
Dung ơi! Sáng nay, cơn mưa lớn vừa trút một lượng nước khổng lồ xuống thành phố em đang ở. Cơn mưa khiến em nhớ đến cơn mưa của Saigon ba mươi ba năm về trước. Và hơn hết, em nhớ Dung, nhớ vô cùng! Em viết thư này cho Dung. Dung ơi, cũng ngày này của ba mươi ba năm trước, hai chị em mình cùng với người dân của thủ đô Saigon đang chạy nhốn nháo để thoát ra khỏi cơn hấp hối của thành phố thân yêu. Dòng người như thác lũ đổ ra các ngả đường, những toan tính cũng rối tung cả lên. Không ai bảo ai là đi hay ở, vì tất cả chỉ có một con đường là lên phi cơ hay xuống tầu thủy. Dung nhớ không? Chị em mình thiếu kinh nghiệm nhưng thừa thì giờ, nên Dung chở em đi khắp nơi để tìm đường thoát thân cho cả gia đình. Em còn nhớ em đã ngây thơ nói với Dung “tìm chỗ nào đi bằng phi cơ, chứ đi bằng tầu thủy, em sợ lắm Dung ơi!”, vì em không bao giờ quên được hình ảnh những người chết trên xà lan, khi di tản từ Đà Nẵng vào Saigon. Dung còn nhớ, em đã lắc đầu quầy quậy khi chú Khâm đưa ra tờ danh sách dài thậm thượt để ghi tên xin đi Úc. Em đã nói với chú...
Hoa-Hoàng-Lan: Tiếng Vĩ Cầm Xưa

Anh nhớ lắm chứ. Nhớ Ngà đêm ngày những khi mới được thả về Saigon, nhớ như nung nấu những ngày mới bước chân vào nghề hành khất. Mất ánh sáng, anh như người sống trong bóng đêm, và trong cõi đêm mịt mù ấy, hình ảnh Ngà chói lòa. Trước kia, anh vẫn tự hỏi: Ngà sống thế nào khi xa anh? Nhưng khi biết Ngà đã đi Mỹ rồi, thì câu hỏi của anh biến thành câu trả lời: Bây giờ, Ngà đã sung sướng rồi, hẳn đã quên anh. Ngà biết: từ cuộc sống ngục tù ở miền Bắc, đến những ngày được tự do ở miền Nam; từ cuộc sống tràn đầy ánh sáng, đến cuộc sống âm thầm trong bóng đêm, anh đã đi từ thái cực dương sang thái cực âm, khác hẳn nhau và trái ngược nhau hoàn toàn...
Hoa-Hoàng-Lan: Tác Phẩm Sống

Thêm cái thắt lưng được rút ra, ném mạnh, vang lên ở góc phòng. Rồi cái áo bốn túi của Hoàng được ném ra, với tiếng của mấy đồng bạc cắc rơi vung vãi. Hoàng vùng lên như một lực sĩ chạy tiếp sức, sau khi cái áo đầm lụa mỏng và nhẹ của Uyên-Ly cũng được ném vào góc phòng. Uyên-Ly đưa tay tìm nút tắt bớt ngọn đèn lớn. Cả căn phòng chìm trong bóng tối mờ mờ của ngọn đèn nhỏ không đủ soi sáng mọi vật. Nhưng cần gì, vì tiếng nói đầy dục cảm của Uyên-Ly đã hổn hển vang lên...
Hoa-Hoàng-Lan: Mãi Mãi Là Đóa Hồng Đỏ Thắm

Lễ Vu-Lan năm nay, Tiểu-Liên đi chùa với bà ngoại, ba và cả gia đình nội ngoại. Sân chùa đông những người là người. Mọi người ai cũng ái ngại và chăm sóc cho Tiểu-Liên, vì đây là Vu-Lan đầu tiên, Tiểu-Liên không còn có mẹ trên cõi đời. Vu-Lan năm ngoái, bà ngoại cài hoa hồng trắng và mẹ cài hoa hồng đỏ, rồi tươi cười, mẹ chọn cho Tiểu-Liên một đóa hoa hồng đỏ thắm, thật tươi, mới hé nở, mẹ cài lên ngực áo cho Tiểu-Liên. Năm nay... “Mẹ đâu rồi, mẹ ơi?” Tiểu-Liên khẽ gọi mẹ trong vô vàn thương nhớ...
Hoa-Hoàng-Lan: Hư Vô

Quỳnh-Như loay hoay, trở mình, cố dỗ giấc ngủ. Vùi đầu trong vũng gối mềm, nàng muốn tìm lại giấc mơ vừa rồi. Nàng thật sự tiếc nuối giấc mơ đã qua. Nàng nhắm nghiền đôi mắt để ru giấc ngủ, để mong tìm được người tình trong giấc mơ. Nhất định Quỳnh-Như phải ngủ trở lại. Nhất định nàng không thể thức giấc trong lúc này, vì giấc mơ mới chỉ bắt đầu, chưa kết thúc. Trong mơ, đôi mắt chàng đắm đuối, vừa cầm tay nàng, vừa toan nói câu yêu thương gì đó. Chàng chưa kịp nói và nàng chưa kịp nghe, thì một tiếng động khô khan, như của một vật bị rơi trên sàn nhà, nàng chợt tỉnh giấc giữa muôn tiếng động của không gian. Nàng nhắm mắt, tiếp tục vùi đầu...
Hoa-Hoàng-Lan: Đáy Mắt Người Tình

Duyên lắc đầu khổ sở khi cứ loay hoay tìm kiếm tình yêu của Quân trong đôi mắt Vinh. Mới hôm nào đây, hình ảnh của Duyên ngự-trị hoàn toàn trong đôi mắt ấy. Quân đã không nhìn thấy ai, ngoài Duyên. Cũng mới hôm nào đây, sau khi vui vẻ bên nhau, bờ môi của Duyên luôn chạm hờ trên đôi mắt Quân để ra về. Quân yêu Duyên say đắm, và Duyên biết rằng không có gì có thể chia cắt hai người được. Thế mà... Thượng-Đế! Nếu Ngài có thật, Ngài quả là trớ-trêu và tàn ác! Những lần sau, Duyên đến thăm Vinh đều hơn, nhưng ngắn hơn. Duyên biết rằng đã có đôi mắt thương xót của Hà từ sau tấm màn cửa nhìn ra...
Hoa-Hoàng-Lan: "Truyện Ngắn... Ngắn"

... “Bảo rằng Ninh trúng tiếng sét của Nhã cũng không đúng. Bảo rằng Nhã phải lòng Ninh cũng sai bét. Bình tĩnh và công bằng mà nhớ lại, trong hai người Ninh và Nhã, không ai nhớ được người nào đã ngã vào lòng người kia trước và ai đã đưa tay ra đỡ cho người nọ khỏi ngã. Cũng không ai xác nhận xem ai đã ngây ngất để môi kề môi, má kề má. Mà ai kề ai trước đã chớ? Chịu! Nhã dành là “vì em mến anh”. Còn Ninh thì bảo là chính vẻ hồn nhiên, tươi tắn của Nhã đã hớp hồn chàng. Thôi thì ai cũng được. Có ai treo giải thưởng đâu mà dành nhau thế nhỉ? Nhưng vì cả hai đều muốn nghĩ rằng cuộc tình được khai sinh và gầy dựng...
Hoa-Hoàng-Lan: Bắt Gặp Mùa Xuân Tình Cờ

Xe nối đuôi trong dòng đông đúc của phố phường. Saigon đông và vui quá, Bích như nghẹn ngào trước sức quyến rũ mãnh liệt của quê hương. Thấm thoát nàng đã xa Saigon gần mười lăm năm. Trong mười lăm năm xa xứ, cuộc sống độc thân và những sinh hoạt của Bích đều đặn như một cây kim đồng hồ, hình ảnh Saigon luôn hiện ra trong trí nhớ. Nàng nhớ từng con hẻm nàng đã đi qua, nhớ từng hàng quán nàng đã dừng chân và nhớ từng ổ gà nơi con đường dẫn về căn nhà nàng ở trong khu Đệ Nhất Khách Sạn. Nhiều lần nàng cũng muốn về thăm, kể từ khi hai bên...
Hoa-Hoàng-Lan: Mùa Xuân Không Còn Nữa

Lợi dụng mấy ngày nghỉ của cuối năm 2007, tôi trở lại thành phố mang tên King City sau gần bốn năm xa cách để tìm tung tích của Harris. Tự nhiên tôi nhớ chàng da diết và tôi muốn có chàng. King City là một thị trấn nhỏ, nằm khép nép sâu bên quốc lộ 101 của tiểu bang California phồn thịnh. Đa số dân cư sống bằng nghề trồng trọt trù phú, chế biến và cung cấp hoa mầu cho những vùng lân cận. Bao nhiêu lâu rồi, thành phố vẫn tĩnh lặng với những nét buồn muôn thuở. King City buồn lắm, nếu bạn là người từ xa đến. Nhưng nếu bạn người địa phương, bạn sẽ không buồn...