Trương Sĩ Lương
Cơn Sốt Tòa Bạch Ốc Năm 2008
Sau “Super Tuesday”, thứ Ba vĩ đại, ngày 5 tháng 2, 2008 với cuộc so tài giữa hai ngôi sao Obama và Clinton của đảng
Dân Chủ tại 24 tiểu bang; sau 11 trận chiến thắng liên tiếp qua những cuộc bầu cử sơ bộ tại 10 tiểu bang và 20,000 cử tri, được coi như 1 tiểu bang của công dân Mỹ ở ngoại quốc vừa qua, TNS Barack Obama đã lật ngược thế cờ và đang dẫn đầu con số đại biểu (cử tri đoàn) tổng cộng 1,351 ÐB, trong khi TNS Hillary Clinton chỉ được 1,262 ÐB.
Nếu tính theo từng tiểu bang thì TNS Obama thắng 25 tiểu bang và TNS Clinton chỉ được 13. Sự chiến thắng liên tiếp và bất ngờ của TNS Obama đã làm ngạc nhiên chính giới Hoa Kỳ và cả thế giới. Cuộc đua đầy hấp dẫn và gay cấn giữa hai ngôi sao Hillary Clinton và Barack Obama được mô tả là đã cuốn hút người dân tham gia mạnh mẽ nhất trong lịch sử các cuộc bầu cử sơ bộ.
Sự chiến thắng liên tục của TNS Obama, khiến bộ chỉ huy vận động tranh cử của TNS Clinton trở nên lúng túng và phải thay đổi chiến thuật. Ngay tức khắc, TNS Clinton đã dồn nỗ lực, vận động ráo riết tại 2 tiểu bang có con số đại biểu lớn là Texas và Ohio để tìm chiến thắng sau cùng. Ngay cả cựu TT Clinton cũng đã lên tiếng như một lời kêu gọi cử tri ở 2 tiểu bang này rằng: “Hillary có được đảng Dân Chủ đề cử hay không chắc chắn đang nằm trong tay quý vị”.
Bất cứ ai theo dõi cuộc chạy đua nước rút của hai ngôi sao Obama và Clinton cũng đều thấy như vậy. Nghĩa là tính đến giờ này thì bà Clinton đang ở thế yếu, đang lo ngại trước một Obama lên như diều gặp gió. Liệu bà có thể thắng được đại đa số cử tri đoàn của Texas (193 ÐB), Ohio (141 ÐB) vào ngày 4 tháng 3 sắp tới để bắt kịp con số đại biểu mà Obama đang gác hay không?
Xin thưa:
Các bình luận gia cho rằng, bà Clinton phải thắng với tỷ lệ lớn ở hai tiểu bang này thì mới có thể tiếp tục chạy đua tại 8 tiểu bang còn lại: Vermont vào ngày 4-3; Mississippi ngày 11-3; Pennylvania ngày 22-4; Indiana ngày 6-5; N Carolina ngày 6-5; Kentucky ngày 20-5; Oregon ngày 20-5 và S. Dakota ngày 3-6. Nếu không, người ta cho rằng bà sẽ bỏ cuộc như phu quân là cựu TT Clinton đã than thở với cử tri ở Texas hôm 20-2-08.
Trong trường hợp bà Clinton hạ được Obama sát nút ở một trong hai tiểu bang Texas và Ohio mà vẫn chưa bắt kịp con số ÐB mà TNS Obama đã đạt được thì sao? Câu trả lời là bà sẽ tiếp tục vận động ở 8 tiểu bang còn lại cho đến khi Ðại Hội đảng Dân Chủ được tổ chức vào ngày 25-8-2008 tại Denver, Colorado. Tại đại hội này với số 795 Siêu Ðại Biểu (Super-delegates) sẽ quyết định dồn phiếu cho ứng cử viên nào có số ÐB cao hầu có đủ túc số 2025 để được chính thức đề cử.
Tại sao đảng Dân Chủ lại có con số 795 Siêu Ðại Biểu này, họ là ai? Theo đảng quy, họ là những chính khách, gồm: Thượng khách danh dự như cựu tổng thống, phó tổng thống, Chủ tịch đảng, nghị sĩ, dân biểu, Thống Ðốc tiểu bang, và những yếu nhân lãnh đạo đảng các cấp... Hiện tại, theo thống kê thăm dò, bà Clinton đang được 232 siêu ÐB ủng hộ; ông Obama được 170 siêu ÐB ủng hộ và số 351 siêu ÐB còn lại, chưa quyết định họ sẽ dồn phiếu cho ai trước đại hội đảng.
Thông thường thì con số ÐB chưa quyết định, sẽ bỏ phiếu thuận cho ứng cử viên nào đã được đa số Ðại biểu của 50 tiểu bang chọn trong mùa bầu cử sơ bộ. Thế nhưng, nếu hai ứng cử viên có số ÐB sát nhau, cũng theo tài liệu của đảng Dân Chủ, họ không nhất thiết phải bỏ phiếu cho ứng cử viên đã thắng cử sơ bộ. Nếu sự việc xảy ra như vậy, nội bộ đảng Dân Chủ, người ta e rằng, sẽ đưa tới một biến cố chia rẽ trầm trọng trong lịch sử đảng này.
Theo dõi cuộc tranh luận cuối cùng của TNS Clinton và Obama tại trường đại học UT Austin, Texas vào tối thứ Năm 21-2 vừa qua, giới bình luận cho rằng sau 1 giờ 30 phút đấu khẩu về nhiều đề tài như: tình hình Cuba, Kinh tế, cải tổ di trú, bảo hiểm sức khỏe, vai trò của vị tổng tư lệnh quân đội v.v... hai ứng cử viên đã không gay gắt nhau. Tuy nhiên, một cú móc lò duy nhất mà bà Clinton tấn công ông Obama, đó là việc chỉ trích ông Obama đã học thuội (copy) từ ngữ của người khác trong lúc vận động. Cuộc tranh luận này cũng không có đề tài gì mới lạ, nhưng mục tiêu của 2 vị là vận động để được cộng đồng người Mỹ gốc La-tinh ủng hộ. Người ta cũng ghi nhận lời kết của bà rất cảm động, có thể làm mũi lòng người nghe. Khi được hỏi bà có chuyện gì xảy ra khá đau buồn trong đời, đại khái như vậy? Bà đã trả lời: chuyện đau buồn mà bà đã trải qua thì nhiều lắm, nhưng so với những mất mát của các thương binh về từ các chiến trường và những công dân bất hạnh trong đời sống thì không thấm béo gì cả.
1) Có nhiều người thắc mắc, tại sao TNS Obama lại lên như vù vù trong những cuộc bầu cử sơ bộ như vậy? Sức đẩy nào đã giúp ông thu hút giới trẻ, nhất là giới trí thức trung lưu mà đại đa số là người da trắng?
Một số bình luận gia cho rằng:
a) Ông Obama lên vù vù là do thị hiếu của đa số đảng viên Dân Chủ, thành phần ưa chủ trương thay đổi, nhất là giới trẻ. Thật ra, họ chỉ muốn thay đổi, tốt hay xấu hậu xét, miễn là có thay đổi.
b) Theo một nhận xét khác, ông Obama là một người trẻ, có tài hùng biện, thu hút người đối diện, nhưng thực chất chưa đạt tới mức trung bình của một nhà lãnh đạo. Ông có thể là một nhà cách mạng, có thể tạo khí thế cho một cuộc cách mạng, một phong trào đấu tranh nào đó, chứ không thể là một chính trị gia để lãnh đạo một quốc gia.
c) Có người lý luận cách khác: TT Bush đâu có kinh nghiệm của một chính trị gia sáng giá, nhưng ông cũng đã đắc cử hai nhiệm kỳ? Ông Obama, một người trẻ trung, có tài hùng biện, ông như một hiện tượng lạ (phenomenon) mà nước Mỹ cần có để thay đổi cuộc diện mà người dân đã mệt mỏi vì chiến tranh, nhất là kinh tế suy trầm.
d) TNS Obama đã và đang được giới truyền thông thổi lên ào ào. Người ta cho rằng, đó chính là thế lực khó hiểu mà chính giới đang suy nghiệm tại sao?
Xin lướt sơ qua về tử vi của TNS Obama trong năm Mậu Tý tốt xấu ra sao. Sinh năm 1961, tuổi Tân Sửu, mạng Bích Thượng Thổ, ông bị sao thủy diệu chiếu, có hạn ở cung hỏa, đầu năm tương đối còn nhẹ nhưng cuối năm sẽ gặp nhiều khó khăn. Thế nhưng lý số chỉ là xem qua cho vui. Chờ xem!
Cũng xin lướt sơ qua về tử vi của
bà Clinton để quý vị nghiệm thử có đúng hay không. Bà Clinton, sinh năm 1947, tuổi Ðinh Hợi, mạng ốc thượng thổ, năm nay gặp sao Thái Bạch khá năng, tức sạch nhà sạch cửa, mất của thua thân. Bà Clinton, tuy tài giỏi về nhiều mặt, nhưng đã nhảy vào cuộc đua không đúng thời điểm. Cũng xin nói vài nét cho vui. Chờ xem!
2) Có người thắc mắc tại sao một nữ lưu tài giỏi như TNS Hillary Clinton, ăn nói lưu loát, điềm đạm, có sự hỗ trợ đắc lực của phu quân là cựu TT Clinton lại tuột dốc trong cuộc đua vào Bạch Ốc một cách thê thảm như vậy? Tại sao hệ thống truyền thông lại xoay qua ủng hộ TNS Obama mạnh như thế?
Người ta cho rằng, khởi đi từ những cuộc tranh luận giữa các ứng cử viên và bà Clinton. Sau đó, cựu TT Clinton nhảy vào chỉ trích nặng nề TNS Obama. Chính giới của đảng Dân Chủ như TNS Kennedy, Kerry có lên tiếng khuyên can, nhưng vì ông bà Clinton không nghe lời nên họ đã nhảy vào ủng hộ ông Obama. Ðó cũng là lý do đã tạo ra một ấn tượng không tốt cho bà Clinton.
Một lý do khác khá thầm kín, đó là chính giới cho rằng một thế lực rất mạnh (tài phiệt) đứng đàng sau nhìn thấy Hoa Kỳ đang lâm chiến với các tổ chức khủng bố Hồi giáo tại Trung Ðông, chiến trường A-phú Hãn và Iraq chưa yên, đang ở giai đoạn khó khăn. Quốc gia Iran đã và đang có ý đồ gây hấn với tây phương về vũ khí chiến lược, khó tránh một cuộc xung đột xảy ra về năng lượng tại Trung Ðông. Do đó, một nước Mỹ cần tiếp tục mạnh về đối ngoại, quốc phòng v.v... để đối đầu. Nếu đảng Dân Chủ lên nắm hành pháp trong nhiệm kỳ tới, với đường hướng thiên tả, yếu cả hai mặt quân sự và ngoại, e rằng sẽ tạo nên thế mạnh cho các tổ chức khủng bố. Vì vậy, thế lực mạnh ấy đã vận động báo giới để đưa Obama đối đầu với TNS McCain, thay vì để bà Clinton ra lãnh đạo, với ê-kip hùng hậu, đầy kinh nghiệm chính trị thì TNS McCain sẽ khó nuốt. Nghĩa là nếu bà Clinton được đề cử thì ông Obama dễ chấp nhận đứng chung liên danh Clinton-Obama hơn. Liên danh này sẽ có nhiều cơ hội đánh bại TNS McCain của đảng Cộng Hòa vào cuộc bầu cử mùng 4 tháng 11 năm nay. Thế nhưng, thế lực ngầm ấy đã vận động, đã vạch thế cờ để Dân Chủ phải thua Cộng Hòa thêm một nhiệm kỳ nữa.
Nếu sự việc xảy ra như thế thì gần giống như chuyện khó khăn mà đảng Dân Chủ đã gặp phải vào năm 1972, khi ông George McGovern, một nhân vật cực tả, phản chiến, bị một số siêu Ðại biểu chống đối trong việc đề cử tại đại hội đảng Dân Chủ ở Miami, Florida, mặc dù ông thắng sát nút TNS Hubert Humphey ở các cuộc bầu cử sơ bộ. Kết cuộc, ông McGovern vẫn được đảng đề cử, nhưng ông đã bị TT Nixon đánh bại thê thảm với tỷ số 48/50 tiểu bang.
Thật ra, chiến trường chính trị đột biến khó lường, lý luận, góp ý là một chuyện, nhưng tướng bất cập số. Nếu số trời đã định ông Obama có tướng quân vương, được toàn dân tung hô, và sẽ là vị Tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ thì ai mà biết được.
Trương Sĩ Lương