Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Thanh Thương Hoàng
  • Thanh Thương Hoàng: Những Trang Nhật Ký Buồn
    Dù sao tôi cũng rất vui về công việc sắp làm. Tôi sẽ không bị hành hạ, nhất là không bị làm một thứ đồ chơi cho cả cái gia đình loạn luân. Tuy nhiên trong lòng tôi vẫn  luôn nớm nớp lo sợ bị họ bắt lại mặc dầu người chồng mới trấn an là đừng có sợ, hơn nữa “nơi này xa nhà lắm, họ không tìm ra đâu”. Thế là tôi lại bắt đầu mơ mộng và thêu dệt những mong muốn, những ước mơ của mình. Tôi sẽ có một nghề nghiệp, có lương đều đặn hàng tháng gửi tiền về nuôi mẹ. Tôi sẽ sống hạnh phúc bên người chồng trẻ, sẽ sinh con cái, sẽ bồng bế chúng về thăm quê ngoại. Tôi viết thư cho mẹ tôi bầy tỏ sự hân hoan của mình và hứa hẹn với bà nhiều tốt đẹp... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Những Phiên Chợ Trời Và Người Bạn Mỹ Già
    Lần này là một bà da đen, có bộ mông to tròn nặng nề. Cũng bị từ chối. Ông già vẫn không nản chí. Ông kéo đại một bà, có lẽ là người Việt vừa đi tới. Bà này la oai oái, giằng tay ra. Mọi người ồ lên cười làm bà ta đỏ mặt, vùng vằng bước nhanh vào chợ. Trước sự từ chối của các bà, ông già đành bước lên bục gỗ của ban nhạc và nhẩy... một mình. Lúc bấy giờ đã gần hai giờ chiều, người bạn đi cùng từ trong chợ ra dục tôi ra về. Trước khi rời khỏi chợ, tôi ngoái nhìn lại thấy ông già người Mỹ vẫn tiếp tục múa may nhún nhẩy một mình trên sàn gỗ. Và tiếng nhạc, tiếng kèn trối tai đuổi theo tôi mãi tới khi cánh cửa xe đóng lại... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Trái Tim Thời Đại
    Những kẻ có tấm lòng vàng như thế chắc chẳng bao giờ họ nghĩ tới việc sẽ được đời biết tên tuổi hoặc những tấm bằng khen, những lời tán tụng tuyên dương. Những người  làm công việc nhân đạo “cứu người lầm than” này phải chăng vì trái tim thôi thúc? Phải chăng vì họ cảm thông và đau nỗi đau của kẻ khốn cùng? Chúng ta không làm được như họ, thiết tưởng chúng ta cũng không nên suy xét phán đoán hàm hồ, suy bụng ta ra bụng người. Đừng đem cái “khí” của kẻ tiểu nhân xét người quân tử. Hay là trong thế giới chúng ta đang sống đây, tất cả những việc làm tốt đẹp đều bị nghi kỵ, đều bị “đặt vấn đề”? Người ta đã mất hết niềm tin trên cõi đời ô trọc này, chẳng còn một ánh lửa từ tâm dù nhỏ nhoi? Chẳng lẽ tình người... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Chú Dế Hát Giữa Đêm Đông
    Thường thường với người có tuổi mỗi đêm chỉ ngủ khoảng bốn tiếng đồng hồ, sau đó để giết thì giờ họ dậy pha trà hay cà phê rồi ngồi nhâm nhi và ngẫm nghĩ sự đời, việc đời xẩy ra ngày hôm qua, ngày hôm kia... rồi tháng trước, năm trước. Có khi tới cả quãng đời cách đấy nửa thế kỷ! Còn với những người viết lách như tôi thường là suy nghĩ về một cốt truyện ngắn hoặc bố cục một truyện dài. Nhưng nghĩ là một việc còn thể hiện thành những giòng chữ trên trang giấy lại là việc khác.Vì  nghĩ và viết phải trải qua một chặng đường dài đầy khó khăn mệt nhọc vất vả. Nhất là phải đợi hứng tới mới viết được, mà với người lớn tuổi thì ít khi hứng tới lắm! May tôi sống cu ky một mình nên muốn dậy muốn nằm hay làm bất cứ việc gì cũng “hòan tòan độc lập tự do”, chứ có nhiều ông bạn già sống chung với vợ con phải hạn chế nhiều thứ lắm... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Kẻ Sĩ
    Nhà văn Trọng Nhân đọc xong những trang sử viết về anh em Thái sử Bá thời chiến quốc thì gà rừng đã cất tiếng gáy rộn rã chào bình minh từ trong rừng vọng ra. Ông thở dài. Bất ngờ những giọt nước mắt hiếm hoi - cả đời ông chưa hề xẩy ra - tuôn trên khuôn mặt héo hắt già nua. Cả một đời người ông đã bịt mắt bịt tai, đã cúi đầu chạy theo kẻ cường quyền kiếm chác chút bã lợi danh để có danh vọng địa vị, cơm no áo ấm. Ông dùng cây bút của mình đổi trắng thay đen tấn tuồng lịch sử. Tệ hại nhất là ông đã nịnh hót, tâng bốc, ca tụng những kẻ tội đồ của dân tộc thành anh hùng cứu nước vĩ đại. Ông đã đánh mất sĩ khí của kẻ sĩ từ lâu và sống một cuộc đời hèn hạ. Bây giờ thì ông già rồi, tất cả mọi việc đều muộn, đều lỡ hết rồi?... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Chiếc Xích Lô Chở Mùa Xuân
    Cả hai cùng cất tiếng cười vui vẻ. Bờ sông Saigon lúc nào cũng tụ tập đông người. Thấy khách ngoại quốc, bọn trẻ nhỏ chuyên bán những đồ lặt vặt rẻ tiền cho du khách, xúm lại vây quanh hai người mời mọc, gạ gẫm, nài nỉ. Chúng nói những câu tiếng Mỹ bồi ngây ngô ngộ nghĩnh. Rồi đám bán hàng rong xúm xít như ruồi bu. Tân khó chịu lắm, luôn tay xua đuổi thì bị mắng trả tục tĩu. Còn cô khách Mỹ cứ cười cười lấy làm vui thích hoạt cảnh này. Cô mua một gói đậu phụng rang cho mình, một gói cho Tân và mỗi người một chai côca-cola. Lâu lắm Tân mới uống lại thứ nước ngọt của “đế quốc Mỹ” này. Sao mà ngon ngọt đến thế. Mười mấy năm trời khi ở trong tù và cả lúc... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Cõi Người
    Gã nằm co quắp trên nền đất ẩm, thân thể bất động chờ giây phút tận thế. Trong trí nhớ mơ hồ gã không hiểu sao, nguyên do nào mình lưu lạc tới chốn này. Tại bồng bột hời hợt, tại mơ mộng hoang tưởng, tại phiêu lưu muốn đổi đời, hay tại những gì khác? Chẳng lẽ cái thế giới, cái cõi thiên thai, cái chốn thiên đường với mùa xuân vĩnh cửu gã hằng mơ tưởng, mong muốn được sống là thế này? Hay trái đất vừa trải qua một trận đại hồng thủy, một trận động đất, một trận đại chiến hạt nhân làm vỡ toác hành tinh, biến đổi tất cả? Tại trời, tại đất hay tại người?... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Mối Tình Già
    Sau khi bà mất, ông vẫn tiếp tục lên chùa. Mỗi lần lên ông mang theo một chậu lan nhỏ. Lâu dần nhiều hoa quá, sư bà bảo sư cô làm một dàn gỗ để treo những chậu lan trước phòng của bà tín nữ Diệu Liên (pháp danh của bà). Ông cứ việc móc chậu lan lên dàn, có đến mấy chục chậu. Khi lên tới chùa, việc trước tiên ông làm là đến trước cửa phòng (cũ) của bà lầm bầm như nói điều gì với bà, xong, ông mới làm công việc tưới những chậu lan. Rồi sau đó, ông (rủ bà) đi dạo con đường đất quanh khuôn viên chùa và chuyện trò với nhau y như khi bà còn sống. Duy có điều bây giờ chỉ có mình ông nói.  Cũng từ ngày bà mất, ông không cạo râu cắt tóc nữa, lâu ngày tóc phủ xuống... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Khuyển Vương
    Cặp chó này rất dữ dằn, ngoài chủ ra nó “xơi tái” hết mọi người, không thèm chơi với bất cứ ai, kể cả vợ ông chủ. Ngay việc ăn uống cũng phải đích thân chủ nhân trực tiếp cho nó mới ăn. Sau này (vẫn nghe đâu) có một thầy tướng chó “phán” rằng cặp chó này có “tướng” sát chủ. Ông Phó K. cho người điều tra được biết (vẫn nghe nói thôi) là chính hai con chó này đã ăn thịt người chủ lâu đài. Vì khi người chủ chết trong phòng không ai biết, chỉ có chủ và chó. Cửa phòng thì đóng kín mà lâu đài lại ở nơi núi đồi hẻo lánh nên qua mấy ngày chó đói quá đành phải ăn thịt chủ để sống! Ông Phó K. nghe thế ngán quá bèn đem cho người đàn em. Sau này cặp chó “quý tộc” lưu lạc về đâu người viết không được rõ... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Bông Hoa Đời Trên Ngôi Mộ Hoang
    Qua một người bạn thân, tôi rất hân hạnh được quen biết ông. Trước hết, tôi xin tự giới thiệu tôi là Mark D. Kennedy, cựu quân nhân đã từng tham chiến trên chiến trường Việt Nam và Kampuchia từ năm 1970 tới 1972. Hiện tôi sống tại New York với gia đình và hành nghề phóng viên nhiếp ảnh cho nhật báo N. Qua mạng internet tôi được biết ông Nguyễn Thanh Thu là người đã từng giữ Nghĩa trang Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trên xa lộ Biên Hòa, hiện sống tại Los Angeles. Tôi rất muốn biết địa chỉ của ông nầy. Nếu có thể được mong ông vui lòng giúp đỡ tôi... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Cõi Đời
    Dứt lời người bạn bước vội về chỗ ngồi rồi lấy túi xách hành lý chuyển sang toa khác liền. Đến như người bạn thân thiết nhất của mình cũng muốn tránh xa mình, bỏ mặc mình, giờ còn biết trông cậy vào ai! Chẳng lẽ mình mắc trọng tội thật? Gã hoang mang đến không còn biết mình là ai. Chẳng lẽ đành bó tay chịu chết? Không…không…Gã đọc sách báo thấy từ xưa tới nay trong thiên hạ có biết bao người bị bắt tù đầy giết tróc oan uổng. Quyền thế như vua chúa cũng còn bị huống chi thứ dân dã như gã! Nghĩ vậy, gã vứt mạnh mẩu thuốc lá đang hút xuống đường rầy. Những vòng bánh xe sắt xoay tít trên con đường rầy phát ra những tiếng rầm rầm, gã nghe như tiếng đời nghiến răng rên siết... Xem
  • Thanh Thương Hoàng: Dòng Suối
    Nó sẽ ở lại mãi bên bờ suối này, cho tới khi suối cạn đá mòn, tất cả tan biến theo thời gian, ông bạn ạ. Và cây hoang cỏ dại lau lách, hoặc cũng có thể là kỳ hoa dị thảo, sẽ mọc lên che lấp tất cả! Mai này những việc làm của chúng ta hôm nay sẽ trở thành huyền thoại. Tất nhiên là một huyền thoại buồn và hậu thế sẽ chẳng bao giờ được nghe đúng sự thật những việc xẩy ra ngày hôm nay vì nó bị vo tròn bóp méo, cả xuyên tạc nữa, theo ý của kẻ thắng thế. Còn những kẻ bị coi là thất thế thì cố thanh minh thanh nga, cố chống chế biện minh hay đổ lỗi tại thế này thế nọ, tại thằng này thằng kia, tại bọn tư bản Mỹ, tại lũ cộng sản Nga, Tầu. Nghĩa là lịch sử của chúng ta, của những người... Xem
  • Tầng Chót Địa Ngục
    Họ Mao thở dài, ngao ngán: Loài người bây giờ bất lương tráo trở gian manh gấp trăm ngàn lần thời đại của tiền bối. ít ra lũ bầy tôi ngày xưa cũng còn giữ cái đạo "trung quân ái quốc". Chớ thời đại này trước mặt nó quỳ lạy tâng bốc, nhưng vừa quay mặt đi nó đâm chết mình liền. Ngay như vợ kẻ hậu sinh đây cũng còn muốn đoạt ngôi của chồng nói chi đến đám loạn thần mặt người dạ thú... Xem
  • Âm Vang Phẫn Nộ
    Chẳng lẽ yêu nước là có tội? Lên tiếng phản đối kẻ chiếm đất đai tổ quốc phải bị trừng trị? Ngày trước ông cha ta vì yêu nước bị kẻ thù bắt bớ tra tấn rồi kết tội tù đầy, xử tử. Còn bây giờ đất nước đã độc lập rồi, biểu tình lên tiếng chống đối kẻ cướp đất đai của tổ quốc thì lại bị chính “nhà nước mình” (của dân, do dân, vì dân?) cấm đoán và đàn áp? Chẳng lẽ đảng và nhà nước ta sợ “người anh em láng giềng phương Bắc” đến thế sao! (Các đồng chí xưa nay vẫn vỗ ngực... Xem
  • Bàn Về Cái Sự HÈN
    Đến nỗi bà vợ của ngài phải thốt lên (với bọn báo chí Tây phương ở Paris): “ông ta là một kẻ hèn!” Nếu ông tướng này bây giờ bớt hèn và dám liều như nhà nhạc sĩ hèn Tô Hải viết một cuốn hồi ký lấy tên “Tôi là một tên TƯỚNG ĐẠI HÈN”, tôi đoan chắc cuốn này sẽ bán cả mấy trăm ngàn cuốn. Mong bà phu nhân của ngài đại tướng hèn khuyến khích “đấng” phu quân kể lại những cái sự hèn của ngài (thuê thợ viết, vì bây giờ ngài sắp xuống lỗ rồi viết sao nổi)... Xem
  • MÙA XUÂN
    Giữa lúc gã chủ heo nọc trong tình trạng thập tử nhất sinh thì cứu tinh bất ngờ xuất hiện. Đó là một thằng khùng thân hình to lớn kềnh càng, áo quần rách nát tả tơi bẩn thỉu. Người ta áng chừng tuổi nó vào khoảng mười bẩy, mười tám. Thằng khùng có khuôn mặt to tròn như mặt ông địa, hai má nung núc những thịt và đôi mắt him híp ti hí mắt lươn. Trên đầu nó lơ thơ vài cụm tóc để lộ những chiếc sẹo lớn. Nó vừa đi vừa nghêu ngao hát và xin ăn... Xem
Pages (1) : [ 1 ]