Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Sức Khoẻ
4/8/2009 5:31:16 PM  

Phần 2:

Tự Chuyện:

TÔI TỰ CHỮA LÀNH BỆNH UNG THƯ
Bác sĩ Anthony Sattilaro
 
            (Bác sĩ Giám Ðốc của một bệnh viện lớn tự chữa lành bệnh ung thư một cách kỳ diệu bằng phương pháp Thực Dưỡng OHSAWA). Bài này đã đăng trên: Tạp Chí Life (Hoa Kỳ) tháng 8-1982. (trang 62, 63, 66, 68, 70). Tạp chí Paris Match (Pháp) tháng 10-1982 (trang 17, 19, 24, 26, 29, 34, 37, 39 và 42). Tạp chí Atarashiki Sekate (Nhật) tháng 10- (trang 10).
 
            Lời toà soạn: Nhận thấy sự ích lợi của nội dung bài viết. Báo Ðẹp đăng lại để phổ biến giúp độc giả, nhưng không có nghĩa là khuyến khích quý vị phải làm theo những gì tác giả tự chuyện này đã làm, và không chịu trách nhiệm cách này hay cách khác về nội dung của câu chuyện kể. (TKV)
****
 
            Tôi nằm điều trị suốt mùa Hè, hầu như chỉ nhờ vào Percodan, một loại ma tuý để an thần. Vào nằm bệnh viện là cốt làm giảm cơn đau, thế mà giờ đây tôi đau đớn hơn bao giờ hết. Nỗi đau đớn chi phối mọi hành vi của tôi. Cứ 6 tiếng đồng hồ là tôi nốc 2 viên Percodan, tác dụng an thần của thuốc làm giảm đau nhức, cũng làm cho tôi thấy khoẻ khoắn thoải mái. Kỳ lạ là những ưu tư như được cất vào những ngăn nhỏ trong não. Ðời sống lại trở nên dễ chịu. Nhưng sự khoẻ khoắn đó không lâu dài. Hai ba giờ sau, hiệu quả của Percodan giảm đi thì tôi lại rơi vào trạng thái chán chường trống vắng. Người tôi suy nhược hẳn. Những triệu chứng này quá quen thuộc với tôi vì tôi đã phải chứng kiến cha tôi quằn quại trong nỗi đớn đau như thế mà chết lần mòn.
            Ngày cuối tháng 7 cha tôi lên cơn đau não. Ông cần được cứu cấp. Mẹ con tôi quyết định đưa ông vào bệnh viện Methodist. Chính hôm đó tôi mới cho mẹ tôi hay rằng tôi cũng mắc bệnh ung thư. Tôi đoan chắc với bà:
            - Mẹ đừng lo, bệnh nằm yên một chỗ và đã cắt đi rồi.
            Mẹ tôi bảo:
            - Thế không phải mẹ con mình từng nói về bệnh tình cha con đó sao, "bệnh nằm yên, đừng lo"
            Im lặng một lát rồi bà nói thêm:
            - Cha con biết hết rồi.
            -Biết cái gì?
            -Cha con biết con bị ung thư. Ông đã cho mẹ hay sau khi gặp con lần cuối. Ông nói: "Tony cũng mắc bệnh đó".
            Tôi nghĩ thầm, thì ra người bệnh và người đang hấp hối hiểu rõ nhau.
            Ngày 7 tháng 8, cha tôi qua đời. Ngày 9 tháng 8, chúng tôi cử hành tang lễ tại nhà thờ St. Francis ở Long Beach Island. Ngày hôm sau, chúng tôi an táng ông trong nghĩa trang gia đình ở Hopelawn, N.J. Buổi chiều trời nóng và ấm, người tôi phờ phạc. Bệnh ung thư dường như không chịu buông tha, càng làm tôi đau nhức vô cùng. Ðưa đám cha mà tôi cứ ngỡ là đang đưa đám mình.
            Trên đường trở lại Philadelphia, có hai người đứng bên vệ đường xin quá giang, cả hai đều còn trẻ, trạc độ 20, tóc phủ tai, bận quần Jean áo pull. Thường thì tôi lờ đi, vì tôi vốn ghét bọn trẻ để tóc dài có thái độ lấc khấc, nhất là vì họ hay chỉ trích nghề nghiệp của tôi. Nhưng hôm đó chẳng hiểu sao, tôi lại cho họ quá giang. Tôi đã không ngờ rằng hai thanh niên nầy mang một sứ mệnh trọng đại bước vào đời tôi.
            Sean McLean ngồi với tôi phía trước, còn Bill Bochbracher nằm dài ở băng sau mà ngủ, McLean cùng tôi trò chuyện. Thì ra hai anh chàng vừa học xong khoá dạy nấu ăn tự nhiên do quán cơm Thực Dưỡng Seventh Inn tại Boston bảo trợ. Về phần tôi, tôi cho McLean biết là tôi vừa chôn cất cha tôi xong và tôi cũng sắp chết vì ung thư. Người bạn đồng hành đáp lại lời tôi, vẻ bất cần đời: "Thưa bác sĩ, xin ông biết cho là ông không cần phải chết. Bệnh ung thư có quái gì khó chữa đâu!"
            Tôi nhìn anh ta như nhìn một đứa trẻ con khờ dại. Tôi thầm nghĩ một chú bé nấu bếp mới 20 tuổi đầu mà biết gì về bệnh ung thư. Tôi cho rằng do tính bốc đồng của tuổi trẻ mà anh ta có luận điệu như vậy. Tôi bảo cho anh ta biết:
            - Sean này, thật ra ung thư rất khó chữa. Hàng năm có chừng 400,000 người Mỹ chết vì nó. Nó là tên sát nhân số 2 ở Hoa Kỳ. Không dễ giải quyết đâu, chú tin tôi đi.
            McLean đáp lại:
            - Xin bác sĩ nghe tôi. Bệnh ung thư chỉ là kết quả hiển nhiên của lề lốiạ ăn uống sai lầm. Khi ông ăn nhiều thịt đỏ, hàng lô thức ăn chế từ sữa, trứng, thức ăn tinh chế như đường cát và bột trắng cùng những thức ăn chứa nhiều hoá chất và những thuốc dùng để giữ đồ ăn lâu ngày không hư, thì ông phải mang bệnh ung thư, nếu trước đó không chết vì đau tim.
            Anh ta khẳng định:
            - Chính thức ăn gây ra ung thư. Nhưng ông có thể đảo ngược tình hình bằng cách thay đổi cách ăn uống và chỉ ăn mễ cốc loại lứt với rau cỏ. Rất nhiều người đã làm như vậy và ông cũng nên thử làm như họ.
            Khi người khách quá giang xuống xe, tôi quên hẳn ngay lời khuyên nhủ của anh ta. Trong hai mươi năm lăn lộn trong ngành y tôi từng gặp đủ loại lang băm. Vì vậy tôi bỏ ngoài tai những lời McLean đã nói.
            Vài ngày sau, mang cái lưng đau nhức trở về nhà, tôi được người gác dan trao cho một tấm giấy báo bưu phẩm và cho tôi biết có một gói quà đang đợi tôi ở phòng bưu điện với 67 xu tiền cước. Gói quà của McClean. Mở ra tôi thấy một cuốn sách nhan đề "Những Hiệu Nghiệm Kỳ Diệu Của Phương Pháp Thực Dưỡng Ðối Với Bệnh Ung Thư". Phương pháp Thực Dưỡng à? Không biết có phải cái lối ăn uống điên khùng gạo lứt muối mè không? Tôi vào phòng khách, nằm xuống đi-văng một cách khó khăn và lật sách ra xem.
            Thì ra "Những Hiệu Nghiệm Kỳ Diệu Của Phương Pháp Thực Dưỡng Ðối Với Bệnh Ung Thư" là một cuốn sách nhỏ, đăng tải những bức thư chân tình của những người nhờ phương pháp Thực Dưỡng Ohsawa chữa lành bệnh ung thư, đa số là những bệnh nhân bị giới bác sĩ xem là vô phương cứu chữa. Tôi đọc lướt qua toàn bộ cuốn sách rồi chực ném nó vào sọt rác thì tên của bác sĩ Ruth Schaefer làm tôi chú ý. Bức thư cho biết bà nhờ phương pháp Thực Dưỡng mà chữa lành được ung thư vú. Bà còn cho biết hiện bà là bác sĩ đang hành nghề ở Philadelphia. Tôi đặt cuống sách xuồng, lật danh mục y tế tìm số điện thoại của bà Ruth Schaefer và quyết định gọi bà. Có giọng người đàn ông đáp lại. Tôi nói:
            - Alô, có bác sĩ Ruth Schaefer ở nhà không?
            - Ông quen với vợ tôi à? Thì ra ông Schaefer.
            - Ồ không, nhưng tôi vừa mới đọc được bức thư chân tình của bà nhà đăng trong cuốn "Những Hiệu Nghiệm Kỳ Diệu Của Phương Pháp Thực Dưỡng Ðối Với Bệnh Ung Thư". Xin ông cho tôi được tiếp chuyện với bà nhà về việc này.
            Ông ta nói:
            - Rất tiếc là bà xã tôi không có mặt ở đây. Bà ta đang nằm chờ chết vì bệnh ung thư ở bệnh viện.
            - Ồ! Tôi biết ngay mà. Cám ơn ông đã giúp giảiq uyết được thắc mắc của tôi. Phương pháp Thực Dưỡng không trị được bệnh ung thư.
            Tôi sắp gác máy thì ông Schaefer gọi giật tôi lại.
            - Hãy nghe tôi. Thật ra nó rất hiệu nghiệm. Trong lúc bà xã tôi áp dụng cách ăn uống này, quả là nó đã giúp ích cho bà ấy. Ðúng là bà ấy có dấu hiệu khả quan. Nhưng bà ấy không theo nổi. Bà ấy ngán mấy món đó.
            Tôi hỏi:
            - Thế ông cho là nó đáng lưu tâm? Tôi cũng sắp chết vì bệnh ung thư đây!
            Ông Schaefer trả lời:
            - Vâng, đúng vậy.
            Rồi ông cho tôi số điần thoại của Denny Waxman, chủ nhiệm East-West Foundation ở Philadelphia, một cơ sở truyền bá phương pháp Thực Dưỡng Ohsawa.
            Tôi quay số gọi Denny Waxman, và thế là tôi bước vào thế giới kỳ lạ của phương pháp Thực Dưỡng. Vì bệnh tình tôi quá trầm trọng nên Denny Waxman và vợ của ông là Judy cố gắng cho tôi ăn theo phương thức triệt để. Mọi thứ tôi thường ăn và thích ăn nhất đều bị loại trừ, như thịt, thức ăn chế từ sữa, mễ cốc loại tinh chế như bánh mì trắng, và các loại bánh làm bằng bột trắng, đường, mỡ, hạt dẻ, trái cây, nước uống có ga (hơi), những thức ăn có chứa nhiều hoá chất và những thuốc dùng để giữ đồ ăn được lâu ngày không hư (preservative). Rượu là món cấm kỵ. Chế độ ăn uống của tôi chỉ gồm 50-% mể cốc loại lứt, nhất là cơm gạo lứt, 25% rau chỉ trồng theo lối thiên nhiên (organic) đã nấu chín, 15% đậu và rong biển, phần còn lại là xúp miso và các loại dùng nêm nếm.
            Ðúng là tôi đã phó mình vào tay một nhóm lang băm. Nỗi khốn cùng đã dễ dàng biến đổi tôi thành một con mồi. Nhưng lâm vào ngõ bí, tôi không thể nào làm gì khác hơn. Hoặc là tôi chịu chết, hoặc là tôi phải thử một cái gì khác với những cách mà tôi đã thử. Duy có điều chắc chắn: đây là cái khác đó.
            Ðến ăn tại nhà Waxman, tôi có dịp gặp gỡ nhiều bạn gạo lứt nhiệt tình, tôi nghe họ nói về triết lý Thực Dưỡng mà lòng vẫn hồ nghi. Chứng bệnh này, theo tôi biết qua sách vỡ đã học thì vô cùng phức tạp, ở đây chỉ được xem như một trường hợp điển hình trong muôn vàn bệnh trạng được giải thích bằng quan niệm quân bình Âm Dương.
            Sự thiếu tin tưởng vào khả năng chữa trị ung thư của phương pháp Thực Dưỡng lần lần biến đi mỗi khi nghe Denny Waxman đào sâu lý thuyết Thực Dưỡng. Ông khởi sự nói về lịch sử dinh dưỡng ở Hoa Kỳ để chứng minh rằng, từ đầu thế kỷ đến nay, cách ăn uống của chúng ta đã suy thoái trầm trọng. Vào năm 1900, người Mỹ chỉ ăn mể cốc loại lứt, rau quả tươi, còn các món như thịt đỏ, thức ăn chế từ sửa, hoá chất nhuộm màu và thuốc dùng để giữ đồ ăn lâu ngày không hư chỉ chiếm một tỉ lệ rất nhỏ nhoi. Thức ăn như vậy chỉ gồm có carbohydrat phức hợp lấy từ gạo mì lứt, khoai, gạo mạch và gạo tẻ.
            Do công cuộc kỹ nghệ hoá của thế kỷ 20, sự dinh dưỡng ngày càng nghiên về các sản phẩm tổng hợp. Hiện nay, phần lớn thức ăn của chúng ta đều bị nhiểm hoá chất, rau cỏ đã sụt xuống thành thức ăn phụ so với thịt được xem là thức ăn chính.
            Chúng ta trở nên quen ăn thịt cùng những thức ăn gốc động vật, đến nỗi 40% calori mà chúng ta tiêu thụ được lấy từ mỡ thú, phần còn lại thì lấy từ mễ cốc loại xay trắng, rau quả đóng hộp, đường và hoá chất nhân tạo. Ðồng thời bệnh tật cũng bộc phát dữ dội, nhất là bệnh tim mạch và ung thư. Waxman xác nhận rằng sự tăng vọt của bệnh tật phần lớn là do sự suy thoáo từ trong cách dinh dưỡnh hiện nay của người Mỹ. Ở những xứ người ta ăn uống giống phương pháp Thực Dưỡng, bệnh tim mạch và ung thư rất hiếm.