.jpg)
Liên Khúc Thơ Vương Phố
*Bài thơ sinh tử
Ta chừ thấm thía nỗi đau
Tấm thân hèn mọn, con tàu không ga
Ta chừ đã thấy được ta
Bên lề hạnh phúc, xế tà ánh dương.
Câu kinh Phật, chữ “Vô Thường”
Sóng triều biển ái đau thương cuối đời
Ta chừ tâm cảnh chơi vơi
Đường qua báo nghiệp xa rời cố nhân
Bao nhiêu hiện tại phù vân
Ái ân tan hợp, hồng trần trắng tay
Ta chừ men rượu đắng cay
Cánh chim giông bão tháng ngày cô đơn
Ta chừ sinh tử vô ngôn
Đợi chờ lên chuyến thuyền hồn nhẹ đưa
Mộng vàng chợt tỉnh song thưa
Nhẩm câu tình tự mà chờ tái sinh...
Bài thơ sinh tử vô minh...
Vương-Phố
o0o
*Bài thơ thứ 300
Buổi chiều ghi dấu thứ ba trăm,
Ân ái, yêu đương thỏa mộng lòng,
Hạnh phúc nửa đời xin trân quý,
Thuyền tình đã cập bến chờ mong.
Anh đã yêu em tự thuở nào,
Dòng đời trôi giạt sóng lao xao,
Ơn trên đưa đẩy đường tao ngộ
Bến nước Tầm Dương, dưới ánh sao.
Mình đã dìu nhau qua lối yêu,
Đồi cao, hoa lá đẹp muôn chiều,
Hoàng lan dìu dịu hương cao quý
Từng bước ta đi nẻo thuận kiều.
Em ơi, anh nhớ mãi hoàng lan,
Một thoáng hương bay, một thoáng vàng
Nhè nhẹ bay về trên gối mộng,
Đưa anh vào thương nhớ mênh mang.
Vương-Phố
(13-10-2006)
o0o
*Đêm Vương Phố
Những hình ảnh của mùa Thu rực rỡ
Anh gửi về em như lá tình thư
Gặp hôm nay bởi ước hẹn tự ngàn xưa
Trong tiền kiếp, hai mảnh hồn lưu lạc.
Em đã đến, hương hoàng lan ngan ngát
Trên cành cao, nắng Hạ đẹp lung linh.
Nhớ mùa Xuân khi ánh mắt trao tình
Hoa lá xôn xao, rộn ràng trời đất....jpg)
Khúc hát ân tình ru đời ngây ngất
Lạnh giá ngày đông băng tuyết hầu tan
Lữ khách cô đơn, quán trọ mơ màng
Nay đã được hồng ân vui hạnh ngộ.
Vương Phố một đêm
Trọn đời ghi nhớ!
Là thuở ban đầu của cuộc yêu thương
Là phút thiêng liêng trước ngõ Thiên Đường
Tâm trí phiêu bồng mơ hồ mộng thực...
Vương-Phố
o0o
*Không Còn Bóng Mát
Anh đã mất niềm vui và bóng mát
Cuối cuộc đời sa mạc nắng nung
Bởi vì em... đã vô cớ giận hờn
Không xa xót khi buông lời tức hận.
Anh đã khổ giữa thăng trầm bất tận,
Từng bước chân đau, gai nhọn tình người
Gặp được nhau, anh ước nguyện một lời
Tương lai đến, hai đứa mình chung lối...
Từ tiền kiếp? Phải chăng từng ngóng đợi?
Đến một ngày duyên khởi, giữa trời xuân
Đầu tháng Tư! Ngày vũ trụ tưng bừng
Cửa động Đào Nguyên, Thiên Thai rộng mở...
Em đã đến! Đóa hoàng lan một thuở
Màu cao sang, hương dịu mát ân tình
Nụ hôn nồng tha thiết thấm buồng tim
Thân đã hóa giữa Địa Đàng nhân thế!
Em đã đến! Nàng tiên trong chuyện kể
Với vòng tay huyền diệu vớt hồn anh
Dòng trầm luân từ lưu lạc lênh đênh
Em đã đến cho con thuyền bến đỗ...
Anh ngờ đâu có một ngày giông tố
Thổi giạt đời anh trở lại thương đau!
Nắng gió khô se, tuyết lạnh u sầu
Anh ngồi đếm, hết chuỗi ngày bất hạnh!
Thế là hết: người hữu duyên vô phận
Đừng ôm hoài mộng ảo cuộc yêu đương!
Đành mất em, anh đứng lại bên đường
Lòng vẫn hướng về em, và yêu mãi.
Xin tạ ơn em, những phút giờ ân ái
Những hành trình Nam, Bắc đã bên nhau
Những đồi trăng, bờ biển mộng muôn mầu
Ngực gối, môi kề, nụ hôn bất tận...
Xin trở về với nỗi đời lận đận
Cầu chúc em ngàn vạn bước thăng hoa
Cuộc trăm năm ghì dư ảnh xót xa
Cho anh giữ những huy hoàng dĩ vãng!
Vương-Phố
o0o
*BÀI THƠ THỨ 400
Ba mươi tháng, bốn trăm chiều ân ái
Thuyền yêu đương xuôi mái bến mơ bờ
Những chuyến phiêu du thế sự phai mờ
Trời đất trăng sao không còn hiện diện
Buồm no gió lướt trên ngàn sông biển
Sóng rạt rào, mây nước cõi thần tiên
Tình lên ngôi vũ trụ chuyển, hư huyền
Trăm suối đổ về phút giờ nhập thể
Chuyện tiền kiếp, nợ duyên, đời dâu bể
Chẳng còn hay hiện tại với tương lai
Phút xuất thần cánh hạc đáo thiên thai
Hai thành một Đào Nguyên không quên lối.
Nhật, Nguyệt vần xoay đất trời sáng tối.
Tự ngàn xưa
vân vũ đã trầm luân...
Tự ngàn xưa
sỏi đá đã cần nhau...
Vương-Phố
(09-10-2006)
o0o
*Vạn Pháp Do Tâm Tạo
Anh biết nói gì khi em nuôi thù hận,
Phải làm sao cho hờn giận em nguôi?
Từ hôm nay cho mãi đến cuối đời,
Anh sẽ sống trong ngậm ngùi cay đắng...
Tấm thân tàn, giữa trần gian trống vắng,
Của một tội đồ phản bội dối gian.
Anh bước đi, cúi mặt những chiều hoang,
Và trước mắt, là những ngày đen tối.
Anh sẽ ngậm muôn ngàn thống hối,
Trong chuỗi mồ dĩ vãng thẳm sâu.
Không tình em, anh sống với u sầu
Của thân phận lũ cô hồn đơn lẻ...
Anh trở lại sa mạc đời quạnh quẽ,
Để thấm nhuần từng giọt lệ đau thương.
Phật gia ân, xin chứng nghiệm Vô Thường,
Vạn pháp nhân tình đều do tâm tạo!
Nhớ hay quên, hư huyền và thực ảo,
Tự lòng người muốn xóa hay muốn lưu.
Anh cầu mong em sớm xá oán cừu,
Lòng hỉ xả để cứu người biển khổ.
Cõi mê đồ có bao nhiêu hạnh ngộ
Cúi xin đời hãy mở lượng dung thông...
Cho em tôi thắm lại đóa môi hồng...
Mùa xuân đẹp, hương hoàng lan tỏa ngát...
Vương Phố
(22-11-2005)