
... Tính cách em mà nồng nàn à? Chưa chắc. Ông đã ngủ với em đâu biết em nồng nàn, ấm áp. Thì cứ xem thế này nhé! Sáng mùa đông, em mặc rất đẹp, toàn màu đỏ. Em đội mũ đỏ, đeo hoa tai đỏ, quần nhung đỏ, áo khoác đỏ, găng tay đỏ, giầy đỏ, đi trên con xe ga đỏ, có khi quần áo lót cũng mầu đỏ ấy chứ. Em mở cửa phòng tôi, toét miệng cười “Em xinh không. Em xinh nhỉ. Em hơi bị xinh đấy!”. Tôi ngỡ ngàng, “ừ! Rất hot” “Không, em muốn hỏi, em xinh không cơ?” “ừ! Rất xinh”. Em khúc khích cười, miệng còn nhai kẹo sing-gum, tung tẩy trên đôi giầy đỏ 10 phân nhún nhẩy...
Công Tử Hà Đông: Nụ Tầm Thanh

Tôi viết “Yêu nhau Bằng Mồm” để đăng báo tuần năm 1960. Đến Tháng Bẩy năm 1970, mười năm sau ngày Kiều Ly, nhân vật chính của Yêu Nhau Bằng Mồm, xuất hiện trên báo, tôi ngồi sửa lại Yêu Nhau Bằng Mồm để đưa cho Nhà Chiêu Dương xuất bản thành quyển sách này. Buổi sáng mùa thu, tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ của tôi và Alice; sau lưng tôi là chiếc Akai xoay đều một băng nhạc do Phạm Mạnh Cương thực hiện. Đến một phút nào đó tôi ngừng tay trên bản thảo vì tiếng hát của Thái Thanh. Nàng hát bài Mùa Thu Trong Mắt Em của Phạm Mạnh Cương. Tôi xúc động.
Thái Bá Tân: Đứa Bé Ăn Mày

Nó là thằng bé ăn mày tội nghiệp. Hơn thế, lại mù. Chiếc quần bẩn khó xác định màu rách bươm cả hai ống cho thấy không chỉ người mà lũ chó cũng chẳng thích nó. Hai ống tay áo đen bóng vì luôn được dùng làm khăn lau mũi. Ðầu nó đội chiếc mũ cói méo mó hơi hất về phía sau, để lộ khuôn mặt đói ăn gầy đét, xạm nắng, và nhất là hai hố mắt trắng dã càng làm tăng thêm vẻ thảm hại đáng sợ. Có thể nó chủ ý phô ra thế để người ta thương hại mà cho chút gì chăng? Vì mù, nó phải chống gậy, chiếc gậy trúc già bằng ngón tay cái, trơn nhẵn và cũng gầy đanh như nó. Nó lặng lẽ...
Kịch Truyền Thanh: Người Khách Lạ Chiều 30 Tết

... Tôi không phải là món đồ chơi của cô ... tự nhiên cô yêu tôi... rồi cũng tự nhiên cô bỏ tôi... đâu có dễ vậy... Cô phải nhớ... Một người đàn bà có chồng mà ngoại tình... là đùa với lửa... Anh muốn gì ?... Tôi muốn bán cho cô vài món đồ... Những bức thư của cô... hẹn hò và yêu thương... gởi cho tôi... Cô đừng vội chửi... Chưa hết... còn cái này... cái này mới đáng chửi hơn nè... Hình anh với em... lúc còn yêu nhau... nằm trên giường... hai tay em... bấu vai anh... mắt nhắm lại... trên người không còn một mảnh vải... Tôi không ngờ .... anh lại là con người khốn nạn như vậy... Ở đời không có...
Minh Ngữ: Chẳng Còn Là Nơi... Dừng Chân

Ðã xa chàng hơn bốn tháng, sự căm phẫn, giận hờn theo thời gian cũng đã nguôi ngoai. Hơn một tháng đầu, nàng hoàn toàn không tiếp phone chàng. Nhưng sau đó, nàng thiết nghĩ, không có gì phải tránh né. Nàng nghiễm nhiên trả lời những lần chàng gọi thăm hỏi vu vơ. Bốn mùa lễ Valentine qua đi, khi còn sống chung với chàng, chưa bao giờ nhận được tấm thiệp, hay một cành bông từ chàng. Có chăng, chỉ là những câu chúc suông qua điện thoại. Bây giờ, năm nay, chàng gọi lại, mời nàng đi ăn trong ngày lễ tình nhân, lẽ ra phải có từ những năm trước. Thật là một bất ngờ...
Vũ Phong Tạo: Cạm Bẫy Xinh Đẹp

Cao Đắc Thắng bị nàng nhìn ngắm khắp người bỗng cảm thấy mất tự nhiên, chàng cảm thấy nàng nhìn chàng với ánh mắt quá ư chăm chú, quá ư cổ quái, khác hẳn những người phụ nữ khác mà chàng đã gặp. Trước đây, sau khi chàng bộc lộ toàn bộ thân thể của mình trước mặt đàn bà, từ trong ánh mắt si mê của họ, Cao Đắc Thắng cảm thụ được niềm tự hào về người đàn ông cường tráng độc đáo được trời ban cho. Song, Lâm Đạt để lại cho chàng một cảm giác khác, nếu nói nàng đang tận hưởng, thưởng thức cơ thể chàng tràn đầy ma lực đàn ông, không chính xác...
Đào Vũ Anh Hùng: Ma Nữ Đa Tình

Năm đó là năm 1969 hay 1970, đến nay đã hơn 30 năm nhưng tôi thỉnh thoảng vẫn nhớ lại chuyện xưa, nhớ lại đêm trăng trên con đường biển Duy Tân nơi thị xã Nha Trang với biết bao kỷ niệm. Tôi nhớ lời giải thích của Dương Kiền, cứ băn khoăn không biết nàng Lan, dù là ma hay là người nhưng em cũng có tay ngà chân ngọc, môi hồng mắt biếc, tóc mây sợi ngắn sợi dài như ai. Em có bị lũ khỉ rừng xanh bắt đi đào kinh thủy lợi, bùn sình, đỉa bám đầy chân, phải dầm mưa giãi nắng khiến người hôi khét mà động lòng thương hoa tiếc ngọc? Em ơi, "ma nữ đa tình" của tôi...
Vương Văn Quang: Mơ

Anh để ý đến Vân hơn, hay nhìn trộm cô, có khi nhìn rất lâu. Nhưng anh cũng rất biết giữ ý; anh cố gắng không để cho vợ và Vân cảm nhận thấy điều này. Thế nhưng hình như có linh cảm, đã mấy lần Vân quay lại và bắt gặp anh đang đắm đuối nhìn cô. Những lúc ấy, anh thấy Vân đỏ bừng mặt và bối rối quay đi chỗ khác. Anh cảm thấy ánh mắt Vân có một cái gì đó rất lạ. Nó không có vẻ vô tư như trước, và đặc biệt nó đẹp một cách kỳ lạ. Ánh mắt này, anh có cảm giác mình đã nhìn thấy ở đâu đó, cách đây năm năm. Hôm ấy, khi đóng cửa cho Vân, không hề cố ý, nhưng không hiểu sao, tay anh...
Bích Xuân: Một Hai Ba Bốn...

Hai cánh tay Claudel đang ôm ghì xiết tôi, tôi cảm thấy thô cứng, vụng về. Tôi im lặng nhưng mà “hắn” thì đang sướng. Tim tôi tuyệt vọng, mỗi lúc càng đập mạnh giục thúc, vậy mà “hắn” nói trên máy bay vẫn độc thân, không ràng buộc tình cảm với ai, tên ba xạo.... Tôi sẽ cho “hắn” rên xiết niềm đau cho bỏ ghét cũng như tôi đang đau mộng vỡ. Tôi cần gì “hắn”. Khuôn mặt “hắn” kiêu hãnh, và lạnh lùng như nước đá có gì để tôi phải quyến luyến ? Tôi vòng tay qua cổ hắn, kéo xuống. Tôi muốn cắn nát lưỡi “hắn” đứt làm hai, cho “hắn” đau đớn để không nói được những câu nói thương yêu...
Phạm Phong Dinh: Sơn Trà

Long đang loay hoay tìm bộ quần áo đen cũ nằm tận đáy rương, thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Long rên lên trong lòng. Thôi chết, là nàng. Nàng cứ đến tìm chàng hoài. Long không thể không bước ra mở cửa. Hồng hiện ra giữa khung cửa, mùi hương sực nức từ thân thể nàng bao trùm lấy Long. Hồng mặc một chiếc áo hở vai, chuỗi ngọc trai óng ánh trên chiếc cổ thon. Long sững người. Nàng đẹp lắm. Nhưng vì sao mà định mệnh lại quái ác buộc nàng phải sống mãi kiếp cô đơn trên vùng sơn cước đìu hiu này. Lẽ ra với sắc đẹp đó, nàng đã có được một đức phu quân xứng đáng nào đó..
Công Tử Hà Đông: Sài Gòn Có Gì Lạ Không Em (?)

Em nhớ không em? Năm chúng ta hai mươi tuổi, Sài Gòn-Chơ Lớn có đường xe điện, có ga Nancy ở ngã tư Trần Hưng Đạo-Cộng Hòa; đường Trần Hưng Đạo thời chúng ta hai mươi tuổi mang tên Tây Galliéni, đường Cộng Hòa năm xưa ấy là đường Nancy - Ga Nancy tối mò... Đưa Em vào Chợ lớn... Để Em lên xe đò.... Về quê mẹ Mỹ Tho... Nghe không cử động chút nào. Thời gian ấy, cách nay đã ba mươi, bốn mươi năm, ca sĩ Sài Gòn hát Sống trong lòng người đẹp Tô Châu... Hay là chết bên dòng sông Danube..., Vũ Hoàng Chương thấy đàn bà trong mơ, trong Thơ là đàn bà...