Đừng Khóc Nữa - Quăng Mình Ra Phía Trước
Phạm Văn Thành
Đừng khóc nữa - quăng mình ra phía trước
Gạt ưu phiền, vất buồn bã trăm năm
Quê hương này đã vật vã nghìn năm
Đang chuyển mình - Giờ cần dâng hiến máu.
Đừng hét suông, đừng chờ, đừng đợi
Đừng ngại ngần, ngờ vực bốn chung quanh
Vận hội lớn đã trăm sông nghìn suối
Đã đợi chờ tàng phục mấy mươi năm
Cho sóng gíó suốt sông Nam bể Bắc
Trận bão người hô lớn mặt trơì lên.jpg)
Dựng Chí Nhân đập tan tường cường bạo
Dâng Tổ Quốc khúc trường ca vĩnh cửu.
Đã bao năm dân lầm than khốn cực
Đã bao đời ôm ước vọng bình yên…
Đã tầng tầng đau đớn cảnh lìa chia
Xa đất tổ sống bạt vong tứ xứ,
Hỡi những người đang cùng đau mất xứ
Hỡi những người đang cùng mất giang san
Mang nỗi đau đã bầm gan tím ruột
từng tấc đất - tấc lòng - ai đem bán!
Hỡi những người đã mất cả tình duyên
của cám cảnh người yêu thân tứ xứ
Hỡi những người mất từng miếng ruộng con
đất hương hỏa bọn cầm quyền tước sạch.
Hỡi những người xa quê đời đói rách
Đang phục dịch lũ bòn rút của dân.
Hãy vùng lên
cất cao lời chính nghĩa
cho non sông này rực sáng ánh bình minh
Xua tối tăm
Xua cường quyền khốn nạn.
Cho thanh bình bừng sáng nước Việt Nam
Cho cháu con ngẩng cao đầu hãnh diện,
Không còn đói rách
Dứt cảnh lầm than
Cho công bằng tự do mọi người hưởng
Hãy chung lòng hô lớn Mặt Trời Lên.
Phạm Văn Thành
Paris 9-3-2011