Xin Chào Vị Khách Thứ
8812971
SEARCH
HOME
Ý Kiến Độc Giả
Hoa-Hoàng-Lan
Thanh Thương Hoàng
Nguyễn-Châu
Trần-Gia-Phụng
Tuyết-Lan
Mai-Thanh-Truyết
BS. Nguyễn Ý-Đức
Nguyễn-Đăng-Trình
ThơChuaHồCôngTâm
Tin Thế-Giới
Hải-Ngoại
Tin Năm Châu
Tin Hoa-Kỳ
Tin Việt-Nam
Tin Cộng-Đồng
Bình-Luận
Dân Ý
Chuyện Khắp Nơi
Đời Sống
Chuyện Khoa-Học
Bạn Có Biết
Tin San Jose
Phiếm Luận
Tạp-Ký
Diễn-Đàn
Phóng-Sự
Văn-Chương
Chuyện Thế-Sự
Tin Điện Ảnh
Chuyện Lứa Đôi
Sức Khoẻ
Nghệ-Thuật
Vườn Thơ
Tưởng Niệm
Quê-Hương Tôi
Hậu-Trường
Cười... Cười
Truyện Dài
Đó Đây
Tin Văn-Nghệ
Đọc Trên Net
Nhắn Tin
Đọc Báo Bạn
Nghe Đồn Rằng
Tin Vui
Tin Buồn
Rao Vặt
Tin Thường-Trực
Trang Hot News
Trang Chờ
8812971
Vườn Thơ
Thơ Vương-Đức-Lệ: Saigon Và Tháng Tư Đen
Tháng Tư đen người phố phường chạm mặt
Sững nhìn nhau mà chẳng thấy nhau đâu!
Ta hụt hẫng giữa hai bờ hư thực
Thực và hư - hai mặt một cơn sầu! Tháng Tư đen Saigon như ngộp thở
Hàng cây già thành phố chit khăn tang
Chân bước vội trên đường quen thuộc cũ
Lòng ngổn ngang tram nỗi nhớ kinh hoàng...
Thơ Trần Văn Lương: Quê Mình Đâu Hở Ngoại?
Họ chỉ thấy đám "Việt kiều" chè chén,
Mà quên đi người chiến hữu tật nguyền,
Đứng bên đường, tập vé số còn nguyên,
Đôi mắt trũng miên miên ngàn tủi hận.
Họ chỉ thấy ngọc ngà cùng son phấn,
Khi đổ tiền mua lấy trận vui chơi.
Có hay chăng sau ánh mắt tươi cười,
Là máu lệ của một đời son trẻ...
Lê Dủ Chân: Thơ Hôm Nay
Thơ hôm nay là cung, tên, giáo, mác
Là lời hô, tiếng hát của toàn dân
Sẽ vùng lên khi tổ quốc gọi cần
Sẽ chiến đấu đến cuối cùng hơi thở
Sẽ là những lời thơ sắc lạnh
Là chứng nhân là cáo trạng của ngày mai
Lời buộc tội cho chế độ độc tài
Trước lịch sử, trước phiên tòa dân chủ...
Trần Mạnh Hảo: Gió Tiên Lãng
chính quyền đối thoại với dân bằng súng
cướp nhà cướp đất quen rồi
vụ cướp đầm tôm xã Vinh Quang, Tiên Lãng
súng của dân đã cất lời
cả nước bênh người nông dân liều mạng
lịch sử bừng hoa cải gió xuân ơi...
Thơ Vương Phố
Vương Phố một đêm
Trọn đời ghi nhớ!
Là thuở ban đầu của cuộc yêu thương
Là phút thiêng liêng trước ngõ Thiên Đường
Tâm trí phiêu bồng mơ hồ mộng thực...
Đỗ Trung Quân: Tạ Lỗi Trường Sơn Và “Quê Hương" Dị Bản
Không biết đã có luật cấm nhà thơ được "dị bản" chính thơ mình hay không? Ở xứ mình cái gì không cấm là cho – Cái gì không cho là cấm. Chiếu theo nhận định ấy, nay tôi – Đỗ Trung Quân sau 25 năm trình làng bài thơ "Bài học đầu cho con" khi phổ nhạc có tên "Quê Hương" xin cho ra, mắt tiếp "Quê Hương bis“ trước khi bị tịch thu dị bản. Tác giả kính báo...
Thơ THU - 29 Bài Xướng Họa
Cũng tại thu nào nổi trận phong
Quê Hương tan tác nhuộm màu hồng
Đau thương Pắc Pó tràn tràn cõi
Khổ nhục Ba Đình ngập ngập song
Hưng quốc người người đang quyết chí
Cờ Vàng kẻ kẻ vẫn chờ mong
Phen này nhất định không nhường nữa
Đuổi Cộng cho xong khỏi hận lòng!!...
Trường Ca Hà-Thượng-Nhân: Đời Không Đáng Buồn
Củ khoai, chén bắp, khúc mì,
Còn chưa ấm dạ nói gì bát cơm!?
Tuy cũng có mùi thơm cỏ dại,
Giọt mồ hôi nhễ nhại vai già.
Tối về nhốt kỹ trong nhà,
Của trời trăng gió lại là của ai...
TẾ NHỊ, Tác Giả Thơ Trào Lộng Của Miền Nam Thế Kỷ 20
Nhà thơ Tế Nhị tên thật là Lê Văn Chính, sinh ngày 15/3/1907 tại làng Vĩnh Kim, tỉnh Mỹ Tho. Khoảng thập niên 1930, ông sang Campuchia lập nghiệp, làm nhân viên Tòa Công Sứ Pháp ở Nam Vang. Đến năm 1945, sau khi Nhật đảo chính Pháp, ông rời Camphuchia về sinh sống tại làng cũ. Nhưng vì tình hình nông thôn bất ổn nên ông lại đưa gia đình tản cư lên Sài Gòn, làm công chức phục vụ Chính Phủ Việt Nam. Về hưu năm 1962. Cư ngụ tại đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận, Sài Gòn.Ông ở lại Sài Gòn sau ngày 30 tháng Tư 1975. Và mất tại đây ngày 9 tháng 3 năm 1986. Thọ 80 tuổi...
Trần Văn Lương: Ca Dao Vụn
Từ khi nước ngập oán hờn, Vườn xơ xác, khế đắng hơn bồ hòn. Mẹ già mắt khảm đầu non, Nửa mong con, nửa muốn con đừng về. Ruộng đồng cỏ lạ sum sê, Đất tuy vẫn đó nhưng quê chốn nào? Giật mình níu chặt chiêm bao, Lặng nghe hồn nước thét gào thâu đêm. Cong queo xác lá bên thềm, Còn mơ tưởng phút êm đềm ngày qua. Bức tranh quá khứ nhạt nhòa, Cánh chim hạnh phúc đã xa khuất trời...
Phạm Đức Nhì: Một Bài Thơ Không Đề Tựa
họ hàng tôi, đồng bào tôi
những ai không đi được
mấy chục năm trường
gánh chịu đau thương
uất hận tủi hờn
nhìn quê hương tan nát
mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con...
Linh Thoại: Ngày Của Mẹ
Sung sướng nhỉ, những người còn Mẹ
Còn Mẹ, em còn cả đất trời
Đau đớn nhỉ, những người mất Mẹ
Mất Mẹ là mất hết, em ơi!
Dù còn Mẹ hay dù mất Mẹ
Thì em ơi, em vẫn là con
Xin ấp ủ trọn đời em nhé!
Bóng Mẹ hiền giữa trái tim son...
Chùm Thơ Hồ Thanh Nhã
Cám ơn thổ trạch hồn sông núi
Từ gói cơm khô quả chuối rừng
Từ sáng mù sương đêm cọp rống
Bờ xa bọt sóng trắng rưng rưng
Cám ơn cho một lần đưa tiễn
Chiếu cố thân tù quá xác xơ
Một kiếp lưu đày thân biệt xứ
Trọn đời còn nhớ bạn Trung du...
Nguyễn Thị Thanh Dương: Đôi Bờ Sinh Tử
Có thể một ngày em đến với anh,
Không mang theo lời yên vui hò hẹn,
Là ngày ấy anh lìa đời nhắm mắt,
Chưa kịp gĩa từ cho chuyến đi xa.
Góc vườn nhà anh vẫn nở bụi hoa,
Chim vẫn hót líu lo chào buổi sáng,
Họ vừa thức dậy, những người hàng xóm,
Đâu biết anh đi không trở về nhà...
Phạm Đức Nhì: Bờ Vẫn Quá Xa
chụp vội con nhái bên đường
bỏ vào mồm nuốt chửng
báng súng AK
các anh lao vào ngực, vào bụng
cho đến khi con nhái phòi ra
con nhái lúc vào màu xanh
lúc ra thành màu đỏ...
Thơ Xuân Quỳnh: Thuyền Và Biển
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"
Thơ Hồ-Công-Tâm: Lời Phạm Thái
Kiếm trong vỏ đã lâu ngày hoen rỉ! Ta chợt tiếc đường gươm xưa tuyệt kỹ Ôi Tiêu Sơn tráng sĩ buổi chiều nay Rượu năm vò sao chưa thỏa cơn say! Năm vò nữa! Rượu đâu? Ta uống nữa! Quỳnh Như hỡi, chưa cùng ta hương lửa
Vội vàng chi cho đắm ngọc chìm châu! Để trọn đời Phạm Thái phải đeo sầu! Ta uống nữa cho đời ta tàn tạ! Ôi chí lớn ngang tàng trong thiên hạ Đựng chưa đầy đôi mắt của Giai Nhân!...
Thơ Biệt Kích Vô Danh Viết Cho Người Tình
Bài thơ dưới đây của một người lính Biệt Kích vô danh. Anh là một hạ sĩ trẻ của biệt-đội I. Tháng 1/75 nhảy vào Phước Long. Bị thương và bị bắt. Trong giờ phút cuối cùng của đời người, anh đã cố viết được một bài thơ rất cảm động với mong muốn gửi tặng cô giáo Pha. Anh ấy đã chết sau đó 8 ngày và bài thơ đã được giao lại cho một người bạn đồng cảnh ngộ. Và anh bạn ấy đã học thuộc lòng mang tới vùng đất Tự Do từ lao tù CS. Tựa bài thơ đó là “Gửi Em Cô Gái Bình Long...
Thơ Phạm Văn Thành: Đừng Khóc Nữa - Quăng Mình...
Đừng khóc nữa - quăng mình ra phía trước
Gạt ưu phiền, vất buồn bã trăm năm
Quê hương này đã vật vã nghìn năm
Đang chuyển mình - Giờ cần dâng hiến máu.
Đừng hét suông, đừng chờ, đừng đợi
Đừng ngại ngần, ngờ vực bốn chung quanh
Vận hội lớn đã trăm sông nghìn suối
Đã đợi chờ tàng phục mấy mươi năm
Cho sóng gíó suốt sông Nam bể Bắc
Trận bão người hô lớn mặt trơì lên
Dựng Chí Nhân đập tan tường cường bạo
Dâng Tổ Quốc khúc trường ca vĩnh cửu.
Đã bao năm dân lầm than khốn cực
Đã bao đời ôm ước vọng bình yên…
Đã tầng tầng đau đớn cảnh lìa chia
Xa đất tổ sống bạt vong tứ xứ,
Hỡi những người đang cùng đau mất xứ
Hỡi những người đang cùng mất giang san Mang nỗi đau đã bầm gan tím ruột...
Thơ Hoàng Quy: Chạm Đến Vô Cùng & Cát Bụi Giang Hà
Vũ trụ, vạn vật hỏi ta, cùng hội cùng thuyền ai mà chẳng Thức. Gầy duyên tác nghiệp, ý động cơ tâm cũng nòi đồng điệu, cũng giống đa tình miên miên, trường vọng lục đạo trầm kha… Giao thừa kể từ sát na lộc biếc, bờ bến xôn xao, cỏ hoa chào đón mầm xuân rạng rỡ, người biết yêu người. Mai không gặp ta. Đừng hỏi vì sao không về kịp mùa xanh lá nõn, đứng bên bờ kia vẫy gọi nắng trên dòng. Gió ngu ngơ mắt biếc lá xao cành. Chạm vào đâu mà xuân tình bát ngát, ngậm cỏ đưa tin gió hát trên đồng, mùa trăng phơi nguyệt trôi dòng sông xa. Tiếc hoa, tiếc những xuân nồng, đầu khe, ngọn suối khơi dòng viễn du. Trùng dương, giọt nước, sương mù, trái tim lưu dấu ngục tù thức tâm. Gõ vào đâu, nhịp vào đâu...
Pages (2) : [
1
2
]
Dynamic Sponsor Scrolling