Cảm Niệm Nhân Ngày Quốc Hận Ba Mươi Tháng Tư .jpg)
Nguyễn Châu
Cho đến nay, cộng đồng Việt Nam lưu vong tị nạn cộng sản đã bước qua thập niên thứ tư. Nếu tính năm, thì chúng ta đã xa quê hương đúng ba mươi lăm năm. Nói chung 35 năm ly hương cho tất cả những người ra đi vào những thời điểm khác và xa nhau, có khi cả 15, 17 năm, đó là vì chúng tôi nghĩ rằng: ngay khi miền Nam Tự Do của Việt Nam Cộng Hòa bị rơi vào tay cộng sản miền Bắc, hầu hết người miền Nam đều mang tâm trạng những người mất nước... Cho nên kể cả những người còn sống tại đất nước, hầu hết vẫn cảm thấy là “đã ly hương trên chính quê hương mình.” Bởi vì dưới chế độ Cộng sản, họ đã mất tự do, mất quyền làm người.
Sau tháng Tư 1975, cộng sản Việt Nam đã thi hành một chính sách thù hận, biến cả nước thành một nhà tù lớn, cưỡng bách toàn dân cả thành thị lẫn nông thôn đi lao động khổ sai tại các vùng kinh tế mới; cộng sản Việt Nam đã tù đày hơn một triệu Quân, Dân, Cán, Chính miền Nam, trên khắp chốn núi rừng từ Nam chí Bắc, tận biên giới Trung cộng... trong các trại lao động gọi là "cải tạo".
Chính sách tàn độc mà cộng sản Việt Nam áp đặt lên miền Nam đã khiến cho hàng ngàn, hàng chục ngàn, rồi hàng trăm ngàn người... bất chấp hiểm nguy, đã quyết tâm vượt thoát ra đi tìm tự do trên những chiếc thuyền nhỏ bé giữa đại dương chập chùng sóng gió; hàng chục ngàn đã bị hải tặc hãm hiếp, giết, bắt đi mất tích; hàng chục ngàn người bị vùi thây trong lòng biển làm mồi cho cá...
Chính những cuộc vượt biển và vượt biên lớn lao đầy bi thương chưa từng có trong lịch sử dân tộc này, đã làm cho thế giới thấy rõ thực chất của chế độ cộng sản đang cầm quyền, đã cảnh tỉnh những người ngoại quốc phản chiến, cũng như những người Việt sinh sống tại hải ngoại từ trước 1975, về chính sách phi nhân của tập đoàn Hà Nội đối với nhân dân Việt Nam.
Phong trào vượt biển ồ ạt từ những năm 1978, 1979 trở đi, là một lựa chọn dứt khoát của người ra đi, giữa hai con đường: đó là Tự Do hay là Chết. Đây là một lựa chọn có ý thức sáng suốt: vì không chấp nhận chế độ cộng sản nên phải ra đi, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Những người vượt biển và những người tỵ nạn chính trị ra đi có trật tự... hơn ai hết, họ biết rõ nguyên do đã thúc đẩy ho phải rời bỏ quê hương đất nước... Vì vậy, sau khi đã thoát, đã may mắn đến bờ bến tự do, họ phải luôn nhớ rằng mình là người tỵ nạn cộng sản, chính vì cộng sản miền Bắc lấn chiếm Việt Nam Cộng Hòa, nên chính phủ và nhân dân các nước tự do mới hào hiệp đưa tay đón nhận người tỵ nạn từ miền Nam Việt Nam vào định cư.
Đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới, 30 tháng 4 sẽ mãi mãi là một ngày đen tối và tang thương. Bởi vì từ ngày đó, cả miền Nam Việt Nam đã chìm vào máu và nước mắt, toàn đất nước phải chịu ách thống trị của chế độ cộng sản, một chế độ đi ngược lại nhân tính, tước đoạt tự do và quyền làm người của nhân dân.
Chủ nghĩa Cộng sản quốc tế đã bị đào thải tại Liên Xô, Đông Âu, nhưng nó lại đang tồn tại để gây đói khó tại Bắc Hàn, đang ngắc ngoải tại Cu Ba, và đã biến thành quái thai tại Việt Nam khiến cho nhân dân càng ngày càng điêu linh, khốn khổ.
Đã 35 năm qua, sầu hận quê hương vẫn canh cánh trong lòng người Việt tỵ nạn Cộng sản. Chúng ta phải ra đi vì “Cũng có quê hương, nhưng không được yêu!” Cộng sản đưa ra quy luật “Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa” thế thì làm sao người chống cộng có thể yêu Xã Hội chủ nghĩa được. Đó là chưa nói đến tính chất kỳ quặc của cái khẩu hiệu ngu xuẩn “Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa” ấy. Thật vậy, từ Hùng Vương dựng nước đến các thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn... xây nền độc lập, làm gì có cái gọi là xã hội chủ nghĩa “để yêu”?
Trong mấy năm vừa qua, bạo quyền Cộng sản Việt Nam đã có những mưu đồ phá hoại và gay chia rẽ Cộng đồng người Việt Tỵ Nạn, cụ thể là Nghị Quyết 36 cùng nhiều diễn biến thầm lặng khác qua bọn tay sai tại hải ngoại.
Lợi dụng quy chế tự do lập Hội của Hoa Kỳ, Cộng sản Việt Nam đã cho tay sai lập thêm các Hội Đoàn giả dạng quốc gia để tạo nên tranh chấp nhằm gây khó khăn cho các công tác xây dựng cộng đồng, nuôi dưỡng ý chí chống cộng cho đến ngày quang phục quê hương. Sự kiện này đã diễn ra tại Nam California. Nhiều hội đoàn tranh giành tổ chức Ngày Quốc Hận, không ai chịu nhường ai, tạo nên bất hòa, căng thẳng, khiến chính quyền địa phương phải can thiệp, thật vô cùng tệ hại. Cộng Đồng người Việt Bắc California may mắn hơn, có lẽ nhờ ý thức chính trị của đồng hương tỵ nạn tại đây sáng suốt, không dễ bị mắc mưu của những tay sai cộng sản.
Cộng đồng tỵ nạn khắp nơi trên đất Hoa Kỳ đang chuẩn bị các chương trình nhắc nhở ngày quốc nạn, quốc hận và quốc kháng. Sẽ có những cuộc biểu dương lớn được tổ chức tại thành phố đông người Việt tị nạn, những lễ tưởng niệm các anh hùng chiến sĩ đã hi sinh vì chính nghĩa quốc gia, những đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biển, băng rừng tìm tự do và những tù nhân chính trị đã chết trong cảnh tù đày lao nhục... Song hành là những chương trình văn nghệ đấu tranh nuôi dưỡng ý chí phục quốc, giải trừ chế độ phi nhân đang đưa dân tộc vào cảnh lầm than nghèo khổ...
Tưởng niệm ngày 30 tháng Tư đen, là nhắc nhớ tư cách tỵ nạn của những người Việt còn ý thức quốc gia, còn thao thức dân tộc trong cuộc sống lưu vong.
Nhớ tư cách tỵ nạn của bản thân, để nuôi dưỡng ý chí giải trừ quốc nạn cho toàn dân tộc. Ý chí đó phải được củng cố và truyền trao lại cho các thế hệ tiếp nối một cách có ý thức, nghĩa là làm thế nào cho các thế hệ con em đang lo học hành, tiếp thụ kiến thức, rèn luyện năng khiếu khoa học kỹ thuật, ý thức nghĩa vụ thừa kế ý chí phục quốc của cha anh, để khi thời cơ đến, thì dấn thân vì đại nghĩa dân tộc.
Phải giữ vững căn cước tỵ nạn cộng sản, vì nó là yếu tố khiến cho các quốc gia Tự Do nể vì người Việt lưu vong vì vận nước, vì chính trị. Đánh mất căn cước tỵ nạn, cộng đồng người Việt hải ngoại sẽ trở thành những di dân kinh tế, một bọn người “tha phương cầu thực”.
Xin đừng để cho đời sống vật chất tiện nghi, sang giầu... làm mất tâm thức lưu vong, rồi quay lưng lại công cuộc đấu tranh cho Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền tại quê nhà Việt Nam.
Nguyễn Châu (30-4-2010)