Lời Phạm Thái
Hồ Công Tâm
.jpg)
Chiều nay lạnh, ta mơ về nương tử
Vội vàng chi rời gót ngọc vân du!
Cánh hoa rơi tan tác mảnh trăng thu
Kìa gốc liễu bên đường xưa tàn tạ
Chưa hương lửa đã làm ra xa lạ
Để ôm sầu, ta trọn kiếp thương đau!
Nương tử ơi, oan thác bởi vì đâu (?!)
Không ngăn được hai hàng châu lã chã!
Ôi chí lớn ngang tàng trong thiên hạ
Đựng chưa đầy đôi mắt của Giai Nhân!
Chủ quán đâu? Ta ghé bước phong trần
Mau đem rượu năm vò thơm hảo hạng!
Ha! Ha! Rượu! Rượu cho quên ngày tháng!
Quên đau thương, ta nán đợi chữ Thời!
Nhắc làm chi, chuyện non nước đầy vơi
Kiếm trong vỏ đã lâu ngày hoen rỉ!
Ta chợt tiếc đường gươm xưa tuyệt kỹ
Ôi Tiêu Sơn tráng sĩ buổi chiều nay
Rượu năm vò sao chưa thỏa cơn say!
Năm vò nữa! Rượu đâu? Ta uống nữa!
Quỳnh Như hỡi, chưa cùng ta hương lửa
Vội vàng chi cho đắm ngọc chìm châu!
Để trọn đời Phạm Thái phải đeo sầu!
Ta uống nữa cho đời ta tàn tạ!
Ôi chí lớn ngang tàng trong thiên hạ
Đựng chưa đầy đôi mắt của Giai Nhân!
Nhắc làm chi, chuyện nước với chuyện dân!
Dân với nước, mặc! Ta say cái đã!
Thơ với rượu! Gã Chiêu Lỳ xỏ lá!
Chí phục Lê đành bỏ lỡ thời cơ!
Ta thấy ta hèn nhát: cứ đợi chờ!
Thời bỏ lỡ! Chết già nơi đất khách!
Gươm Phục Quốc đêm ngày đeo bên nách
Ta thấy ta đeo nhục ở bên mình!
Ta thấy ta lì lợm thật đáng khinh!
Và, ta thấy… chiều nay ta buồn bã!
Ôi chí lớn ngang tàng trong thiên hạ
Đựng chưa đầy đôi mắt của Giai Nhân!
Hồ Công Tâm