Phần 3
Tự Chuyện:
TÔI TỰ CHỮA LÀNH BỆNH UNG THƯ
Bác sĩ Anthony Sattilaro
(Bác sĩ Giám Ðốc của một bệnh viện lớn tự chữa lành bệnh ung thư một cách kỳ diệu bằng phương pháp Thực Dưỡng OHSAWA). Bài này đã đăng trên: Tạp Chí Life (Hoa Kỳ) tháng 8-1982. (trang 62, 63, 66, 68, 70). Tạp chí Paris Match (Pháp) tháng 10-1982 (trang 17, 19, 24, 26, 29, 34, 37, 39 và 42). Tạp chí Atarashiki Sekate (Nhật) tháng 10- (trang 10).
Lời toà soạn: Nhận thấy sự ích lợi của nội dung bài viết. Báo Ðẹp đăng lại để phổ biến giúp độc giả, nhưng không có nghĩa là khuyến khích quý vị phải làm theo những gì tác giả tự chuyện này đã làm, và không chịu trách nhiệm cách này hay cách khác về nội dung của câu chuyện kể. (TKV)
****
Ở NƠI NÀO CÁCH ĂN UỐNG GẦN VỚI PHƯƠNG PHÁP THỰC DƯỠNG OHSAWA THÌ NƠI ÐÓ CÓ ÍT BỆNH UNG THƯ.
(Các đồng nghiệp của vị Bác sĩ Giám Ðốc tán dương ông ta đã tự chữa lành bệnh một cách kỳ diệu)
*****
Phương pháp Thực Dưỡng quan niệm rằng muốn chận đứng cơn suy thoái này chỉ cần ăn uống đúng cách và có nếp sống lành mạnh.
Waxman cho rằng bệnh ung thư chỉ là tình trạng mất quân bình trong cơ thể do ăn uống sai lầm.
Sự quân bình sẽ được phục hồi khi ta chỉ ăn những thức ăn giúp cơ thể loại bỏ được các chất độc (như mỡ, thức ăn tinh chế tổng hợp, hoá chất v.v...)
Chấp nhận luận cứ của Waxman đối với tôi là cả một vấn đề. Bảo rằng thức ăn là nguyên nhân sâu xa của bệnh ung thư là quá đơn giản và rất khó tin, so với sự nghiên cứu của y học về nguồn gốc của bệnh nầy.
Waxman lại không đề cập đến những nguyên nhân khác như yếu tố di truyền, vi khuẩn, và những yếu tố gây ung thư hiện diện trong môi trường sống. Sau cùng, phương pháp Thực Dưỡng đòi hỏi một niềm tin mà tôi lại không tin tưởng mấy. Tôi không thể tin được mấy người này - hầu hết không được đào tạo tối thiểu về khoa học - lại có thể giải quyết được một vấn đề đã làm các bậc trí thức sáng chói nhất nước ta phải bó tay.
Tuy vậy, tôi chấp nhận tiếp tục ăn cơm tại nhà Waxman. Tôi không còn quyền lựa chọn, khi cái chết đã gần kề trong cơn tuyệt vọng, người ta không thể giữ mãi óc thành kiến, lòng tự cao vì chúng đã trở nên vô dụng. Tôi chưa thể bỏ được lối chữa trị theo Tây y - mỗi ngày chích kích tố nữ oestrogen, nhưng tôi phải cố gắng bỏ thuốc. Phương pháp Thực Dưỡng là lối thoát duy nhất mà tôi phải đi theo.
Thế là kể từ tháng 9, chiều nào tôi cũng đến ăn cơm tại nhà Waxman. Còn phần trưa hôm sau thì Judy xếp đặt cho tôi mang về. Buổi sáng tôi tự lo lấy, chỉ có bột gạo lứt và xúp miso. Vậy là tôi có thể yên tâm làm việc đủ giờ tại bệnh viện. Ngày nào tôi cũng mang đến sở cái hộp gỗ nhỏ kiểu Nhật, đựng bữa ăn trưa gồm có gạo lứt và rau.
Ở bệnh viện người ta nhìn tôi với vẻ tò mò lẫn sự thương hại. Mắt họ đượm vẻ ngán ngẩm lạ lùng như thể tôi đã bỏ rơi họ. Hẳn họ nghĩ rằng "Cha đó tin bọn lang băm"
Tôi vẫn bị đau nhức hành hạ. Kích thích tố nữ (oestrogen) làm tôi phát phì, chỉ có mấy tuần mà trọng lượng cơ thể tăng từ 70 lên 85 ký. Nước bị giữ lại trong người làm cho cơ thể trương lên và da bị ngứa ngáy khó chịu. Ðể giải khuây, tôi nhảy vào nghiên cứu các đề án khuếch trương bệnh viện và phương pháp Thực Dưỡng. Tôi đâm ra mê say triết thuyết này, và mỗi lần ngồi vào bàn ăn ở nhà Waxman tôi lại trở thành một cậu sinh viên ngoan ngoãn.
Trong vài tuần lễ đầu, tôi nghe bệnh tình có đôi điều thay đổi. Rồi đột nhiên, tấn tuồng sân khấu mở ra. Ngày 26 tháng 9 năm 1978 nhằm ngày thứ Ba như thường lệ, tôi thức giấc vào lúc 6 giờ 30 sáng. Mắt nhắm mắt mở tôi vói tay lấy chai percodan để trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Ðó chỉ là phản xạ có điều kiện. Thình lình tôi sững người ra vì một cảm giác lạ. Chứng đau nơi lưng không còn nữa. Nó hoàn toàn biến mất. Tôi nhảy xuống giường, đi lại trong phòng chú tâm xem thử lưng có cảm giác gì lạ không? Không còn nghi ngờ gì nữa: Tôi đã hết đau.
Tôi không hiểu gì cả. Sau hai năm quằn quại vì chứng đau lưng, chỉ có hàng lọ thuốc an thần mới làm dịu đi đôi chút, thì nay bỗng nhiên tôi lại hết đau, chẳng khác nào người ta vừa cởi hộ tôi cái áo quá chật.
Vừa tới văn phòng là tôi gọi điện thoại báo tin cho Waxman ngay. Tôi hỏi ông ta có phải nhờ ăn uống không?
Waxman trả lời:
- Ðúng đó, anh Tony. Ðây là dấu hiệu quan trọng. Giờ thì mọi sự đang trở nên tốt lành.
Tuy nhiên, mấy tuần sau niềm hân hoan nhường chỗ cho nỗi âu sầu cô lẻ. Cuối tháng 10, tinh thần tôi rơi rụng theo lá úa. Tôi phải chịu đựng hai thử thách: bệnh ung thư và phương pháp Thực Dưỡng. Nội bệnh ung thư cũng đủ làm cho người chung quanh khó chịu. Những người này hoặc tỏ ra quá chú ý đến tôi, hoặc xa lánh tôi như thể bệnh ung thư rất hay lây.
Phương pháp Thực Dưỡng chỉ làm cho tình hình rắc rối thêm. Tôi tìm cách thoái thác không đi ăn nhậu với bạn bè và đồng nghiệp nữa. Vì lý do nghề nghiệp, tôi buộc lòng phải tham gia bửa tiệc thì tôi mang phần ăn theo. Trong lúc mọi người đang cắt thịt thì tôi mở hộp gỗ, lôi mấy vắt cơm gạo lứt và rau ra ăn. Phần đông các bạn đồng nghiệp tò mò nhìn tôi với vẻ khoan dung: "Ờ, ờ, cũng ngon đấy, Tony". Nhưng những người khác lại tỏ ra nghiêm khắc, họ không thèm nói chuyện với tôi. Lẽ tự nhiên, tôi hiểu rõ tình cảm riêng tư của họ. Giới bác sĩ xem những lối trị liệu khác với Tây y đều thuộc phường lang băm và mang tính chất phỉnh gạt công chúng. Khi thấy tôi áp dụng một lối trị liệu khác lạ, họ cho là tôi đang gây uy tín cho một phương pháp có thể nguy hại cho những bệnh nhân khác.
Mặc dầu có những xã giao đắng cay này, tôi đã bắt đầu tin rằng lối ăn uống có vẻ điên khùng này đem lại cho tôi một thể chất tốt đẹp mà nhiều năm nay tôi chưa hề biết. Thí dụ: 20 năm nay, tôi bị đau ruột kinh niên, tốn biết bao là thuốc mà không khỏi, vậy mà chỉ ăn uống theo phương pháp Thực Dưỡng đôi tuần lễ, bệnh về đường tiêu hoá đã biến mất, nhất là sinh lực trở nên dồi dào và trí óc sáng suốt hơn trước kia bội phần. Thoạt tiên, tôi cho là nhờ giải phẩu mà tôi có được thể chất và tinh thần đó. Nhưng càng ngày sức khoẻ càng tăng tiến khiến tôi phải công nhận rằng thức ăn đã có liên quan phần nào.
Ngày 22 tháng 01 năm 1979, tôi cho thử máu và gan tại bệnh viện Methodist. Hôm sau kết quả được chuyển đến bác sĩ Sheldon Lisker để ông này báo cho tôi biết.
Cách đây bảy tháng vào ngày 31 tháng 5 năm 1978, những kết quả thử nghiệm đã xác định sự hiện diện của ung thư. Mức alkalin phosphatase trong máu là 69 trong khi mức bình thường từ 9 đến 35. Kết quả về Sgot và Sgpt - thử nghiệm về gan và xác định mức độ của ung thư - là 100 và 273, trong lúc con số bình thường xê dịch trong khoảng 13 và 40.
Nhưng ngày 23 tháng 01 những kết quả lại cho thấy có sự thay đổi khả quan. Múc alkalin phosphatase sụt xuống 36 Sgot còn 21, và Sgpt còn 27. Tình trạng sức khoẻ của tôi đã cải thiện thấy rõ. Bác sĩ Lisker cho là nhờ cắt bỏ dịch hoàn và chửa bằng oestrogen. Ông cho rằng đấy là dấu hiệu tốt, và công nhận đây là trường hợp ngoại lệ. Nhưng ông ta vẫn dè dặt khi giải thích những kết quả thử nghiệm. Ông nói: "Ðiều này không có nghĩa là ung thư đã bị loại trừ hoặc thuyên giảm. Có thể bệnh chỉ tạm thời ngừng phát triển".
Dầu sao tôi cũng rất phấn khởi. Tôi đọc lại hồ sơ bệnh lý của những người mắc cùng loại ung thư như tôi thì thấy rằng trường hợp của tôi là độc nhất vô nhị. Khi xem xong kết quả thử nghiệm, tôi dè dặt hỏi Sheldon thử ông ta có nghĩ rằng cách ăn uống của tôi có liên quan gì đến sự cải thiện sức khoẻ hay không?
- Không, Tony ạ, tôi không thấy một bằng chứng khoa học nào có thể khiến tôi nghĩ rằng cách ăn uống của anh đóng vai trò nào đó trong việc trị bệnh ung thư. Dầu là vai trò khiêm nhường mà anh mới nêu ra.
- Thôi được Sheldon, có lẽ không có bằng chứng nào thật. Nhưng tôi bắt đầu tin rằng phương pháp ăn uống này đang giúp tôi. Tôi không rõ nguyên do vì sao, nhưng rõ ràng tôi thấy khoẻ ra nhiều, hơn cả những điều anh đã phỏng định về tình trạng cải thiện sức khoẻ nhờ giải phẩu.
Tháng 6 năm 1979, tôi lái xe đến Phoenixville, PA để nhờ ông Michio Kushi khám lần thứ hai. Micho Kushi là ngườis áng lập East-West Foundation và hãng buôn bán thực phẩm tự nhiên Erewhon. Ông ta đã viết nhiều sách về y học cổ truyền Ðông Phương và là người đứng đầu phong trào Thực Dưỡng ở Hoa Kỳ.
Như những vị thầy thuốc cổ truyền đã làm từ nhiều thế kỷ nay, Kushi dùng khoa chẩn bệnh theo lối Ðông Phương để xét đoán tình trạng sức khoẻ của người bệnh. Chỉ cần xem qua diện mạo, mắt, chân, và một vài nơi trên cơ thể, ông cũng biết rõ bệnh trạng không hề sai chạy. Sau khi dùng ngón tay cái ấn xuống nhiều nơi trên người tôi. Kushi ngồi thẳng lên và nhìn tôi chăm chú, như để ghi nhớ khuôn mặt của tôi.
- Ông Tony, ông đã khỏi bệnh ung thư. Ông đã chiến thắng được bệnh.
Một bức tường đầy căng thẳng, chán chường, đớn đau và tuyệt vọng đột nhiên sụp đổ. Nỗi vui mừng tràn ngậ lòng tôi như một luồng nước mát. Tôi hỏi Kushi khi nào tôi có thể cho khám xương bằng quang tuyến. Tôi muoón có thực chứng khoa học xác nhận tôi đã chiến thắng bệnh ung thư. Michio Kushi nói: "Nguy hiểm lắm ông Tony ạ. Ông nên biết rằng dùng quang tuyến là đi ngược lại đường lối Thực Dưỡng".
Kushi khuyên tôi nên đợi đến tháng Chạp.
Tôi giải thích: "Tôi cần phải biết, và chỉ có cách đó thôi."
Bị thúc đẩy vì nỗi nghi ngờ còn vương vấn, tôi quyết định trắc nghiệm cách ăn uống của tôi. Vào giữa tháng 6 năm 1979 tôi bỏ hẳn không dùng oestrogen nữa, và kể từ đó đến nay không bao giờ còn phải dùng đến kích thích tố. Ðồng thời tôi hẹn ngày khám xương bằng quang tuyến vào ngày 27 tháng 9.
Sáng sớm mùa Thu hôm đó, trên đường lái xe đến nơi làm việc tôi thì thầm cầu nguyện như thể đang đi đến đoạn đầu đài.
Ðến bệnh viện tôi xuống ngay phòng quang tuyến. Bác sĩ Renzi lại tiêm chất phóng xạ vào người tôi. Trong khi chờ 3 tiếng đồng hồ để cho thuốc ngắm khắp cơ thể, Renzi đến gặp tôi tại văn phòng để thổ lộ với tôi những gì ông đang mong đợi trong cuộc khám xương này.
Ðề cập đến những bản thử nghiệm máu và gan, ông nói: "Tony, anh đã chận được bệnh. Nếu các phim quang tuyến cho thấy cho thấy bệnh không còn phát triển nữa thì cũng là dấu hiệu tốt rồi"
Tuy nhiên, Renzi cũng khuyên tôi không nên thất vọng nếu thấy những xương bị bệnh vẫn còn tình trạng giống như đã thấy ngày 31 tháng 5, 1978. "Phải mất nhiều thì giờ để xương lành lặn. Bệnh anh quá nặng nên không thể trông mong có sự thay đổi nào trong vòng 15 tháng"
Renzi rời ghế đứng lên, bắt tay tôi và nói: "Trong hai giờ nữa mình lại gặp nhau"
Khi đã nằm yên trên bàn của phòng quang tuyến, tự dưng tôi nghe bồn chồn lo lắng. Tôi nhìn vào máy rà xương và đâm ra sợ hãi môầt cách phi lý. Không thể mong đợi lòng từ tâm nơi cái máy lạnh lùng này. Tôi biết rằng nó sẽ lục soát khắp người tôi như một con quỉ khát máu cố tìm cho được những u ung thư. Tuy nhiên, khi nhớ lại lời chẩn đoán của Michio Kushi, tôi lại hy vọng.
Renzi cho máy chạy. Nó bắt đầu kêu rù rù. Khi ông chĩa cái trống nhỏ vào đầu tôi, tiếng tích tắc phát ra, máy đã bắt được chất phóng xạ tản mát trong người tôi. Những âm thanh vẫn đều đặn bình thường. Tôi nhìn lên bộ phận giao động và thấy hình rọi của đầu tôi: Không có vết đen như đã thấy trước đây 15 tháng. Sọ tôi không còn u nữa! Renzi xê dịch đầu cảm ứng của máy xuống vai tôi. Tiếng kêu vẫn không thay đổi, trên màn ảnh cũng không thấy có vết đen. Vai tôi đã lành! Renzi rà từ đầu đến chân tôi. Ông rà cẩn thận ở những nơi trước đây có ung thư như: háng, lồng ngực, xương sống và cơ quan sinh dục. Trong khi máy rà bệnh lục lạo khắp thân hình thì tim tôi, trí tôi, toàn cơ thể, phập phồng theo nhịp điệu của tiếng máy kêu. Mỗi lần cái trống ngừng lại nơi nào, tôi lại ngó vào bộ phận giao động. Tất cả đều bình thường, xương đã lành lặn, ung thư đã biến mất, còn Renzi thì sững sờ.
Tôi bước xuống bàn để người ta chụp quang tuyến X trọn cơ thể. Chẳng còn dấu vết sưng u. Renzi vô cùng ngạc nhiên thú nhận với tôi rằng chưa bao giờ ông thấy có cảnh như thế. Còn tôi thì quá đổi vui mừng.
Tôi ôm chầm lấy Renzi siết mạnh. Ông nói: "Anh Tony này, tôi chẳng biết gì về việc anh làm cả. Nhưng cứ tiếp tục đi, lạy trời, cứ tiếp tục đi".
Chiều lại, tôi mang kết quả quang tuyến đến cho Sheldon Lisker. Cũng như Renzi, ông chỉ mong thấy được một vài thay đổi nhỏ trong bệnh tình của tôi.
Lisker nói:
-Anh Tony, tôi thật sung sướng khi thấy anh được như vậy. Nhưng dầu sao tôi cũng cần cho anh hay là chúng mình vẫn cần phải tiếp tục theo dõi diễn biến của bệnh.
Rồi ông tuyên bố:
- Ngay hôm nay tất cả những kết quả xét nghiệm đã cho thấy anh hoàn toàn bình phục. Tôi xin chúc mừng anh.
Ông cười và siết tay tôi. Tôi hỏi:
- Sheldon nầy, anh nghĩ cái gì đã gây ra tình trạng cải thiện này?
- Thành thật mà nói, tôi không biết gì hết. Tôi chỉ có thể cho rằng sự điều trị lâu nay như cắt bỏ dịch hoàn và dùng oestrogen đã giúp cơ thể anh đủ sức chống lại ung thư.
Tôi lại hỏi:
- Có bao giờ anh thấy được trường hợp như tôi không?
- Không, trường hợp của anh rất hiếm, tôi cũng biết có một vài trường hợp như thế được ghi trong sách vở Anh Quốc. Theo tôi thì có lẽ chúng ta cần nghiên cứu những trường hợp này để xem có điểm nào tương tự.
Tôi lại hỏi thêm:
- Có bao nhiêu người sống được 5 năm?
Shelson nói:
- Anh Tony, có lẽ chúng ta nên ném hết sách vở qua cửa sổ. Khi xương lành lặn thì bệnh đi đâu? Về điểm nầy, chúng tôi không biết cái gì sẽ xảy đến với anh. Vì vậy, chúng tôi yêu cầu anh xem chừng thể trạng của mình.
Lúc đó Lisker mới nói với tôi rằng không biết có nên khuyên tôi bỏ cách ăn uống theo phương pháp Thực Dưỡng để dùng lại oestrogen hay không.
- Phương pháp ăn uống này hình như đã giúp anh thành công. Chúc anh như ý.
Những tháng tiếp theo tôi bắt đầu cuộc sống mới, lòng hân hoan và đầy tin tưởng. Thể xác lẫn tâm hồn được tái sinh.
Tuy nhiên cuối năm 1980 tôi lại phải lo âu. Tháng 9, lưng đau trở lại. Tháng 10, máy rà phát hiện một vết sưng nhỏ nơi xương sườn số 3 bên phải. Bệnh ung thư trở lại chăng? U ung thư sắp nổi lên từng đám chăng? Có phải vì 15 tháng qua tôi không dùng oestrogen nên bệnh ung thư đủ sức tái phát?
Các bạn gạo lứt quả quyết rằng vết đen đó chỉ là dấu hiệu cơ thể tiếp tục loại bỏ độc tố, nay mai sẽ hết. Hai ngày sau lễ Giáng Sinh tôi cho rà xương. Vết đen hầu như biến mất. Renzi cho tôi biết cục u giờ chỉ là một vết mờ. Tôi lại tin tưởng.
Ngày 6 tháng 5, 1981, tôi lại cho rà xương lần thứ sáu trong 3 năm. Vết xám mờ ở sường bên phải đã hoàn toàn biến mất. Khắp người tôi không còn dấu vết ung thư. Tôi được các bác sĩ chẩn đoán là "hoàn toàn bình phục"
Hiện nay sức khoẻ tôi tốt hơn bao giờ hết, kể từ 30 năm nay. Chức vụ Giám Ðốc Bệnh Viện Methodist và những buổi diễn thuyết thường xuyên của tôi về phương pháp Thực Dưỡng và bệnh ung thư làm tôi bận rộn vô cùng.
Lúc nào tôi cũng thận trọng trong việc ăn uống, có điều là tôi đã nới rộng thêm cá và trái cây. Mỗi tháng một lần tôi nhắm chút ít bia./,
ANTHONY SATTILARO
(Giám Ðốc Bệnh Viện Methodist)
TÔI TỰ CHỮA LÀNH BỆNH UNG THƯ (phần 1)