Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Chuyện Thế-Sự
12/16/2011 10:48:48 AM  

 Vụ Án Quốc Tế Trịnh Vĩnh Bình:  Trên Nói Dưới Không Nghe

Trúc Giang


 

1.- Mở bài


“Trên nói dưới không nghe” là những lời thốt lên trong tình trạng thất vọng của Thủ tướng Phan Văn Khải khi bị Việt kiều Hòa Lan Trịnh Vĩnh Bình, lôi nhà nước CSVN ra toà án quốc tế đòi bồi thường 150 triệu đô la.

  

Vụ kiện của Trịnh Vĩnh Bình được nhắc tới, sau khi một công ty Hoà Lan Elliott  Advisors đâm đơn kiện công ty quốc doanh Vinashin của VN về tội quỵt nợ.


Ở VN, bị lôi ra toà là việc mà không ai muốn, dù thắng hay thua kiện, nhất là những vụ có liên quan đến đạo đức, tín nhiệm, lường gạt hay quỵt nợ… nói chung là những hành động bất lương.


2- Vinashin chính thức bị kiện

Tập Đòan Công Nghiệp Tàu Thủy Việt Nam Vinashin cùng với 22 tổng công ty và công ty con bị khởi kiện tại Toà Án Luân Đôn, Anh Quốc.

 

Ngày 1-11-2011, đơn kiện của công ty Elliott Advisors được Toà Thương Mại, chi nhánh của Queen’s Bench thuộc Toà Thượng Thẩm, chấp nhận đơn và mở hồ sơ.

 

Số tiền mà Vinashin vay là 600 triệu USD qua hình thức trái phiếu do chính phủ VN phát hành, với điều kiện là trả nợ lần đầu 60 triệu USD, đáo hạn vào
tháng 12 năm 2010, nhưng Vinashin không thanh toán.


Mặc dù tài sản của Vinashin nằm tại VN, nhưng công ty Hoà Lan Elliott Advisors lại nạp đơn kiện tại toà án nước Anh, bởi vì khoản tiền cho vay được khống chế theo luật pháp của nước Anh.


Ngày 17-10-2011, trang mạng <
http://debtwire.com/>debtwire.com, chuyên đưa tin và phân tích việc nợ nần quốc tế cho biết, việc khởi kiện của Elliott
đã tạo thêm những khủng hoảng và khó khăn trong nổ lực dàn xếp với các chủ nợ.


2.1.- Vinashin khất nợ


Hồi tháng 10 năm 2011, Vinashin đưa ra 2 lựa chọn:

- Một là, Vinashin trả bằng tiền mặt 35% tổng số nợ.
- Hai là, hoán đổi hợp đồng vay nợ 600 triệu phải trả vào năm 2015, trở
thành một hợp đồng mới, nhưng thời hạn trả là 13 năm. Trong trường hợp nầy, chính phủ VN bảo lãnh, và sẽ trả nợ gốc chớ không trả tiền lời.


Chính phủ VN nhắc lại, là hồi năm 2007, chính phủ có viết thơ “ủng hộ” để Vinashin có thể vay tiền, nhưng trong thơ không có đoạn nào nói “bảo lãnh” số tiền được vay là bao nhiêu. “Ủng hộ” không có nghĩa là “bảo lãnh”. Các chủ nợ xem đó là thái độ lật lọng, nói ngược, với ý đồ  giật nợ.


Trang mạng <
http://debtwire.com/>debtwire.com nêu phân tích, Vinashin không có nhiều lựa chọn, ngoài việc nạp đơn xin được “bảo hộ” theo luật Việt Nam. Điều nầy không ổn, vì khi xin gia nhập Tổ chức Thương Mại Thế Giới (World Trade Organization-WTO), thì mọi tranh chấp quốc tế đều phải giải quyết bằng luật quốc tế.


Được biết, hồi tháng 6 năm 2011, Elliott Advisors đã mời các chủ nợ khác cùng nhau tham gia kế hoạch kiện Vinashin, nhưng sau đó, Elliott xé lẻ, và đơn phương khởi kiện, vì sợ các chủ nợ khác chia tiền, sau khi thắng kiện.
Cũng có nghĩa là Elliott tự tin là sẽ thắng trong vụ kiện nầy.


Về nguyên tắc, khi các chủ nợ thắng kiện, thì khó có thể vào VN để xiết tài sản trừ nợ, nhưng toà án quốc tế thường ra lệnh phong toả các chương mục và tất cả tài sản của Vinashin và 22 công ty con.


Kết quả là các công ty liên hệ không có thể vay tiền ở nước ngoài được nữa,
và việc giao dịch quốc tế cũng gặp khó khăn về tiền bạc. Như vậy, công việc
đóng tàu cho nước ngoài cũng khó thực hiện.

 

2.2.- Vinashin vay thì Vinashin phải tự trả


Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh tuyên bố: “Vinashin vay thì Vinashin phải tự trả
thôi”. Thế nhưng Vinashin là công ty quốc doanh do nhà nước VN quản lý. Hơn nữa, Vinashin đã được tái cấu trúc, chia tài sản Vinashin cho 22 công ty
con và tất cả cũng bị liệt kê vào danh sách mắc nợ tại toà án.


Vinashin vay tổng số tiền là 4 tỷ 400 triệu đô la.


Có ý kiến cho rằng, nếu Vinashin tuyên bố phá sản (Bankruptcy), thì các chủ
nợ trắng tay, không có đồng nào, cũng giống như trường hợp chủ thẻ tín dụng (Credit card: Visa, Mastercard) khai bankruptcy vậy. Tuy nhiên, mặc dù chủ nợ không nhận được đồng nào, nhưng luật phá sản cũng làm cho  con nợ điêu đứng, là tài sản có thể bị tịch thu đem bán đấu giá để trừ nợ, phải kê khai tài sản hàng năm trong 10 năm liên tục, và khi mà bị Bad Credit thì không còn vay món nợ nào nữa, như mua nhà, mua xe chẳng hạn. Giựt tiền người ta đâu phải dễ.

 

2.3. Xiết nợ Vinashin


Vinashin quỵt nợ trong nước thì được nhà nước bao che, nhưng vẫn bị rắc rối ở nước ngoài. Đó là trường hợp chiếc tàu khổng lồ, nguyên của Vinashin, đã bị một công ty Hàn Quốc bắt giữ để xiết nợ.


Ngày 5-5-2011, chiếc tàu Hoa Sen bị một đối tác Nam Hàn của Vinashin bắt giữ, vì Vinashin đã thiếu nợ 4 triệu USD. Chiếc Hoa Sen được tái cấu trúc và thuộc quyền quản lý của công ty Vinalines, một công ty con của Vinashin.

Chiếc Hoa Sen bị giữ để chờ con nợ mang tiền đến trả.


Vụ kiện Vinashin chưa biết sẽ được điều đình ra sao, nhưng trước mắt thì thấy phải mất một số tiền rất lớn để mướn luật sư quốc tế, và phải vác chiếu ra hầu toà. Nếu vắng mặt thì bị xử khiếm diện, mà phần lớn là bị thua kiện.


Vụ  Vinashin bị kiện làm nhớ lại vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện nhà nước CSVN mà nguyên nhân hao tiền tốn của để bồi thường là do “Trên nói, dưới không nghe” của hệ thống nhà nước CSVN..

 

3.- Trên nói dưới không nghe


Điển hình cho tình trạng nầy là vụ án của Trịnh Vĩnh Bình.


Ông Trịnh Vĩnh Bình, một công dân Hoà Lan gốc Việt, theo mời gọi của đảng
CS, đã đem tiền về VN đầu tư. Việc kinh doanh phát đạt, bị công an địa phương hãm hại để cướp tài sản.


Năm 1996, ông Trịnh Vĩnh Bình (TVB) bị bắt giam ở phòng cảnh sát điều tra PA-42 do trung tá Ngô Chí Đan làm trưởng phòng.


Gia đình khiếu nại và sự can thiệp mạnh mẽ của nước Hoà Lan.


Ngày 13-5-1998, sau khi xem hồ sơ, Thủ tướng Phan Văn Khải phê và gởi qua bộ trưởng Công an Lê Minh Hương, nguyên văn như sau:

“Anh (chỉ ông Hương) chỉ đạo cho công an Bà Rịa-Vũng Tàu xem lại trường hợp của Trịnh Vĩnh Bình. Thủ Tướng Hoà Lan đã đặt vấn đề. Tôi đã hỏi trực tiếp một số đồng chí lãnh đạo tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, anh Bình không có lỗi đến mức phải xử. Do anh dựa vào người trong nước, bị họ lừa gạt, làm bậy”. (Bút phê của Phan Văn Khải).


Lê Minh Hương chuyển bút phê của Thủ tướng Khải xuống cho thứ trưởng công an Nguyễn Khánh Toàn, đề nghị giải quyết theo chỉ thị của ông Khải.


Câu chuyện tưởng như được giải quyết theo lịnh của Thủ tướng Khải, là không đưa ra toà xét xử, nhưng không ngờ, Trịnh Vĩnh Bình lại bị đưa ra Toà án Nhân Dân tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu (BR/VT) và bị kêu án 13 năm tù, đóng phạt 480 lượng vàng (Do khám xét công ty tịch thu) và tịch thu toàn bộ tài sản về tội “kinh doanh bất hợp pháp” (trốn thuế) và tội lo hối lộ.


Trịnh Vĩnh Bình kháng án.


Nhưng có điều lạ là TVB không bị giam, mà vẫn tại ngoại, thư thả ở nhà. Đó là việc mà Phan Văn Khải gọi là “Trên nói dưới không nghe”. Nếu như Nguyễn Khánh Toàn nghe lịnh cấp trên là Bộ trưởng Lê Minh Hương và Thủ
tướng Khải, thì đâu có xảy ra cảnh CSVN bị mất mặt và mất tiền sau đó.


Nguyên do là Nguyễn Khánh Toàn đã binh vực đàn em là trung tá Ngô Chí Đan, trưởng phòng cảnh sát điều tra BR/VT. Mà cũng có thể đàn em nầy là tay kinh tài của xếp trên hổng chừng.


Vụ án trở nên phức tạp vì có nhiều cơ quan nhảy vào để binh vực che chở cho nhau. Những âm mưu được dàn dựng, hồ sơ ngụy tạo, biến vụ kiện kinh tế thành vụ kiện chính trị, làm cho những người cho rằng TVB là vô tội, như Phan Văn Khải, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Mạnh Cầm đành phải bó tay. Cuối
cùng, công an địa phương, trung tá Ngô Chí Đan, đàn em của Nguyễn Khánh
Toàn, thắng trận. Phép vua thua lệ làng.

 

4.- Vụ án Trịnh Vĩnh Bình

- 4.1.- Kinh doanh của ông Trịnh Vĩnh Bình


Ông Trịnh Vĩnh Bình sinh năm 1947 tại Sóc Trăng. Năm 1976, vượt biên qua
định cư ở Hoà Lan với hai bàn tay trắng. Ông tiếp tục học và tốt nghiệp đại
học. Được báo chí Hoà Lan ca ngợi là một người thành công trong hội nhập,
và thành công trong kinh doanh. Báo chí gọi là “Ông vua chả giò”. Ông tham
gia đảng chính trị Dân Chủ Tự Do, là đảng cầm quyền cuối thập niên 1980 ở
Hòa Lan.


Đầu năm 1990, TVB tháp tùng đoàn doanh nghiệp Hòa Lan, đến VN thăm dò khả năng đầu tư.


Ông quyết định đóng cửa công ty chả giò ở Hòa Lan, đem 2,328,250 Mỹ kim
tiền mặt, và 96 ký vàng về đầu tư ở VN.


Thành lập công ty Tín Thành ở Sài Gòn, xuất cảng nông, thủy sản. Công ty Bình Châu có nhà máy hải sản đông lạnh ở Vũng Tàu. Mua một số nhà đất ở SàiGòn và BR/VT để phục vụ sản xuất. Xử dụng số vốn rất lớn trên 200 hecta đất ở Bà Rịa để trồng rừng, nghiên cứu việc nuôi tôm.


Xây dựng cơ sở biến chế thủy hải sản xuất cảng, với sản lượng 35% trên tổng số đánh bắt ở BR/VT. Xây khách sạn 10 tầng.


Sau 8 năm thành công trong kinh doanh, tài sản lên tới 6 tỷ đồng VN.


4.2.- Năm 1996 bị bắt


Năm 1996 bị bắt và ra toà năm 1998.


Trịnh Vĩnh Bình trả lời phỏng vấn của đài RFA như sau:


“Công ty tôi có một số anh em cấu kết nhau, ăn cắp một số tiền ước lượng mấy trăm ngàn đô la qua nhiều năm tháng. Sau khi bị phát hiện, họ sợ bị tù tội nên dùng tiền bạc đút lót cho công an địa phương, phòng đó là PA-42, phòng cảnh sát điều tra Vũng Tàu. Đó là giám đốc, phó giám đốc và trưởng phòng tài chánh của tôi, thành một hệ thống ăn cắp. Bên công an nhận hối lộ, tìm cách bao che. Họ ra tay trước. Chụp mủ công ty tôi trốn thuế, khám xét công ty và bắt giam tôi.

Việt kiều về nước không được quyền mua nhà đất, cho nên phải nhờ thân nhân đứng tên. Một số người bà con lật lọng, tráo trở, giật tiền, tôi ở trong trường hợp đó."


4.3.- Lòng tham của cán bộ Cộng sản


Trịnh Vĩnh Bình nói tiếp: “Thấy Việt kiều về nước làm ăn phát đạt nên họ có ý cướp giật. Tôi không quen đút lót, làm ăn chân chính, cho nên trở thành nạn nhân. Ở VN, khi Việt kiều làm ăn phát đạt thì bị chính quyền địa phương gây khó dễ để đòi tiền. Đây là vụ án mà tôi bị hàm oan. Qua một thơi gian dài, gia đình tôi, bản thân tôi và một số người binh vực công lý, đã gởi nhiều đơn khiếu nại khắp nơi, nhưng không được cứu xét. Cuối cùng, tôi phải dựa vào Hiệp Ước thương mại giữa VN và Hòa Lan, đưa vụ tranh chấp ra Toà án Quốc Tế thuộc Liên Hiệp Quốc.

Sau một thời gian tại ngoại, tôi rất lo ngại cho mạng sống của mình, có thể
bị bắt và bị giết, cho nên tôi phải đào thoát khỏi VN.”
(Trả lời phỏng vấn
đài RFA).


Thật vậy, thời đó, ngay cả người dân, hễ thấy Việt kiều thì có ý “chặt đẹp” trong việc mua bán bình thường. Một tô bún bò ở chợ An Đông, một trái dừa xiêm bán cho Việt kiều thì giá cao hơn bán cho người trong nước. Một trái dừa là một trái dừa mà giá cả khác nhau tùy theo người mua là ai.


4.4.-  Báo Cộng sản kết tội Trịnh Vĩnh Bình

 

Xin trích nguyên văn bài báo:


“Trịnh Vĩnh Bình sinh năm 1947 tại Sóc Trăng. Năm 1976 vượt biên qua Hòa
Lan. Tính đến tháng 8 năm 1998, TVB nhập cảnh VN 63 lần, mỗi lần như thế mang theo vàng và đô la, tổng cộng 2,328,250 đô la và 96 ký vàng. Lập công ty Tín Thành mua bán nông hải sản.

Nhờ Trịnh Hiền Thanh chạy lo hộ khẩu cho mẹ vợ là bà Nguyễn Thị Thi, cho
các em vợ là Phạm Thị Huệ, Phạm Thị Bé, Phạm Thị Tuyết Hằng về cư ngụ tại hộ, thuộc huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Nhưng có thêm hai hộ khẩu nữa ở Saigon và tại huyện Tân Thành tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Vợ chồng của đứa cháu gái là Trịnh Mộng Kiều và Triệu Văn Dữ và cà Trịnh
Hiền Thanh cũng có tên trong hộ khẩu ở Vũng Tàu, với mục đích đứng tên mua nhà cửa và bất động sản. TVB nhận đất trồng rừng theo chương trình 327 của chính phủ.

Trịnh Vĩnh Bình nắm trong tay 11 căn nhà, 114 nền nhà và 2,847,745 mét
vuông đất.

Năm 1992, TVB chỉ đạo cho nhân viên đưa hối lộ 510 triệu đồng cho Tạ Quang Luyện, cán bộ phụ trách Nhà Đất tỉnh BR-VT.

Ngày 11-12-1998, Tòa Án Nhân Dân BR/VT phạt TVB 13 năm tù giam, nhưng cho Bình được tại ngoại. TVB kháng án. (Tù giam nhưng tại ngoại).

Trong khi TAND mở phiên xét xử, thì TVB chạy vào nhà thương Chợ Rẫy xin cứu cấp vì cao huyết áp.

Qua chi tiết trong hồ sơ, Tòa phúc thẩm phạt 11 năm tù giam, tịch thu toàn bộ tài sản, tổng cộng 6.1 tỷ đồng và 480 lượng vàng.

Lợi dụng vẫn còn được tại ngoại, TVB bỏ trốn.

Đầu tháng 4 năm 2005, TVB chính thức nạp đơn lên Toà án Quốc tế đòi bồi
thường 100 triệu đô la.

Đó không phải là đơn thuần của một vụ kiện tụng, mà có ý đồ gây hoang mang cho những người đã, đang và sẽ đầu tư vào VN. Một luật sư tuyên bố “Trịnh Vĩnh Bình bị tội bỏ trốn, về mặt pháp lý, VN cần phải phát hành lệnh truy nã và yêu cầu dẫn độ TVB về VN thi hành bản án” (Trích báo trong nước).

 

5.-  Phản ứng của chính phủ Hoà Lan


Năm 1996, Trịnh Vĩnh Bình bị bắt giam. Năm 1998 đem ra xử.


Đầu năm 2000, chính phủ Hoà Lan (HL) phổ biến một tập tài liệu 752 trang về vụ án của TVB. Người tích cực vận động cho TVB là GS J.J.C. Voorhoever, là một trong 18 thành viên của Hội đồng Chính phủ Hoà Lan. Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng HL, cụu chủ tịch đảng Dân Chủ Tự Do mà TVB là một đảng viên.

- Thủ tướng HL, Wim Kok và Bộ trưởng Ngoại giao Van Aartsen gởi thơ trực
tiếp cho Chủ tịch nước Trần Đức Lương yêu cầu giải quyết vụ án TVB. Đồng
thời, triệu tập đại sứ CSVN là Đinh Hoàng Thắng đến Bộ Ngoại giao để phản
đối.

- Cắt viện trợ phát triển và nhân đạo cho VN.

- Trong năm 2000, có 8 phái đoàn CSVN đến thăm HL. Đã bị tiếp đón lạnh nhạt và bị chất vấn tơi bời về vụ án TVB. Các phái đoàn của Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An (QH), Phan Văn Khải, Nguyễn Dy Niên (NG), Nguyễn Đình Bin… đều bị chất vấn và chống đối. Báo chí nổi giận gọi họ là “Những khách không mời mà đến”. Tệ hại hơn nữa, công khai loan tin họ là “Những con vẹt chỉ biết nói mà không biết nghe”. Trong khi đó, báo chí VN thì cho rằng các chuyến công du thành công mỹ mãn.

- Bà Margareeth de Boer, Chủ tịch Ủy Ban Ngoại giao Hạ viện HL dẫn đầu một phái đoàn sang VN, trực tiếp gặp Bộ trưởng NG Nguyễn Dy Niên. Bà Boer nhấn mạnh “Vì quyền lợi của hai nước, vụ án TVB phải được giải quyết tức khắc”.


Kết quả, Hoà Lan chỉ nhận được một công hàm của Bộ Ngoại giao CSVN, thông báo với nội dung là “Bắt đúng người, xử đúng tội, áp dụng đúng luật pháp”.


Thật là hết ý kiến.


Sự khác biệt về quan điểm giữa VN và Hoà Lan đưa đến bế tắc.


CSVN cho rằng, TVB là công dân VN. Vụ án là việc nội bộ, và HL đã xen vào
công việc nội bộ của VN.


Trái lại, Hoà Lan coi vụ án là một vi phạm vào Hiệp ước Thương mại mà hai
nước đã ký năm 1994. Trong đó bao gồm những khoản cho phép thân nhân trong nước được tham gia dưới hình thức là những công ty con, còn gọi là “đầu tư đội nón”.


Ngày 4-11-2001, tại Đại hội Đảng Bộ Vũng Tàu, Trung Ương đảng cho rằng vụ Trịnh Vĩnh Bình là một vụ xử sai lầm, làm giảm sút niềm tin của nhân dân,
ảnh hưởng đến đầu tư nước ngoài, vì thế, cấp trên thi hành kỷ luật đảng bộ
Vũng Tàu. *(Đây là bằng chứng mà TVB nắm lấy).


Ở Hoà Lan, một luận án tiến sĩ đệ nạp tại Đại học Luật Khoa Den Haag, trình
bày rõ ràng trường hợp đầu tư của TVB, dựa theo Hiệp Ước Thương mại giữa hai nước VN và HL ký kết năm 1994. Luận án được in thành sách với 3 thứ tiếng, Hoà Lan, Anh và Pháp. Một bản tiếng Việt được phát hành sau đó.
Luận án nêu rõ luật rừng ở VN, sự lộng hành của Công an VN, phép vua thua lệ làng, cuối cùng đưa người đầu tư đến tù tội và bị tịch thu tài sản.

 

6.- Thế giới lên án Cộng Sản Việt Nam


Vụ án TVB gây sôi nổi khắp thế giới.

 

 

Ngày 28-3-2005, nghị sĩ Jules Maaten, Quốc Hội Liên Âu (EU), từ Brussels cho biết, vụ án TVB đã gây hoang mang trong giới đầu tư ở Châu Âu. Vụ án là một tác động tiêu cực đến quan hệ giữa EU và VN.


Tháng 6 năm 2005, khi Phan Văn Khải sang thăm Hoa Kỳ, kêu gọi ngoại quốc và người Việt đầu tư vào VN, thì các cơ quan truyền thông đồng loạt loan tin về CSVN âm mưu chiếm đoạt tài sản của Việt kiều Hòa Lan Trịnh Vĩnh Bình.


Đài RFA (Mỹ), đài RFI (Pháp), đài BBC (Anh) đều phổ biến bài phỏng vấn ông TVB về trường hợp nạp đơn kiện CSVN tại Toà Án QT đòi bồi thường 100 triệu đô la.


Tờ báo Ngày Nay đăng một loạt tài liệu mà nhà báo Trọng Kim đã thu thập
trong thời gian 10 năm về âm mưu của CSVN trong việc cướp đoạt tài sản TVB.

Dư luận nhận thấy đầu tư vào VN là một việc bấp bênh do cái thành tích lật lọng, tráo trở của CSVN. Đồng thời nhắc lại những vụ án để làm bằng chứng.
Đó là vụ án của Luật sư người Ý Manizio Liberato, kiện sự lật lọng của VNAirlines và phán quyết của Toà án buộc phía VN phải bồi thường 6.5 triệu
dô la cho nguyên cáo. CSVN không chịu bồi thường, tưởng đâu không có ai dám vào VN đòi tiền. Tức thời, Toà án ra phán quyết phong toả tất cả những
chương mục của VN Airlines trên toàn Châu Âu, và nếu VN không bồi thường, thì một án lịnh cho một ngân hàng xuất tiền ra bồi thường cho nguyên cáo Manizio Liberato. CSVN chịu thua. Vừa nhục vừa đau hơn bị bò đá vào dế.

 

7.-  Trịnh Vĩnh Bình vô tội


Ngày 4-12-1996, một thân nhân của TVB là Trịnh Hiền Thanh vu cáo TVB đưa hối lộ, khiến cho TVB bị bắt giam. Việc vu cáo nằm trong âm mưu của công an BR/VT.


Đến ngày 24-6-2002, Trịnh Hiền Thanh thú nhận bằng văn bản là y đã vu cáo cho TVB. Trịnh Hiền Thanh chết vài năm sau đó do bịnh tiểu đường.


Qua bút phê của Phan Văn Khải cũng là một bằng chứng cụ thể TVB không có tội. Qua lời phát biểu của bà Nguyễn Thị Bình, Phó chủ tịch nước, tại QH và qua Trung Ương đảng tuyên bố thi hành kỷ luật đảng bộ Vũng Tàu và qua lời xác nhận của Ngoại Trưởng CS Nguyễn Dy Niên với các quan chức Hoà Lan, là vụ án có nhiều sai trái. Tất cả đều chứng tỏ TVB vô tội. Đó là những bằng chứng mà TVB sẽ xử dụng tại Tòa án QT, để chứng minh rằng mình vô tội, và đòi bồi thường 100 triệu USD.

 

8.-Vụ án kinh tế biến thành vụ án chính trị


Phòng cảnh sát điều tra PA-42 do trung tá Ngô Chí Đan làm trưởng phòng, đã nhận hối lộ và cũng thừa cơ hội đó, thực hiện âm mưu cướp tài sản của TVB. Thế lực của Ngô Chí Đan rất mạnh, và có ô dù ở trên bao che, cho nên thường tống tiền các doanh nhân, cụ thể là trong vụ án Phương Vicarrent, đã tống tiền 100,000 đô la. Ngô Chí Đan bị cách chức, tước danh hiệu Công an nhân dân.


Trung tá Ngô Chí Đan và anh vợ là Phạm Văn Phương đã trở thành 2 “ông trùm” ở địa phương.  Vì TVB không biết luật giang hồ ở BR/VT, đã không “thần phục”, không làm lễ ra mắt ông trùm, không “cống nạp”, cho nên đã trở thành nạn nhân, bị tù và tịch thu tài sản.


Trong xã hội VN, làm ăn lương thiện thì bị nạn là thế. Cũng đừng ỷ lại vào việc cống nạp cho cấp trên là đủ. Phải nhớ qui luật, phép vua thua lệ làng mới tồn tại an toàn được.


Trung tá Ngô Chí Đan là đàn em của Thứ trưởng CA Nguyễn Khánh Toàn, ngoài ra, từ Tổng bí thư đảng cho đến những chức vụ lãnh đạo, Ngô Chí Đan quen lớn trên vài chục người.


Một bí mật ít người biết đến là, khi một Việt kiều về nước đầu tư, làm ăn, đều bị bí mật giám sát chặt chẽ của an ninh CS.


Ban đầu chỉ là một vụ có mục đích tống tiền, xét công ty và nhà để lấy vàng và tiền mặt, nhưng vì áp lực bên trên khá mạnh, cho nên vụ án kinh tế đã biến thành vụ án chính trị.


Bắt đầu, TVB là một đảng viên của đảng Dân Chủ Tự Do của Hoà Lan, do đó, TVB bị ghép vào tội làm gián điệp. Những bằng chứng được ngụy tạo, kế hoạch được dàn dựng, khiến cho những người cho rằng TVB vô tội như Phan Văn Khải, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Dy Niên, Nguyễn Mạnh Cầm đều lạnh cẳng, thụt lùi, rút cổ.


Những chứng cớ được ngụy tạo như việc TVB đã gặp Thủ tướng Phan Văn Khải và Chủ tịch UBND tỉnh BR/VT Nguyễn Trọng Minh, để móc nối, lôi kéo, mua chuộc làm gián điệp. Thật sự, có việc gặp gỡ, đưa tiền, nhưng đó không phải là gián điệp, mà là một hình thức “bôi trơn” phong bì để làm ăn dễ dàng. Nhưng rất tiếc là TVB không biết bôi trơn ở địa phương, cho nên mới ra nông nỗi. Bị nắm cái tẩy, cho nên Phan Văn Khải không dám tiếp tục can thiệp nữa. Trong vụ TVB, Nguyễn Trọng Minh bị mất chức Chủ tịch UBND tỉnh BR/VT.

 

9.- Bí mật bao trùm quanh vụ đào thoát


Bí mật bao trùm chung quanh việc TVB đào thoát khỏi VN. Một người bị kết án 11 năm tù giam mà làm thế nào để lên phi cơ bay về Hoà Lan cho được?


Theo lời giải thích của một người trong nước, mang tên là Trần Quốc Hoàn,
thì Tổng Cục 2 của Bộ Quốc Phòng do Đặng Vũ Chính và con rể là Nguyễn Chí Vịnh đã tham gia việc bắt giam và tịch thu tài sản của TVB.


Vì nhận thấy việc bắt giam không có cơ sở, trái luật pháp quốc tế và luật VN cho nên sợ quốc tế xen vào, làm ra to chuyện sẽ có hậu quả xấu trên trường QT, cho nên tạo cơ hội để cho TVB trốn thoát, rồi sau đó thanh toán bằng một vụ án do các băng đảng thanh toán lẫn nhau, thì nhà nước không chịu trách nhiệm.


Công việc gián điệp của Tổng Cục 2 là việc bí mật không có thể kiểm chứng.
Nhưng mới đây, ngày 7-4-2011, Trưởng cục thi hành án dân sự tỉnh BR/VT tên Trần Văn Mười cùng 2 tên Lê Huy Hoàng và Hoàng Anh Linh bị bắt giam về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Ba người bị bắt đã vi phạm nghiêm trọng trong vụ án Trịnh Vĩnh Bình, “dẫn đến việc khiếu kiện dài dài”.


Nhóm từ “Dẫn đến khiếu kiện dài dài” có thể hiểu là việc để cho TVB đào thoát mới có khiếu kiện dài dài. Bài báo không nêu đích danh lý do nào khiến cho 3 người bắt, nhưng đã nêu một trường hợp tương tự là 3 người đã ngâm bản án hơn 2 năm, không thi hành phán quyết của toà án. Cũng tương tự như TVB bị kếu án 13 năm tù giam mà vẫn nằm nhà thoải mái.


Thế nhưng cũng có điều lạ khó hiểu, là tại sao vụ việc xảy ra từ 1998 cho đến nay là 13 năm, 3 đương sự mới bị bắt? Luật rừng của CSVN thật là khó
hiểu, vì thế mới gọi là rừng.

 

10.- Kiện ra Toà án Quốc Tế


Ngày 15-10-2003, vụ án bước sang giai đoạn mới, vượt ra khỏi phạm vi hai nước VN và HL, ông Trịnh Vĩnh Bình đã chính thức nhờ Tổ hợp Luật sư Covington Burling, có trụ sở ở Anh và Hoa Kỳ, đứng ra kiện nhà cầm quyền VN đòi bồi thường 100 triệu đô la Mỹ, trong khi số vốn đầu tư mang về VN khoảng 4 triệu.


Phụ trách vụ án, Tổ hợp Covington Burling có 1 luật sư đứng tòa, 3 luật sư lo hồ sơ, 2 thông dịch viên, 2 thư ký. Riêng TVB có một luật sư VN phụ trách liên lạc giữa TVB với Tổ hợp luật sư Mỹ. Ông TVB ký quỹ 150 ngàn USD.


Đầu tiên, luật sư Thomas Johnson, đại diện cho TVB gởi thư cho Viện trưởng Viện Kiểm Sát ND Tối Cao VN là Hà Minh Trí, đề nghị dàn xếp giữa hai bên.

Nỗ lực dàn xếp kéo dài gần 2 năm không có kết quả.

 

 

Tháng 5 năm 2004, TVB chính thức nạp đơn lên Toà Án QT thuộc Liên Hiệp
Quốc. Toà án thụ lý và sẽ mở phiên tòa xét xử tại Stockholm, Thủ đô Thụy
Điển vào cuối năm 2005. Tòa nầy gồm 3 thẩm phán, một người Thụy Điển, một người gốc Mỹ và một gốc Pháp.


Phía CSVN, cũng đã ký quỹ 150 ngàn USD để nhờ Tổ hợp luật sư Pháp Glide Loyrette Rouel, có văn phòng tại Hà Nội. Việc nầy chứng tỏ CSVN chấp nhận việc bồi thường 100 triệu USD cho TVB, nếu bị thua kiện.


Toà Án QT thông báo sẽ mở ra xét xử từ ngày 4-12-2005 đến 12-12-2005.

 

 

Ba tuần lễ trước phiên xử, Tổ hợp luật sư Mỹ thấy chắc ăn, cho nên tăng số
tiền đòi bồi thường lên thành 150 triệu USD. Viện dẫn lý do là dựa theo giá
mới.


10.1.- Việt Nam bắt buộc phải tham dự phiên toà


CSVN là bị cáo, nếu không tham dự phiên toà thì bị mất quyền tự bào chữa. Nếu vắng mặt thì bị xử khiếm diện và buộc phải tuân theo phán quyết của toà
án.


Do kinh nghiệm lần trước, vụ một luật sư người Ý, ông Manizio Liberato kiện hãng hàng không VNAirlines, phía VN thua kiện mà không chịu bồi thường, tưởng rằng không có ai dám vào VN đòi tiền, cho nên tất cả các chương mục
của VNAirlines ở các ngân hàng  Châu Âu bị phong toả để trả tiền bồi thường.

 

10.2.- Toà Án Quốc Tế tạm hoãn


Đáng lẻ Toà sẽ mở phiên xử từ ngày 4-12-2005 đến 12-12-2005, nhưng Toà
tuyên bố tạm hoãn, vì lý do hai bên thỏa thuận dàn xếp bên ngoài Tòa.

10.3.-  Thế mạnh của Trịnh Vĩnh Bình


   - 10.3.1-  Đúng thời cơ

Đó là cuối năm 2006, VN có thể được gia nhập Tổ chức Thương Mại Thế giới (World Trade Organization=WTO) là cơ hội để được tham gia vào sinh hoạt của nền Kinh tế Thị trường tự do của chế độ tư bản. Vì kinh tế quốc doanh XHCN của Cộng Sản không ai thèm giao dịch và bị tư bản chèn ép về tội bán phá giá. Từ đó, VN sẽ có điều kiện dễ dàng ký những Hiệp ước thương mại với các quốc gia khác, mà VN rất muốn, gọi là mở cửa, hội nhập.
VN rất cần có nguồn vốn, cho nên kêu gọi ngoại quốc đầu tư do đó, phải từ
bỏ bớt thói quen ngang tàng bướng bỉnh cố hữu. Đành phải chịu nhượng bộ, đó là thời cơ thuận lợi cho vụ án của TVB.

 

 

 

- 10.3.2.- Trịnh Vĩnh Bình vô tội


Chính những văn bản và tài liệu chính thức của các quan chức VN đã xác nhận VB vô tội. Cụ thể là bút phê của Thủ tướng Khải. Chính Ngoại trưởng Nguyễn Dy Niên thừa nhận với quan chức Hòa Lan “Có sự sai sót trong vụ án TVB và hứa sẽ yêu cầu các cơ quan chức năng điều tra lại”.


CSVN muốn dàn xếp bên ngoài Toà án, vì ở đó, số tiền bồi thường có thể được giữ bí mật. Hơn nữa, bị Toà án xử có tội, và ra lịnh phạt tiền bồi thường thì mất mặt quá. VN muốn còn chút đỉnh thể diện để mạnh dạn kêu gọi hùn hạp làm ăn. Nếu bản án được loan truyền khắp thế giới thì còn mặt mũi gì nữa.


Ông Trịnh Vĩnh Bình đã giữ lời hứa với nhà cầm quyền VN là không tiết lộ số
tiền mà VN bồi thường, nhưng không dưới 100 triệu. Bởi vì, khi thân chủ đã uỷ quyền cho luật sư đại diện cho mình, thì từ lúc đó, thân chủ phải đứng ngoài tiến trình tranh tụng. Tổ hợp luật sư Mỹ đâu có chịu bị mất tiền khi đang ở thế thượng phong.


Đối với VN, ở thời gian đó, 100 triệu là số tiền to lớn của một nước nghèo chưa phát triển. 100 triệu có thể xây 200 trường trung học khang trang hiện đại, hoặc 30 bịnh viện lớn hay giúp cho 160,000 gia đình thoát ra cảnh đói nghèo. Và nếu đem chia đầu người của 82 triệu dân, thì già trẻ bé lớn, mỗi đầu người phải đóng 20,000 đồng VN để bồi thường cho ông Trịnh Vĩnh Bình. Đó là chưa kể án phí hàng trăm ngàn đô la mà bên thua kiện phải trả.

 

11.-  Kết


Trong bộ máy nhà nước, nhiều trường hợp trên nói dưới không nghe, không ai nể ai, vì ai cũng có gốc bự hoặc chức vụ trong đảng.


Thủ tướng không được quyền chọn bộ trưởng, thứ trưởng, cho nội các củamình, mà cũng không được cách chức bộ trưởng hay thứ trưởng. Tất cả các chức vụ đều do Ban Tổ Chức đảng điều động, bổ nhiệm. Trong quân đội, chính ủy có quyền lớn hơn chỉ huy trưởng đơn vị.

Khi mà trên nói dưới không nghe, thì mệnh lệnh chỉ huy không còn được nghiêm chỉnh thi hành, đưa đến tình trạng không còn tôn ti trật tự, và luật pháp cũng không được chấp hành nghiêm minh nữa. Phép vua thua lệ làng là tình trạng vô luật pháp.


Hiện tượng nầy đưa đến tệ nạn bè phái, phe nhóm, ô dù, bao che, và ăn hối lộ. Đấu đá, thanh trừng nhau cũng chỉ vì cố bám lấy quyền lực, địa vị. Đấu đá nhau nhiều khi khốc liệt, chơi nhau cạn tàu ráo máng, như trường hợp đệ nhất công thần, đại tướng Võ Nguyên Giáp, bị đì từng bước, cuối cùng bị cô lập, nói không ai nghe, viết thư thỉnh nguyện chả ai trả lời.


Trúc Giang

 * * * * *

Bài Đọc Thêm:

 

 

 

Vụ ông Trịnh Vĩnh Bình kiện chính quyền CSVN

Lê Trương (Ngày Nay, Texas).

 

HOUSTON (NN) - Vụ nhà đầu tư Hòa Lan gốc Việt Trịnh Vĩnh Bình qua luật sư Mỹ kiện chính phủ Việt Nam trước tòa án quốc tế về đầu tư đòi bồi thường tới cả trăm triệu Mỹ kim đã sang qua khúc quanh mới khi cả ba đài phát thanh quốc tế có chương trình Việt ngữ phát về Việt Nam đều nhập cuộc lôi theo cả báo trong nước và một số trang nhà (Website) ở hải ngoại.

Sau khi báo Ngày Nay tung ra tin trên vào số báo đầu và giữa tháng 5 qua, đài Á Châu Tự Do (RFA) rồi BBC và cuối cùng đài RFI (Pháp), từ giữa tháng 5 đã liên tục đưa ra các cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình hiện đang có mặt ở Hoa Kỳ để nhờ tổ hợp luật sư Mỹ Covington Burling ở Hoa Thịnh Đốn đại diẹn và nhà báo Trọng Kim, chủ nhiệm của Ngày Nay. Nhà báo Trọng Kim là người đã đưa ra vụ ông Bình từ năm 2000, ngay sau khi ông bị tòa án Cộng sản ở Vũng Tầu kết án 11 năm tù và tịch thu tài sản (lên tới 30 triệu MK theo ước lượng của gia đình ông Bình tại Hòa Lan). Ông Bình đã bị công an Vũng Tàu giam giữ suốt 18 tháng và sau đó đã trốn thoát khỏi Việt Nam vì mạng sống bị đe dọa như lời ông tuyên bố với đài BBC. Các hệ thống phát thanh quốc tế trên sau đó đã phỏng vấn nhiều chuyên viên cũng như các thính giả trong và ngoài nước để có phản ứng về vụ trên và dư luận chung đều tỏ ý việc này không có lợi cho phía VN, nhất là trong giai đoạn hiện nay VN cần xin gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (WTO) cũng như kêu gọi người Việt khắp nơi về VN đầu tư. Một điều đáng lưu ý là một thính giả BBC, ông Sanny Cheung ở Saigon lại còn đi xa hơn nữa khi trả lời phỏng vấn: "Theo ý kiến tôi thì tất cả Việt kiều nào mà bị chính phủ Việt Nam tịch thu tài sản sau 1975 hay là trong việc cải cách ruộng đất nên cùng nhau kiện chính phủ Việt Nam ra tòa án quốc tế như ông Trịnh Vĩnh Bình đang làm".

Mặt khác, một số nhà đầu tư gốc Việt ở Mỹ đã tiếp xúc với Ngày Nay để xin đưa ra các trường hợp của họ cũng tương tự như của ông Bình là đem tiền về VN đầu tư, sau khi thành công thì bị công an dàn cảnh cướp hết và còn bị đe dọa tới an ninh, tù tội nên đành phải bỏ của chạy lấy người. Những người này không có đủ phương tiện như ông Bình để kiện VN ra trước tòa quốc tế nhưng muốn dư luận quốc tế được biết rõ khi VN muốn chứng tỏ "sự trong sáng" trong việc đầu tư để xin vào WTO.

Đài BBC đã giới thiệu trước phần phỏng vấn là "Ông Trịnh Vĩnh Bình nói rằng ông đã bị bỏ tù oan và tài sản của ông mang về đầu tư ở Việt Nam đã bị tịch thu trái phép trong những năm 90 vì những hành động mà ông nói là sai trái ở tỉnh Bà Rịa -Vũng Tầu, cáo buộc doanh nghiệp của ông trốn thuế và đầu tư bất động sản trái phép.
Chính phủ Việt Nam cũng đã thuê một hãng luật nổi tiếng của Pháp để đại diện cho họ trong vụ kiện này tuy nhiên hãng luật Pháp đã từ chối cho biết thêm các chi tiết."

Trong khi đài RFA đã có tới bốn chương trình về vụ ông Bình và đã nhắc lại lời ông Bình tuyên bố với Ngày Nay:

"Hành lang pháp lý cho đến nay ở Việt Nam vẫn chưa an toàn, đã có không ít Việt kiều gặp phải rắc rối khi về đầu tư ở VN... tôi xin có lời khuyên đến những ai có hoài bão, hay dự định đầu tư về VN, không nên nôn nóng, phải hết sức thận trọng, tốt nhất là chưa nên đầu tư vào VN như tình hình, môi trường pháp luật như hiện nay."

Lời nhắn nhủ trên của ông Bình đã phù hợp với nhận xét của Luật sư Phan Huy Đạt đang hành nghề ở Nam California và cũng là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty báo Người Việt. Theo Ls Đạt, vụ ông Bình kiện chính phủ VN sẽ ảnh hưởng nhiều trong giai đoạn Việt Nam đang cố thu hút đầu tư nước ngoài. Ông Đạt nói với RFA: "...hiển nhiên vụ kiện này sẽ là điều rất bất lợi cho những vận động của Việt Nam kêu gọi sự đầu tư của ngoại quốc và đặc biệt là của người Việt ở hải ngoại. Cái vụ kiện này nó sẽ cho người ta một chứng tích là chuyện đầu tư ở Việt Nam là một điều hết sức rủi ro.

Sự rủi ro đó là vì cái infrastructure về luật pháp, cái cơ cấu về luật pháp nó chưa được rõ ràng, do đó làm việc đầu tư sẽ không có những tin tưởng lắm là mình có thể lúc nào [cũng] gặp khó dễ".

Về phản ứng của giới chuyên viên kinh tế trong nước thì ông Nguyễn Quốc Thái, trưởng ban biên tập Trung tâm Sách và Dịch vụ Bản Quyền Công ty Văn hóa Phương Nam ở Saigon, đã cho đài RFA biết ý là: "Tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay Việt Nam sắp gia nhập WTO, thì có những luật chơi chung của quốc tế mà Việt Nam phải tôn trọng. Tôi nghĩ nếu vụ việc của ông Trịnh Vĩnh Bình có mang ra xét xử tại Stockholm vào năm tới và có liên quan tới chính phủ Việt Nam hoặc cá nhân hay tổ chức nào thì chính phủ Việt Nam cũng công khai cho mọi người biết. Bởi đây là một chuyện liên quan tới một vụ việc làm ăn từng gây xôn xao dư luận báo chí ở Việt Nam một thời gian... mỗi quốc gia đều có qui định luật lệ riêng của họ, Việt Nam cũng vậy. Nhưng mà trong sân chơi quốc tế này nếu Việt Nam ký kết với một quốc gia nào, hay một tập thể quốc gia đó và cam kết một luật lệ chung, thì Việt Nam cũng như các quốc gia khác phải tôn trong luật lệ chung đó mà thôi."

Ngày Nay đã loan tin trong các số báo trước là luật sư của ông Bình cho hay đã kiện chính phủ VN trước toà án quốc tế dựa trên Hiệp ước Phát huy và Bảo vệ Đầu tư ký kết giữa VN và Hòa Lan từ năm 1994.

Sau khi các đài phát thanh quốc tế đưa vụ ông Bình kiện VN ra trước dư luận thì trong nước tờ Thanh Niên là tờ báo loan tin này trước nhất vào hôm 19-5-05. Tờ Thanh Niên đã viết:

"Theo nguồn tin của Báo Thanh Niên, vừa qua ông Trịnh Vĩnh Bình đã nộp đơn kiện phía Việt Nam ra một Trung tâm Trọng tài quốc tế về giải quyết các tranh chấp về đầu tư đặt tại Stockholm (Thụy Điển). Theo đơn kiện, ông Bình yêu cầu phía Việt Nam phải bồi thường số tiền khoảng 100 triệu USD. Được biết, phía Việt Nam đã được thông báo và sẽ có đại diện tham gia vụ kiện. Báo Thanh Niên phỏng vấn ông Trần Hữu Huỳnh, Trưởng ban Pháp chế của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đồng thời là Thư ký của Trung tâm Trọng tài quốc tế Việt Nam về diễn biến mới này".

Theo ông Trần Hữu Huỳnh nói với báo Thanh Niên:

"Theo tôi, khi có một tranh chấp mà nhà đầu tư cho rằng quyền lợi của mình bị xâm phạm thì nhà đầu tư đó có thể kiện trực tiếp quốc gia tiếp nhận đầu tư theo luật của quốc gia đó."

Phần đáng chú ý là việc tờ Thanh Niên đưa ra biện pháp chế tài nghĩa là trong trường hợp VN bị thua kiện như sau:

"* Thanh Niên: Nếu vụ này được trọng tài tiếp nhận và xét xử thì có chế tài nào để buộc thực hiện phán quyết của trọng tài?

Ông Hùynh: - Họ sẽ có cơ chế để phán quyết trọng tài được thực thi như phong tỏa tài sản, vì tài sản của một quốc gia luôn có ở khắp mọi nơi. Luật pháp quốc tế là khá hoàn chỉnh và chặt chẽ. Ta tham gia một cam kết quốc tế nào đấy thì cũng phải theo những quy định về nghĩa vụ thực hiện. Và cơ chế để giải quyết, thực hiện các cam kết đó là rất rõ ràng. Khi đã ký vào các cam kết quốc tế thì các quy định trong cam kết phải được chuyển thành các quy định trong luật quốc gia. Các cơ quan, cán bộ nhà nước khi thực hiện các quy định cũng phải luôn chú ý đến những cam kết của quốc gia với các nước. Còn nếu vi phạm, hậu quả của nó nhiều khi rất to lớn. Một số vụ việc kiện tụng mà Việt Nam gặp phải xảy ra mà phần thiệt về phía Việt Nam là rất đáng tiếc, chuyện này dù đúng hay sai, chúng ta cũng phải rút kinh nghiệm."
- - - - - - -