
Buổi trưa qua nhanh. Bánh mứt, ruợu trà vẫn im ả trên bàn. Những cánh hoa lay-dơn nhìn nàng như kém tươi. Hai chậu tắc khoe những trái chín không còn óng ả như hồi sáng. Hai chậu cúc đại đóa chen nhau khoe sắc vàng đã bớt vẻ rực rỡ. Rồi buổi chiều lững lờ, chầm chậm như trêu gan Huyền. Nàng ứa nước mắt khi giật mình nghĩ rằng Sơn đã sai hẹn với nàng, Sơn đã không về vui Xuân và ăn Tết với nàng như ba năm qua. Sơn đã bận rộn nên không về được? Hay Sơn đã quên nàng và quên hẹn? Hay lòng Sơn đã có gì thay đổi? Hay... Một trăm chữ “Hay” vương vấn trong trí nàng. Nàng lắc đầu xua đuổi những ý nghĩ không đẹp...
Xem
tiếp