Cái Tát Vào Mặt Bọn "Chồn Lùi" 

                                  Nhà Văn Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Thư Ngỏ   

             Gửi GS Toán học Ngô Bảo Châu

  Lời tiền nhân: Quốc gia hưng vong 

                         Thất phu hữu trách

 

Hồi nghe tên anh, cứ tưởng là anh khá

Bởi anh không… tự đồng hóa con cừu

Nào ngờ đâu, đến lúc  họ ra chiêu

Anh đã đổi tư duy thành chiên kiểng

 

Bằng cấp anh bề ngoài là lộng kiếng

Nhưng bên trong thì liệng cống mất  rồi

Viện Toán cao, chục năm sướng ngồi chơi

Sáu trăm tỉ dân cực nhọc đóng góp!

 

Hai biệt thự mỹ miều từng cạnh góc

Chẳng nuôi cừu nhưng anh để song thân

Là đứa con trọng chữ Hiếu, chữ Nhân

Tôi kính phục tài, đức  người tuổi trẻ

 

Nhưng anh Châu, vì sao anh sướng hỉ?

Vì “người ta” muốn quốc tế nhìn vào

Trọng người hiền, đãi sĩ, đánh giá cao

Và hơn nữa để bịt mồm thức giả…

 

Anh có nhớ những công lao hãn mã

Vua Quang Trung, Vua Lê Lợi, Trưng Vương…?

Phan Thanh Giản, Trần Hưng Đạo… cang cường

Thề đuổi giặc không chịu làm nô lệ!

 

Hơn nghìn năm bị giặc Tầu đô hộ

Bốn nghìn năm ta chống chõi tai ương

Vạn anh hùng: kẻ sĩ Việt đường đường

Kể từ Đinh đến nhị Lê, Trần, Lý…

 

Nhờ kẻ sĩ giúp dập, ta không bĩ

Bốn nghìn năm ta vẫn giữ nước ta

Có kỉ cương, có Văn hóa ông cha

Khiến ngoại quốc phải gờm dân nước Việt

 

Nhưng đến nay thì nước nhà suy kiệt

Chế độ cùm kẹp đày đọa người dân

Chính sách ngu dân, bưng bít cho đần

Trẻ bỏ học: con số thực kinh hãi

 

Trẻ đi học phải liều thân bươn chải

Đu sợi dây qua con suối mênh mang

Cả thầy trò đều ướt nhẹp đến mông

Tình cảnh ấy thì học sao cho khá? 

 

Học phí cao, chỉ con nhà khá giả

tiếp tục học, còn nghèo quá buông trôi

Về giúp cha cày ruộng hoặc tạm thời

Đi làm mướn sống qua ngày đoạn tháng!

 

Anh từng phản bác: Tây Nguyên mê sảng

Cho Tàu vào khai thác quặng nhôm

Anh  khinh phường theo “lề phải” lòn  trôn

Anh tởm lợm những con cừu hèn, dốt!

 

Nhưng  ngày nay anh tự thiêu, tự đốt

Cháy thành than Giáo sư Toán Bảo Châu?

Đôla, nhà, xe… ôi chúng có phép mầu

Biến đổi anh thành con cừu… quá xệ

 

Kẻ sĩ phải là người… mua không dễ

Chớ là cừu, chiên,  dê, chó, bò,  heo

Biệt thự và tiền tỉ… thứ ăn theo

Nhục nhã lắm… những con cừu ngu dại!

 

Kẻ sĩ phải vì quốc dân, không hãi

Không lung lay, khuất phục trước cường quyền

Vì nước nhà, tổ quốc, mạnh lời khuyên

Diệt độc tài, dã man, và bán nước…

 

Nhiều kẻ sĩ không giỏi nghề… quyền cước

Nhưng cái đầu nói lên những bất công

Bán nước đây chính từ mảnh cờ Hồng

Kẻ sĩ nói rõ ràng cho dân hiểu…

 

Dân Hán sang nước Việt ta không thiếu

Lập thành làng, thành quận huyện, thành đô

Văn hóa Tàu lập tức thế chỗ vô

Văn hóa Việt đang dần dần mai một

 

Trai Tàu sang, độc thân là chỉ cốt

Lấy gái Việt đẻ dòng Hán Sở Tần

Rồi một ngày quân chúng tiến Lạng Sơn

Nước ta sẽ chìm ngập Tàu đô hộ

 

Anh thấy bọn “chồn lùi” không xấu hổ

Nào Triết gia, Bác sĩ, với Nhà Văn…

Nào Kỹ sư, Giáo sĩ, cả Doanh nhân

Bọn chúng đã, đang lòn trôn, liếm gót…

 

Chúng không nghĩ những gì là ô nhục

Sẵn điếm chơi, túi rủng rỉnh đô-la

Về Ba đình, đầu gối lết từ xa

Quì mọp xuống, lậy xin phần xương xẩu…

 

Tiếc cho anh – Nay chim lồng, cá chậu

Kể từ giờ hết phát biểu tự do

Bất cứ gì… anh cũng phải xin-cho

Bị kềm kẹp,  anh thua dân cày cuốc!

Rất chân thành!

Ngày 25-2-2012

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc 

Một cao niên tại Hoa Kỳ

 - - - - - 

GS Ngô Bảo Châu  phát biểu mới đây:

"...trí thức là người lao đng trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá tr ca trí thc là giá tr ca sn phm mà anh ta làm ra,không liên quan gì đến vai trò phn bin xã hi."

GS  Ngô Bảo Châu còn nhấn mạnh thêm là:” Tôi không đng ý vi vic coi phn bin xã hi như ch tiêu đ được phong hàm “trí thc”.
 
Nhưng sau đó, nhà toán học Ngô Bảo Châu, lại nói:
 
" Mặt khác, cần trân trọng những người trí thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng."
Làm người đọc không hiểu ý ông thế nào.(câu trên chửi câu dưới).
 
Khi mới nhận giải Fields, GS Ngô bảo Châu phát biểu:
 
 “đi theo lề phải, hay lề trái không phải là sự chọn lựa của con người có tự do, mà là sự chọn lựa của con cừu.”