Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Tuyết-Lan
9/14/2009 11:04:31 PM  

BIA ĐÁ VÀ BIA MIỆNG

Tuyết-Lan

Bạn thân mến,

Tuần vừa qua, tại nước Cộng Hòa Xui Hết Chỗ Nói có một chuyện lạ. Đó là phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Cộng sản Việt Nam, Lê Dũng đã lên tiếng yêu cầu Trung Cộng thả ngay 13 ngư dân của tàu đánh cá QNg 59031TS và thông báo tình hình về các ngư dân cho phía Việt Nam. Thông cáo của Bộ Ngoại Giao Cộng sản Việt Nam nói là đã gửi công hàm cho tòa Đại Sứ  Trung Cộng tại Hà Nội để yêu cầu như trên.

 

 

Theo tin tức thì tàu của ngư dân Nguyễn Tấn Lự, Bình Sơn, Quảng Ngãi bị Trung Cộng bắt ngày 01-8-2009 khi tìm nơi tránh bão tại đảo Hoàng Sa. Nhưng đến ngày 4-8-2009, Bộ Ngoại Giao Việt Nam mới lên tiếng. Cách lên tiếng thật quá yếu ớt. Lê Dũng chỉ yêu cầu Trung Cộng thả 13 ngư dân vừa mới bị bắt, mà không đả động gì đến 12 người đang bị giam giữ vì chưa đưa tiền “phạt” (thực chất là “tiền chuộc mạng”) để về với gia đình.

Theo nguyên tắc ngoại giao thông thường, thì chính phủ cộng sản Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng là Thủ Tường có quyền triệu Đại Sứ Trung Cộng tại Hà Nội đến để chất vấn và “đòi” trả tự do cho ngư dân Việt Nam bị Trung Cộng bắt trên vùng biển đang tranh chấp, chứ không gửi công hàm yêu cầu như Lê Dũng đã làm. Một điều đáng ngạc nhiên là không ai được nghe  chính Bộ Trưởng Ngoại Giao Việt Nam lên tiếng mà lúc nào, trường hợp nào cũng chỉ có một mình anh chàng phát ngôn... dziên Lê Dũng độc thoại. Các giới chức cao cấp khác cứ núp sâu, lặn kỹ, không hề can thiệp để cứu giúp nhân dân đang lâm vào khổ nạn vì bờ cõi và biên thùy không có quân đội của nhân dân canh giữ.

Trong lúc cái nhục biển Đông vẫn hiển hiện thường trực và dai dẳng, ngư dân ven biển miền Trung thiếu đói, cơ cực, cúm heo H1N1 đang lan tràn tại Hà Nội khiến chính quyền phải ra lệnh đóng cửa tất cả các trường học tại thủ đô từ ngày 6-8 cho đến 14-8, và tình hình xã hội trong nước nát như tương: tệ nạn trộm cướp, giết người đang rộ lên, dân oan biểu tình, giáo dân đòi lại nhà thờ, năm nhân vật cao cấp trong đảng Cộng sản và chính quyền gồm hai tỉnh ủy viên, một tướng công an, một cựu thứ trưởng và một chủ tịch Hội Đồng Quản Trị một tập đoàn kinh tế lớn bị đề nghị kỷ luật và chấm dứt vai trò lãnh đạo vân vân... thì nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam lại vươn cánh tay vượn tìm cách phá hủy di tích lịch sử và nhân đạo của thuyền nhân Việt Nam mãi tận tại đảo Galang, nước Indonesia.

Tin BBC từ Galang, hôm 5/8/2009, cho hay di tích trai tỵ nạn Galang cũ tại Indonesia đang bị đe dọa đóng cửa. Đây là nơi mà trong hai thập niên qua, đã cưu mang cứu độ khoảng 200,000 thuyền nhân Việt Nam chạy trốn ách cộng sản và tìm tự do.  Tại trại Galang, các thuyền nhân chờ Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đến làm thủ tục cho đi định cư ở một quốc gia thứ ba.

Năm 1996, khi những thuyền nhân Việt Nam tỵ nạn cuối cùng rời khỏi đảo, trại Galang đã ngưng hoạt động. Những ngôi nhà ở đã thành hoang vu cùng với hai ngôi chùa, một nhà thờ, một bệnh xá, một trung tâm sinh hoạt cộng đồng và một khu nghĩa trang có trên 500 nấm mồ của người tỵ nạn kém may mắn đã chết lúc còn ở trại. Chính quyền địa phương Galang đã cho một đội nhân viên đến canh gác và biến nơi tạm trú của hàng vạn thuyền nhân Việt Nam vượt biển tìm Tự Do này thành khu di tích lịch sử và sau đó thành một địa điểm du lịch với cái tên ngắn gọn và đơn sơ là “Camp Vietnam”.

Khu du lịch này đã đón hàng triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới khi họ đến thăm Singgapore và Indonesia. Khu Camp Vietnam tại Galang được quảng bá rộng rãi trong các Tour Du Lịch đã làm cho Cộng sản Việt Nam nhột nhạt và nhục nhã đối với thế giới loài người. Bởi vì, đây là một địa điểm du lịch mang chứng tích tội ác của cộng sản Việt Nam sau năm 1975, khi chúng xua quân đánh chiếm miền Nam Tư Do khiến hàng triệu người phải vượt biển chạy trốn chế độ bạo tàn. Cộng sản Việt Nam đã tìm đủ cách để xóa bỏ mọi dấu tích tội ác của chúng trước công luận thế giới và trước sự lên án của nhân loại.

Tháng 5-2005, chúng đã gây áp lực với Indonesia yêu cầu đục bỏ tấm bia tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam tại Galang sau khi mới khánh thành được hai tháng. Vì lợi ích buôn bán với cộng sản Việt Nam, Jakarta đã phá bỏ tấm bia đá này. Ngày 05-8-2009, một phái đoàn Bộ Ngoại Giao Indonesia đã đến thị sát khu “di tích trại tỵ nạn” này. Phái đoàn làm việc và xem tình hình trước khi quyết định đóng hay không đóng địa điểm du lịch này.

Dư luận địa phương Galang rất bất bình, trong khi đó có cáo buộc nói rằng chính phủ Cộng sản Việt Nam đã gây áp lực với Jakarta để yêu cầu đóng cửa điểm du lịch mang chứng tích tội ác của cộng sản Việt Nam này.

Các quan chức ngành du lịch địa phương đảo Galang bầy tỏ sự lo ngại trước sự kiện địa điểm du lịch khá phổ biến này bị đóng cửa. Vì nó sẽ gây thiệt hại cho nền kinh tế địa phương, một số người sẽ mất công ăn việc làm, số du khách sẽ giảm thiểu. Các quan chức ngành du lịch Galang nhận thấy lý do đóng cửa khu trại tỵ nạn Việt Nam cũ chưa rõ ràng, nhiều người cho rằng chắc là vì yếu tố chính trị.

Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam cáo buộc chính quyền cộng sản Việt Nam đã âm mưu “xóa bỏ dấu vết tội ác, hủy hoại di tích lịch sử và nhân đạo thế giới”.

Trại Galang được xem là khu di tích duy nhất liên quan tới thuyền nhân Việt Nam còn lại ở khu vực Đông Nam Á. Giới chức du lịch Batam đã khuyến cáo là nên giữ lại di tích trại tỵ nạn cũ Galang với mục đích đơn thuần là giữ lại các giá trị “nhân đạo và lịch sử” to lớn của nó.

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã không lo cho đời sống của nhân dân quốc nội và cải thiện nhân quyền, không lo rửa cái nhục Biển Đông, mà chỉ lo chuyện phá hoại di tích lịch sử để che giấu tội ác dã man.

Hơn ai hết, Cộng sản Việt Nam phải biết rằng dù chúng có vận dụng trăm phương ngàn kế, đem tài nguyên của Tổ Quốc Việt Nam ra đổi chác với các quốc gia Đông Nam Á, cụ thể là Indonesia, để nhờ họ xóa đi các tượng đài, bia khắc bằng đá tội ác mà chúng gây ra cho dân tộc trong hơn nửa thế kỷ nay, thì chúng cũng không thể nào xóa hoặc thay đổi được lịch sử. Bởi vì, đối với văn hóa dân tộc Việt Nam và một số nước Á Châu, BIA ĐÁ không tồn tại lâu dài bằng BIA MIỆNG. Đó là ý nghĩa của câu ca dao Việt Nam:

Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”

(Khác với văn hóa Tây Phương, cái gì có khắc ghi thì tồn tại, còn lời nói thì bay đi “Verba volent, script a manent”).

Chuyện đời tư dâm đãng và tàn ác của Hồ Chí Minh có sách vở nào dám công khai ghi chép đâu, sao mà toàn thể dân gian từ làng Sen (Kim Liên) đến khắp hang cùng ngõ hẻm, từ  thành thị đến thôn quê Bắc - Nam đều “truyền tụng, mỉa mai”?

Bia miệng tồn tại gấp trăm lần bia đá. Muốn xóa bia miệng, cộng sản Việt Nam chỉ có một cách đó là phải từ bỏ ác tâm, cải tà quy chánh, từ bỏ chủ nghĩa lỗi thời để trở về với dân tộc chủ nghĩa, cùng với toàn dân đoàn kết chống kẻ thù truyền kiếp phương Bắc là Trung Cộng để bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải đem lại ấm no cho toàn dân.

Ngoài ra, không có con đường nào khác, phải không Bạn?

Tại sao CSVN không lo cho dân trong nước được cơm no áo ấm, dân vùng biển có biển để hành nghề đánh cá, trả dân oan nhà đất do nhà nước mượn, trả nhà thờ cho giáo xứ, mà Cộng Sản lại để cho nghề đánh cá bị đói nghèo, hải sản trở nên khan hiếm trong một đất nước  nằm suốt dọc trên bờ Thái Bình Dương; những vụ dân oan khiếu nại, kiện cáo đầy thủ đô Hà Nội mà nhà nước lại che tai, bịt mắt; những vụ tu sĩ và giáo dân Thiên Chúa Giáo liên tiếp nổi lên chống đối như  Thái Hà, Khâm Sứ và Tam Tòa đang nóng hổi.

Bạn ơi, Bạn đang lo vụ Tam Tòa sẽ êm xuôi như vụ Thái Hà, Khâm Sứ và “Cộng Sản chúng nó” sẽ tồn tại thêm một thời gian dài nữa phải không? Quả thật, đó cũng là mối lo của nhiều người đang quan tâm đến ngòi thuốc súng Tam Tòa ở trong nước. Không biết thuốc súng có nổ đủ để công phá chế độ độc ác không, hay lại thuốc ẩm, ngòi cũ hở Bạn?

Hỏi mà không trả lời được. Tức thật Bạn nhỉ?

Thân mến chào Bạn.

Hẹn Bạn thư sau.

Tuyết-Lan