Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Phiếm Luận
  • Hỏi Bác Và Đảng “Nhậy Cảm” Là Cái Quái Quỷ Gì?
    "TRĂNG NGHẸN là bài thơ của Hoài Tường Phong vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long do các Hội Văn học - Nghệ thuật trong khu vực nầy liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai. Nhưng một sự cố lạ lùng chưa từng có đã xảy ra: Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng Ban Giám khảo cho hay, một số cơ quan "có thẩm quyền" ở thành phố Cần Thơ (thực chất là không có thẩm quyền) đã yêu cầu Ban Giám khảo chọn lại bài khác để trao giải Nhất, vì bài nầy u ám quá. "Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được". Ban Giám khảo đã quyết định không chấm lại, cuối cùng họ quay sang tác giả. Nhà thơ Hoài Tường Phong cho biết, mấy ngày nay chủ tịch Hội Văn nghệ Cần Thơ yêu cầu... Xem
  • CHXHCNVN - Cháy Nhà Băng Và Đổi Tiền
    Trong khi mỗi gia đình chỉ được phép đổi 2.000 đồng, phần còn lại nộp vào trương mục ngân hàng, chờ xem xét, kết quả là mất trắng. Năm 1986, lạm phát đến 774,7%, kinh tế kiệt quệ. Bác xe ôm này cho rằng việc nhà nước cấm người dân giao dịch bằng vàng và đô la như hiện nay đã cho thấy mấy điều. Thứ nhất, đồng tiền Việt Nam quá mất giá và mất lòng tin ngay cả với người dân Việt Nam, nên họ không dám xài. Thứ hai, kho bạc và ngân hàng nhà nước đang trống rỗng nên họ liên tục in tiền ra để thu vàng và đô la về dự trữ, nếu có biến cố hay đổi tiền lần nữa, dân cầm tiền thì chết ráng chịu, nhà nước cầm vàng và đô la thì ổn hơn... Xem
  • Hoàng Lão Tà: Người Việt Gốc Ớt
    Tôi đến cư ngụ trên xứ Cờ Hoa văn minh hết xảy này mà chất Huế vẫn còn tồn tại thâm căn cố đế trong người dù mỗi ngày cố gắng tắm một lần bằng nước ấm như ngày nào trên quê hương yêu dấu vào mùa Đông mưa dầm thối đất thối đai. Tôi dùng chữ "cố gắng" vì chẳng hiểu sao tôi rất lười tắm vì đã có lần tui thử không tắm gội trong suốt một tuần mà cũng chẳng thấy người bốc mùi thơm, thúi gì hết cả. Do đó tui tự nghĩ thầm tắm hay không tắm thì cũng như nhau chẳng được lợi ích gì, chẳng làm nên tích sự gì. Lại nữa, tui nhớ cách đây cũng khá lâu, trong lúc trà dư tửu hậu, chuyện trò với một ông bạn của ông Nội tui, tuổi ngoài tám mươi... Xem
  • Nhật Tuấn: Tết Ở Nhà Ông Chủ Tịch Huyện
    Yên trí, cứ nhậu tới bến đi, bữa nay tao kêu mày tới chẳng phải nhờ cậy việc báo chí gì đâu. Mẹ kiếp, báo chí bây giờ tao cũng đ… sợ. Ở cái tỉnh này báo chí địa phương thì bên văn hoá tư tưởng nó bịt hết rồi, còn thằng báo trung ương nào vào đây là cho ăn đạn hết. Đó cái vụ thằng Viện phó Viện kiểm sát tỉnh chơi gái vị thành niên mấy năm trước đó. Một vài tờ báo trung ương tưởng bở nhảy vô tính đôn lên thành chuyện lớn. Vậy mà nó “chạy” ngoài Hà Nội bịt đi cái một. Còn báo tỉnh thì khỏi nói, anh Tám bên văn hoá tư tưởng chỉ ho một cái là tụi nó vãi đái... Xem
  • Trần Văn Giang: “Nguyễn Hữu Liếm Chỉ Là Con Giòi…”
    Ở ngọai quốc, Vietcong miền Bắc thi hành triệt để chính sách tuyên truyền. Qua hình ảnh (tuyên truyền), họ là “những người đại diện cho một quốc gia nghèo khó nhưng quyết tâm chống lại cuộc chiến tranh ‘xâm lược’ của Mỹ!!!” Thế giới và sinh viên Nhật lúc đó còn mông nuội và tin lời dối trá (như vẹm) của họ. Những vụ như Mỹ Lai được thiên hạ biết rất nhiều và hình ảnh người lính VNCH bị xem như là “lính đánh thuê…”, lãnh thổ VNCH bị xem như một cái thùng rác để các chính trị gia Mỹ (ngạo mạn) và các ông lãnh đạo Việt Nam (bất xứng) tự tiện phóng uế bừa bãi... Xem
  • Mạc-Vân: Chiến Tranh Việt Nam Trung Cộng
    Cuộc chiến chắc rất căm go và rất dài. Không biết sẽ ngã ngũ ra sao... VN sẽ là tiền đồn của thế giới. Vận mệnh của các nước ĐNA, các nước châu Á Thái bình dương đang nằm trên cán cân tùy theo kết quả của cuộc chiến. Các nước Nhật bản, Đại hàn, UC, Tân Tây Lan, Indonesia, Mã,Thái, Singapore vội vã tăng cường quốc phòng trang bị các loại võ khí tối tân nhất là Hải quân. Hai nước láng giềng Cam Bốt  Lào chỉ còn biết rung chuông gõ mõ cầu xin Trời Phật hộ trì và chỉ còn biết mong chờ kết quả của cuộc chiến sẽ ngã ngũ về đâu thì lo uốn mình theo chiều đó... Xem
  • Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng: Nói Phét Như Vẹm !
    Lợi dụng cái lối giải trí bình dân không vốn không lãi ấy người Việt Minh Cộng Sản đã lồng vào trong đó một mầu sắc chính trị khiến cho những người dân có đầu óc chất phác vốn quen với lối nói phét vô hại bây giờ cứ phải nghe mãi rồi đến một lúc nào đó cái sai trái, cái tầm bậy tầm bạ ấy nó thấm dần vào óc vào tim lúc nào không hay. Thời chiến tranh Việt Pháp quệ tôi nằm trong vùng “xôi đậu” ban ngày thì Tây ban đêm thì Việt Minh.  Bọn du kích, chắc là nghe bọn chỉ huy Việt Minh của chúng, cứ tuyên truyền  rằng lính Tây mắt xanh như mắt mèo cho nên ban đêm không nhìn thấy gì và xúi rằng hễ mà thấy chúng đi ra ngoài ban đêm thì cứ việc xông tới mà chém.  Chém ai chẳng thấy thằng Tây nào chết cả mà cứ thấy đám lính Việt Minh bị ăn đạn nát thây...  
        Xem
  • Trịnh Nhật: Rắc Rối Về Cái Rốn
    Người Việt ta khi nói đến cái rốn trong trường hợp này là ta đã dùng nghĩa ẩn dụ (metaphorical sense) của nó để chỉ cái trung tâm, cái tụ điểm, cái nằm ở giữa. Nói trắng ra là cái rốn có cái tầm quan trọng vô cùng. Tây thì họ lại không nghĩ thế. Khi nói đến chuyện ngồi ngắm rốn (navel-gazing) là họ nói đến trạng thái nhàn rỗi, ăn không ngồi rồi, không có việc gì làm, nên ai đó mới vạch rốn mình ra mà ngắm. Mà nói khác đi là cái rốn là cái gì chán ngắt. Khi nói ai ngồi "ngắm rốn" (contemplating one's navel) là có ý chê bai, có ý chửi khéo... Xem
  • Ối Giời Đất Ơi, Người Hà Nội Ngày Nay!
    Mình từ Hải Phòng vào Saigon học, đi mua hàng, mấy cô bán hàng toàn hỏi quê ở đâu rồi suýt xoa xa thế con, còn động viên mình rối rít, mua hàng lần 2 là được giảm giá. Vậy ở đâu văn hóa hơn? Mình vào Saigon hỏi đường được chỉ tận tình, mấy cô mấy bác còn nói với theo "cẩn thận không lộn đường nha con", mình hỏi đường ở Hà Nội nhận được cái nguýt "dân tỉnh", rồi chỉ lung tung. Ở đâu văn hóa hơn? Cứ ở Thủ Đô thì gọi người ta là dân ngoại tỉnh à? Uhm, mình quê ở Hải Phòng, nếu mình cũng có quan niệm như thế thì bất cứ ai không mang hộ khẩu Hải Phòng đều là dân ngoại tỉnh hết, có được không mấy bạn Thủ Đô?... Xem
  • Hoài Mỹ: Kéo Quần Lên!
    Kể cũng lạ, giữa thời buổi kinh tế xuống dốc, giữa lúc hàng triệu người dân thất nghiệp khiến phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi”, bỗng dưng QUẦN lại chiếm được một vị trí quan trọng trong luật pháp Hoa Kỳ. Mà quần là cái thá gì, bỗng có giá quá như thế? Đó chẳng qua theo định nghĩa thông dụng trong các tự điển Việt ngữ, là vật dùng để che phần dưới thân thể. Chữ “vật” ở đây quá ư mơ hồ, thứ gì miễn che được hạ thể mà chẳng là “vật” chứ đâu cứ phải là vải? Quay trở lại lịch sử loài người, ta thấy ngay... Xem
  • Một Ngày Tại VN Qua Báo Chí, Truyền Hình...
    Chưa hết! Còn các tin cũng không kém phần “tra tấn” cái đầu người dân như: Khai thác khoáng sản… vô tội vạ; khai thác titan bừa bãi lấp hết ruộng vườn nhà của người dân, ô nhiễm môi trường, cạn kiệt nguồn nước… do các doanh nghiệp được phép lẫn không phép, cả công ty lẫn tư nhân, có cả các quan chức nhà nước khai thác tự do, công khai, không phép! Sản phẩm thô đem bán bừa cho TC tăng thêm thu nhập vào… ngân quỹ riêng, đặc biệt nghiêm trọng là ở tỉnh Bình Thuận!... Xem
  • Thiên Kim: Người Việt Xấu Xa Đến Thế Cơ À?
    Có chiều tôi đi dạo với chị bạn, bắt gặp một cảnh thật "điên cái đầu": có 2 người mới đi chợ về (?), xe của họ là loại mercedes kiểu mới 2011, cộng thêm theo cách ăn mặc và vòng vàng nữ trang họ đeo, chúng tôi đoán là dân có tiền và có "tí ti đầu óc...". Nhưng hỡi ôi, họ mở cửa xe, trước khi bước xuống họ rải ngay một mớ khăn lau tay, bao nylon có chữ thank you màu đỏ... để lót đường... cho thấy họ đi chợ chắc đói bụng mua thức ăn, ăn xong về đến nhà còn tiếc công vất rác vào thùng rác của nhà, đau lòng hơn là chỗ họ đậu xe cách thùng rác của chung cư có 1/2 bước. Tôi định ra nhắc nhở họ bài học công dân lớp 3 thì chị bạn vội nắm áo tôi lại "Kim ơi tao lạy mày, i can you, i van you"... Xem
  • Phong Trần: Tứ Quái Bang
    Đả Cẩu: Cái trò đó “xưa rồi Diễm ơi”. Anh Ba Dũng có cánh quân đội và công an làm phên dậu nên hắn “hét ra lửa - mửa ra khói”, thằng đếch nào trong đảng cũng kiềng hắn hết. Chả vậy mà khi bàn giao chức Chủ Tịch Quốc Hội cho anh Đẻ (Sinh) Hùng, anh Lú Trọng đã rớm lệ mà lẩy Kiều rằng: “Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn. Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay”. Chả hiểu ảnh than thân trách phận TBT có tiếng mà không có miếng hay tả oán nỗi buồn Chủ tịch Quốc Hội vừa qua?... Xem
  • Huy Phương: Đời & Đạo Tả-Pín-Lù...
    Chúng tôi coi ngôi chùa làng là nơi yên tĩnh nhất, ở đó chỉ nghe có tiếng tụng kinh gõ mõ, thỉnh thoảng còn nghe tiếng chuông chùa ngân nga, và vào những buổi trưa mùa hè, thơ thẩn trong sân chùa chúng tôi còn nghe tiếng lá bàng rụng trên sân. Chùa của tôi trong tuổi ấu thơ mê văn chương là ngôi chùa mang tên Ðồi Mai trong “Vang Bóng Một Thời” của Nguyễn Tuân, nơi thường có người đến xin nước trong giếng chùa để pha trà. Chùa của tôi thời vùi mình trong thế giới của Tự Lực Văn Ðoàn là ngôi chùa Long Giáng trong “Hồn Bướm Mơ Tiên” của Khái Hưng. Chùa của tôi của thời mới lớn mơ mộng là ngôi chùa Linh Mụ, mà mỗi chiều nghe hồi chuông, tôi có cảm tưởng như âm thanh của tiếng chuông chùa có thể làm rung động được mặt nước trên dòng sông Hương... Xem
  • Khổ Thân Tôi, Ới Vợ Ơi Là Vợ!
    Mỗi lần bà xem được quảng cáo trên truyền hình hoặc trên báo, thấy hàng bán rẻ là bà yêu cầu ông chở đi mua. Chỉ vì lợi được một đồng bạc cho mấy cuộn giấy đi cầu, mà phải lái xe xa cả tiếng đồng hồ, tốn hết cả chục bạc tiền xăng, chưa kể hao mòn xe, chưa kể mất luôn cả nửa ngày công, nhưng bà cũng quyết đi cho được, và hớn hở vì tiết kiệm được một vài đồng. Ông cố gắng giải thích cho bà nghe, mà bà không chịu hiểu, và không muốn hiểu. Riết rồi ông không cần giải tích nữa, cứ phí thời gian, phí tiền bạc, nhưng khỏi phải lý giải, trình bày khó khăn. Từ ngày lấy vợ, ông mất dần gần hết bạn bè. Bà cho rằng đàn ông gặp nhau nói toàn chuyện trên trời, dưới đất, không bổ ích gì... Xem
  • Sức Mấy: Tứng Tâu
    Món trứng dê được nhiều quý ông ưa chuộng, vì nhiều người vẫn nghĩ rằng “ăn gì bổ nấy”. Loài dê đực có khả năng tính dục rất cao. Mỗi đàn dê cái, thường chỉ có một vài con dê đực. Buổi sáng, khi đàn dê rời chuồng, mỗi chú dê đực chặn một bên cửa, tận tình phục vụ mọi nàng lần lượt đi qua, không sót một ai. Kết quả là tuy sống chung một chuồng, chẳng hề thấy tranh dành, cãi cọ bao giờ. Quý ông tưởng rằng tẩm bổ bằng trứng dê, thì cũng được mạnh mẽ như dê. Ngoài ra, theo quý ông giầu kinh nghiệm, việc nhậu trứng dê còn một thuận tiện khác. Số là, quý bà rất ghét quý ông tụ họp nhậu nhẹt với nhau. Nhưng nếu rủ nhau đi nhậu trứng dê, thường không gặp trở ngại. Có khi còn được kín đáo dúi cho ít tiền lẻ, để phòng thân. Có điều, phải nhậu ở tiệm. Vì lí do phẩm hạnh, dù thuộc loại gia chánh thượng thừa, quý bà không bao giờ chịu nấu món này ở nhà...   Xem
  • Huỳnh Ngọc Nga: Vụ Ly Dị Đầu Tiên Trong Lịch Sử Việt
    Khí đất hơi trời hoà quyện, ân nồng, tình thắm theo năm tháng kết hoa thành trái. Tiếng rằng Âu Nữ thọ thai đúng ba năm mới chuyển dạ trở mình, cho ra đời một bọc tơ vàng với trăm trứng bên trong. Lạc Long Quân đốn gỗ trầm làm giường, đem lá hương về phủ, Âu Cơ khoác lại đôi cánh hạc, xoè rộng để ấp ủ lấy trăm trứng, phủ theo giòng thời gian trọn bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mới nở thành trăm người con kháu khỉnh xinh tươi, năm mươi hài nữ và năm mươi hài nam. Lễ hội lại tưng bừng, sơn lâm lại vang lên tiếng nhạc của hoa ngàn gió núi. Hạnh phúc ngập tràn trong lòng của hai kẻ lần đầu được làm mẹ, làm cha... Xem
  • Hoàng Hải Thủy: Những Tên Văn Nghệ Sĩ CM30
    Số văn nghệ sĩ Sài Gòn bám đít quân Bắc Việt Cộng, những tên vô liêm sỉ bị nhân dân gọi là bọn Cách Mạng Ba Mươi – CM30 – không nhiều. Anh CM30 thứ nhất là Trịnh Công Sơn – trưa Ngày 30 Tháng Tư, đất trời Sài Gòn sầu thảm, anh CM30 Trịnh Công Sơn lên tiếng hát chào đón quân xâm lăng trên đài phát thanh – tiếp đó là Cung Tích Biền, Thái Bịch, Hoàng Trọng Miên... Ba mươi năm sau, ở xứ người, tôi vẫn cảm thấy nhục khi viết những dòng chữ này. Dù sao những anh CM30 ấy cũng là văn nghệ sĩ Sài Gòn. Sống ở Sài Gòn sau năm 1975 tôi mới cảm, mới  biết, mới thấm thế nào là “nhục bại trận, nhục đầu hàng, nhục không chết được... Xem
  • Mạc Việt Hồng: Nhật Và CSVN Sao Khác Nhau Nhiều Thế?
    Trong bức thư này, Hà Minh Thành - tên người viết - kể về một đưa bé 9 tuổi, có lẽ đã mất cả cha lẫn mẹ lầm lũi đứng, trong gió rét, với bộ quần áo mong manh, giữa hàng người rồng rắn để chờ lấy khẩu phần ăn bé nhỏ. Cảm thương với em và sợ em khi đến lượt sẽ chẳng còn thức ăn, người đàn ông đã khoác lên tấm thân bé nhỏ của em chiếc áo và đưa em gói lương khô khẩu phần của mình. Thằng bé khom người cám ơn nhưng không ăn ngấu nghiến – như phản ứng bình thường của một đứa trẻ đang đói – mà lẳng lặng đem lên nộp lại cho người phân phát rồi quay lại đứng tiếp vào hàng... Xem
  • Đào Tuấn: Đô-La Ơi, Giơ Tay Lên!
    Buổi trưa ngày 7-3, phố Hà Trung, trung tâm chợ đen Hà Nội “cửa đóng then cài”. “Đổi đô à? Đô là cái gì vậy. Ra Ngân hàng mà đổi”. Cái lắc đầu kiểu “không biết, không nghe, không thấy” xuất hiện khắp thành phố. Đến đám con buôn táo tợn hàng ngày vẫn sán ra mời “đổi đô” đầu Đinh Tiên Hoàng trưa ngày 7-3 cũng trốn biệt. Không khí căng như dây đàn. Thị trường chợ đen ngoại tệ ghi nhận một ngày “tung cờ trắng”. Câu chuyện rất đơn giản, bác Ngọ, thứ trưởng Bộ Công an, tân trung ương uỷ viên vừa có lệnh cho lực lượng cảnh sát phòng chống tội phạm “Tiến hành đồng bộ các biện pháp nghiệp vụ để thu thập thông tin về hoạt động của các cơ sở giao dịch vàng, đô la, cửa hàng xăng dầu…”. Tờ Công an nhân dân, nơi có tuyên bố này bỗng nhiên tăng tia-ra khi nó được tất cả các... Xem
Pages (3) : [ 1 2 3  ]