Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Bình-Luận
7/28/2010 3:54:34 PM  

Người Việt Quốc Gia Nghĩ Gì Về Vụ Lý Tống Chống Đàm Vĩnh Hưng?

 

Lê Duy San

 

 

Sau 20 năm, kể từ năm 1954 tới năm 1975, với sự trợ giúp tối đa của khối Cộng Sản mà đại diện là 2 đại cường Liên Sô và Trung Cộng, bọn Cộng Sản Hà Nội đã chiếm được miền Nam và trương được lá cờ máu trên dinh Độc Lập, thủ đô của Cộng Hoà Việt Nam.

 

Kể từ đó, bọn Việt Cộng lúc nào miệng cũng luôn luôn huyênh hoang nào là đã đánh cho Mỹ cút, nguỵ nhào nào là kẻ thù nào cũng đánh thắng, nhiệm vụ nào cũng vượt qua. Vậy mà sau 35 năm chiếm được miền Nam, 20 năm làm đầy tớ cho Tầu và lậy lục Mỹ để được bỏ cấm vận và có được bang giao với Mỹ, bọn Việt Cộng Hà Nội vẫn chưa treo nổi được lá cờ máu của chúng ngòai phạm vi của toà đại sứ và toà lãnh sự của chúng. Không những thế, mỗi lần bọn chúng công du ra ngoại quốc, đi tới đâu có người Việt Quốc Gia, đều phải phải trốn lui, trốn lủi và phải chịu nhục nhã cúi mặt đi bằng cửa hậu.

 

Trước sự nhục nhã ê trề này, ngày 26/3/2004, bọn chúng đã phải ban hành nghị quyết 36 để tìm cách dụ dỗ những thành phần trao đảo, ham danh, hám lợi và ra lệnh cho bọn Việt Cộng nằm vùng phải tìm cách xâm nhập để lũng loạn và đánh phá các hội đoàn quốc gia. Trong những biện pháp mà chúng đề ra, có hai biện pháp quan trọng là Hoà Hợp Hoà Giải và Giao Lưu Văn Hoá.

 

Thực ra bọn Việt Cộng không bao giờ chúng thực tâm muốn Hoà Hợp, Hoà Giải vì bọn chúng đang ăn trên ngồi trốc, đang nắm độc quyền quản trị đất nước, chúng cần gì phải hoà hợp, hoà giải với ai? Chẳng qua đây chỉ là một phương thức để Hoá Gỉai những sự chống đối của những người Việt tỵ nạn Cộng Sản nhưng không có lập trường chống Cộng vững chắc, còn ham danh, hám lợi, cũng như những thành phần trí thức nhưng vô học còn mê muội vì danh lợi.

 

Biện pháp Hoà Hợp, Hoà Giải đã được bọn chúng đem ra áp dụng từ lâu. Từ năm 1945-1946, chúng cũng đã đem ra áp dụng để thành lập chính phủ Liên Hiệp. Rồi năm 1974-1975, chúng cũng đem ra để dụ dỗ những người quốc gia nhẹ dạ. Năm 1990-1991 chúng cũng đưa ra và cho đến bây giờ chúng cũng vẫn đưa ra. Tóm lại, bất cứ lúc nào chúng muốn hóa giải việc gì, là chúng lại đem chiêu bài Hòa Hợp, Hòa Giải ra kêu gọi.

 

Chúng biết lòng căm thù của người Việt Hải Ngoại mỗi ngày một giảm đi theo thời gian. Vì vậy chiêu bài Hoà Hợp, Hoài Gỉai của chúng lúc nào đem ra áp dụng cũng vẫn có gía trị. Tuy nhiên, biện pháp này chúng chỉ chiêu dụ được một số ít người ham danh, hám lợi nghe theo lời dụ dỗ của chúng để về nước làm ăn mà thôi, không giúp được gì cho chúng trong việc chiêu dụ những người Việt Hải Ngoại tại chỗ để chứng có thể tự do lui tới những khu người Việt buôn bán hay tại những trường Đại Học có nhiều sinh viên Việt Nam theo học.

 

Nhất là việc treo cờ máu của bọn chúng tại các trường đại học, luôn luôn bị các anh em sinh viên con các của người Việt tỵ nạn Cộng Sản phối hợp cùng các tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tranh đấu để dẹp bỏ. Vì thế bọn Việt Cộng rất tức tối và đã phải phát động mạnh biện pháp thứ 2 là Chính Sách Giao Lưu Văn Hoá để mong sớm hoá giải được dần dần sự chống đối của người Việt Hải Ngoại để tiến tới thế chủ động.

 

Người Việt Hải Ngoại Tỵ Nạn Cộng Sản là những người bỏ nước ra đi. Xa quê hương nên nhớ nhà, nhớ quê hương. Càng xa lâu, càng nhớ nhiều. Lợi dụng nhược điểm này, chúng tung ra hải ngoại các sách báo, băng nhạc và phim ảnh gọi là Giao Lưu Văn Hóa. Lúc đầu, chúng còn đưa ra nhưng phim ảnh có mục đích tuyên truyền tuy rất nhẹ nhàng. nhưng cũng không được đồng bào Hải Ngoại hưởng ứng mà trái lại, còn chống đối kịch liệt.

 

Sau chúng chỉ dám đưa ra những phim ảnh vô thưởng, vô phạt, không những hoàn tòan có tinh cách giải trí, mà nhiều khi còn cố ý để cho chỉ trích chính quyền, dĩ nhiên chỉ về vấn đề tham nhũng, một vấn đề không thể dấu diếm được để không những tỏ ra ta đây (chính quyền Cộng Sản) cũng có tự do, dân chủ để lừa gạt những người Việt Hải Ngoại nhẹ dạ, dễ tin, mà còn để cho dân chúng trong nước được xả những cơn giận dữ, oán hờn vì bị cướp nhà, cướp đất.

 

Thực ra có bao giờ chúng chịu Giao Lưu Văn Hóa với người Việt Hải Ngọai? Thử hỏi đã có cuốn sách nào nói về tự do, dân chủ, nói về nhân quyền của người ngoại quốc được chúng cho lưu hành chưa, chứ đừng nói tới của người Việt Hải Ngoại. Ngay người trong nước, chỉ cần dịch một tài liệu của ngoại quốc về vấn đề tự do, dân chủ hay nhân quyền rồi đăng trên diễn đàn điện tử cũng bị coi là phản động và cho đi tù như chúng ta đã thấy trường hợp của Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Luật Sư Lê Công Định, Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung v.v…

 

Lúc đầu, chúng gửi những đoàn văn công như Múa Rối, Duyên Dáng VN, Triển Lãm sản phẩm v.v… nhưng bị cộng đồng người Việt Hải Ngoại Tỵ Nạn CS chống đối mãnh liệt. Sau chúng cho những ca sĩ tự do (không phải là người của đảng) hoặc ca sĩ của đảng nhưng được dấu kín, đi lưu diễn kiếm tiền. Thấy không có sự chống đối lắm và để tỏ ra là có giao lưu hai chiều và cũng để đẩy mạnh kế hoạch Văn Hoá Vận của bọn chúng tại hải ngoại, chúng cho một số ca sĩ hải ngoại đã thần phục chúng được về nước để trình diễn những bản nhạc tiền chiến hoặc một số những bản nhạc tình của miền Nam trong thời chiến, nhất là nhạc của Trịnh Công Sơn.

 

Thấy ca sĩ nào từ trong nước ra hải ngoại được đồng bào hải ngoại ái mộ, chúng tuyên dương, cho vào đảng và phong cho là nghệ sĩ nhân dân và có khi cả chức vụ. Ngoài ra chúng còn sắp đặt cho cả một lịch trình lưu diễn khắp thế giới tại những nơi có nhiều đồng bào Việt Nam cư ngụ. Đó là trường hợp của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.

 

Đàm Vĩnh Hưng tên thật là Huỳnh Minh Hưng, sinh năm 1971, làm nghề hớt tóc dạo. Nhờ có giọng hát thiên phú đã trở thành ca sĩ nổi tiếng. Năm 1995, Hưng được kết nạp vào đoàn Thanh Niên Cộng Sản và trở thành đảng viên vào năm 2000. Sau khi ra ngoại quốc trình diễn một thời gian và được một số người Việt ái mộ. Biết có thể dùng tên này để xâm nhập vào Cộng Đồng người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản theo nghị quyết 36 của Việt Cộng, Việt Cộng đã tuyên dương y và cho y làm Chủ Tịch Hội Nghệ Sĩ Nhân Dân kiêm Ủy Viên Đại Biểu của Hiệp Hội Thanh Niên của thành phố HCM nhiệm kỳ 2010-2015 trong vai trò đại diện cho lực lượng Văn Nghệ Sĩ Trẻ mà Chủ Tịch là tên Đại Tá VC Bùi Tá Hoàng Vũ, Phó Bí Thư Thành Ủy đảng CSVN.

 

Với nhiều thành tích ca ngợi “Bác” và đảng, tên Văn Công Việt Cộng Đàm Vĩnh Hưng đã được bọn Việt Cộng xắp đặt cho cả một lịch trình trình diễn từ Texas, Atlanta qua Washington State tới California rồi sang Úc Châu. Đi tới đâu Văn Nô Đàm Vĩnh Hưng cũng bị đồng bào chống đối kịch liệt, có show phải bị hủy bó, có show cố đấm ăn sôi như ở Dallas, Texas, rạp có sức chứa tới năm sáu ngàn người, nhưng chỉ có khoảng năm sáu trăm người tham dự mà hầu hết là du sinh hoặc người được vé mời, chỉ khoảng 1/3 là bỏ tiền mua. Vậy mà bọn bầu show vẫn tiếp tục, thử hỏi nếu bọn chúng không được bọn Việt Cộng Hà Nội đứng đằng sau tài trợ, thì tiền đâu bọn chúng chịu cho thấu?

 

Ngày 18/7/2010 bọn chúng tới San Jose, CA để tiếp tục trình diễn. Lần này bọn chúng không dám thuê chỗ lớn, mà chỉ dám thuê phòng nhỏ, sức chứa không tới 1,000 người của Santa Clara Convention Center. Vậy mà cũng chỉ có khoảng 3, 4 trăm người vào tham dự mà phần lớn là du sinh và người nhận được vé mời. Nhưng không may cho bọn chúng, lần này anh hùng Lý Tống đã xuất hiện và sau khi tặng hoa cho Đàm Vĩnh Hưng, anh đã cảnh cáo y bằng cách xịt hơi cay vào mặt y làm y khóc như thể “Bác Hồ” yêu qúy của y bị chết lần nữa và làm chương trình phải gián đoạn gần nửa tiếng đồng hồ.

 

Ở đây, chúng ta không cần mất thì giờ để bàn tới những lời nói của bọn Việt Cộng Hà Nội ở trong nước cũng như của bọn Việt Cộng nằm vùng cùng bè lũ tay sai ở hải ngoại. Chúng ta chỉ bàn tời những lời bình luận của người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản xem họ nghĩ gì về hành động của anh Lý Tống.

 

Một số người cho rằng anh Lý Tống đã dùng hơi cay để xịt vào mặt tên ca sĩ Việt Cộng con Đàm Vĩnh Hưng là hạ sách vì hành động của anh Lý Tống không khác gì đem chén (bát) kiểu chọi với chén (bát) sành. Hơn nữa, dù chỉ là xịt hơi cay, cũng là một hành động phạm pháp. Một số nhỏ khác với lối suy luận ấu trĩ, còn nặng lời hơn, cho rằng hành động của Lý Tống là phi văn hoá Mỹ, là có hại cho Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại.

 

Đại diện cho nhóm này, phải kể tới "đại ký giả Đỗ Dũng" của báo Người Việt ở Nam Cali và bà Nguyễn Thị Ngọc Oanh, ĐS.9 / CH.8 QGHC. Tuy nhiên nhiều người vẫn đồng ý với hành động của anh Lý Tống và cho đó là một hành động anh hùng, vì anh không làm ai dám làm và anh không làm thế thì có thể làm gì khác để cảnh cáo tên Việt Cộng con này trong khi một số người vô ý thức vẫn cúi đầu, che mặt vào coi anh ta trình diễn?

 

Chẳng lẽ cứ để cho cộng nô Đàm Vĩnh Hưng và bọn Việt Cộng nằm vùng và tay sai đi hết nơi này đến nơi khác trình diễn để rồi dần dần đem cả đoàn văn công sang trình diễn ? Bởi vậy chúng ta có thể nói hành động của anh Lý Tống không phải chỉ là xịt vào mặt tên văn công Việt Cộng Đàm Vĩnh Hưng mà còn xịt cả vào mặt bọn Việt Cộng và bè lũ tay sai của chúng là lũ bầu show của tên Cộng con Đàm Vĩnh Hưng.

 

Chúng ta phải hiểu rằng trong nước, bọn Việt Cộng đang áp dụng chính sách hủ hóa cả một dân tộc để không còn chú ý gì tới tiền đồ của quốc gia, dân tộc mà chỉ biết làm sao kiếm được tiền để ăn chơi, phè phỡn. Thanh niên nếu không có việc làm khá thì sẵn sàng đi buôn lậu, hay làm những chuyện bất hợp pháp để có tiền ăn chơi, đàng điếm.

 

Thanh nữ cũng vậy, không có tiền ăn chơi, chưng diện thì cũng sẵn sàng làm gái bao, gái điếm hay làm vợ bé cho mấy cán bộ Việt Cộng cao cấp lắm tiền, nhiều bạc. Chính sách này đã thành công ở trong nước và nay chúng cũng muốn đem chính sách này ra hải ngoại để áp dụng. Nếu người Việt hải ngoại chúng ta không quyết tâm tẩy chay, một ngày nào đó cờ máu sẽ tung bay ngay tại những trung tâm thương mại của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản.

 

Trở lại hành động của Lý Tống, chúng ta thấy hành động của anh tuy không hợp pháp nhưng hành động đó không phải là một hành động có ý gây tác hại về thể xác hay tái sản của văn công Đàm Vĩnh Hưng để cấu thành một tội về hình sự. Hành động của anh là một hành động để biểu lộ một thái độ chống đối một văn công Việt Cộng cố tình trình, diễn mặc dù bị người Việt Hải Ngoại phản đối và đả đảo, để khiêu khích tinh thần chống Cộng của tất cả những người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ và trên thế giới.

 

Vì thế hành động của anh Lý Tống có tính cách chính tri hơn là tính cách hình sự và nhờ hành động của anh, tinh thần chống Việt Cộng và bè lũ tay sai đã bộc phát trở lại như chúng ta đã thấy rõ trong cuộc biểu tình của đồng bào tỵ nạn tại miền Nam Cali ngày 24/7/2010 đã lên tới 5 ngàn người tham dự trong khi ở Bắc Cali vào ngày 18/7/2010 chỉ có vào khoảng vài trăm người tham dự.

 

Hiên nay Anh Lý Tống đã nhờ tới 3 luật sư để biện hộ là Luật Sư Nguyễn Tâm, Micheal Lưu và Đỗ Văn Quang Minh. Anh Lý Tống không phải là người không hiểu luật pháp và không biết rõ khả năng của 3 luật sư mà anh đã nhờ bào chữa cho anh. Hành vi phạm pháp của anh Lý Tống không có gì là trầm trọng mà cần phải có một Luật Sư Hoa Kỳ tài ba chuyên về hình sự để bào chữa. Luật Sư Nguyễn Tâm tuy không phải là một luật sư chuyên trách về hình sự, nhưng ông là người luôn luôn có mặt trong những sinh hoạt cộng đồng có tính cách chính trị, nên ông là người hơn ai hết hiểu rõ Lý Tống cũng như hành động của anh.

 

Ông cũng là người rất hùng biện. Chúng ta tin rằng với sự cố vấn của hai luật sư Đỗ Văn Quang Minh, một người du học từ nhỏ tại Hoa Kỳ và luật sư Micheal Lưu đã hành nghề trên 20 năm, sẽ đem lại kết qủa tốt đẹp cho anh Lý Tống.

 

Bổn phận của chúng ta, những người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, lúc này là phải phát huy tinh thần Lý Tống, quyết tâm chống lại mọi sự xâm nhập của bọn Việt Cộng cũng như bọn tay sai. Chúng ta phải vạch mặt chỉ tên những kẻ vô ý thức, có những hành vi cũng như lời nói có lợi cho Việt Cộng hoặc làm giảm uy tín cũng như xuyên tạc việc là chính nghĩa của Lý Tống.

 

Lê Duy San

  Ý KIẾN CỦA BẠN
  • Thư gởi Bộ Chính Trị VC
    cc: Đàm Vĩnh Hưng, Báo Công An Nhân Dân
     v/v Đàm Vĩnh Hưng bị xịt chất cay
    Kính gởi quý huynh trong Bộ Chính Trị đảng VC,
    Thưa quý huynh đài,
    Đệ cắn keyboard gần 2 tuần, nay đọc bài bên dưới của báo CAND mới bạo gan gởi đến quý huynh đài vài lời. Cái khổ nhất của một đấu thủ là khi vừa đấu, vừa phải hướng dẫn địch thủ của mình chơi cho xứng tay. Hôm nay đệ lâm vào cái cảnh khổ này.
    Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ, tuổi trẻ, có tiền, nên láu táu, mất dạy, nông cạn, nông nổi, đệ không lấy làm lạ. Nhưng báo CAND có những tay cáo lão, phía sau lưng là bộ Chính Trị VC của quý huynh, mà cũng láu táu, dại dột nhưng Đàm lão đệ thì thật là hỡi ơi. Người ta thường nói VC quý huynh vẹm lắm, gạt cả thế giới, nhưng hôm nay đệ thấy họ chỉ nói quá. Hay là quý huynh ăn ngập mặt rồi thì đâm ra đặc?
    Quý huynh có biết tại sao đệ nói vậy không?
    Ngay sau khi vụ xịt xịt Đàm Vĩnh Hưng xảy ra, anh Lý Tống bị bắt, đệ đã lo sốt vó. Đệ không lo cho đôi mắt lệch của Đàm đệ bị cay, càng không lo cho Lý đại hiền huynh của đệ, vì Lý đại hiền huynh vốn là một hảo hán anh hùng, vào sanh ra tử nhiều lần, nếu có bị vài ngày tù Mỹ thì chỉ như được gắn thêm anh dũng bội tinh mà thôi. Nước cờ của Lý đại hiền huynh thật xuất sắc, vô cùng táo bạo, nhưng cũng chính trong cái tình huống này, đệ sợ rằng quý huynh Chính Trị Bộ VC, cục Kiều Vận, hóa hiểm thành kiết, biến nghịch cảnh thành phương tiện. Ai dè quý huynh, báo CAND cũng chỉ ở tầm cỡ của Đàm Vĩnh Hưng, máu lên, dẫy đành đạch như cá mắc cạn.
     Đàm "cao máu", báo CAND VC và quý huynh trong chính trị bộ đảng VC đã bỏ qua một cơ hội ngàn năm một thuở.
    Nếu đệ ở chỗ xếp sòng cục Kiều Vận, ngay sau vụ xịt xịt xảy ra, đệ lập tức kêu điện thoại qua cấm thằng Hưng tuyên bố vung vít, biểu nó rửa mặt cho sạch sẽ, rồi nghe đệ dạy.
    - Hưng nè, em tỉnh táo chưa? Làm một ngụm Martell đi, ngồi xuống nghe anh dặn. Đầu tiên là em liên lạc với tụi Mỹ, nói bãi nại cho Lý Tống, hô là anh em hiểu lầm nhau thôi. Rồi em mở cuộc họp báo, em nói anh Tống không hiểu em, anh Tống hiểu lầm nhà nước và đảng ta nên mới giận mà làm như vậy. Mình đều là người Việt với nhau, có giận nhau cũng không giận cách đêm, huống hồ đã 35 năm tình cũ. Chết chóc đau thương đã quá nhiều, bây giờ là lúc quên đi quá khứ, hướng về tương lai, người Việt giúp người Việt. Đảng và nhà nước thực tâm muốn phục vụ đồng bào hải ngoại, muốn chúng ta cùng nắm tay xây dựng đất nước. Chuyện anh Tống làm là một sự thiếu thông cảm lẫn nhau, nhưng đây là cơ hội để Hưng và nhà nước mở rộng cõi lòng.
     
     
     
     
     
    Rồi đệ dặn tiếp:
     - Rồi Hưng nè, em công bố mời anh Tống gặp mặt làm một chầu cho anh em thông cảm nhau, em sẽ rót rượu thay trà mời anh Tống.
    Đó mới đích thị là chiêu số Hoà Hợp Hòa Giải mà quý huynh đang tập múa. 
    Dĩ nhiên là cái chiêu trên không làm cho anh Tống, dân hiểu VC hay đệ xiêu lòng, vì biết các huynh chỉ chơi vẹm. Nhưng mà dư luận thì xẹp như bong bóng xì liền. Dân "mê văn nghệ, kệ đồng bào" có trăm ngàn cái cớ để coi văn nghệ, ca ngợi Đàm đệ. Dân chống Cộng thì uýnh đập gì nữa, thằng Hưng nó chơi quá điệu rồi. Đệ chết một cửa tứ! (Bây giờ người ta hăm thưa Đàm đệ rồi,  quá muộn, nếu làm vậy thì Đàm đệ sẽ bị hô là rót, chịu thua 2-0, kekeke).
    Ai dè máu ngu của thằng Hưng nổi lên, rồi thì máu của báo CAND nổi theo, gọi anh Tống là khủng bố. Bây giờ người ta biểu tình rần rần, đi đông và vui như đi chợ Tết. Đàm đệ thì bị thưa năm bảy tội danh. Mai mốt cái đám văn công cắc ké hỏng chừng cũng bị vạ lây. Quý huynh Chính Trị bộ có thấy quý huynh dại hông?
    Đệ cắn keyboard hai tuần nay, không dám viết, sợ quý huynh thấy kế hay mà làm theo thì bỏ mummy. Hôm nay đệ thấy báo CAND "máu" lên, đệ cười khà khà. Báo CAND trích lời của blog Bithu, viết:
    "Hành động của Lý Tống là 1 hành động ngu xuẩn, xuất phát từ 1 kẻ phàm phu tục tử. Chả ra làm sao"
    Hì hì, anh Tống đã hành động vô cùng "ấn tượng", thổi bùng ngọn lửa chống nghị quyết 36, ảnh hưởng sâu rộng, khiến quý huynh trào máu Anh Đài. Tức quá hóa dại phải không quý huynh?
    Đệ hiểu được quý huynh xuất thân từ đồ tể, vẹm. Nghề nào cũng là nghề, nhưng đồ tể như quý huynh mà làm chính trị thì cái dao thiến heo trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.
    Vài lời tâm tình bộc bạch, mong quý huynh đừng để bụng.
     Kính quý huynh,
     Nguyễn văn Hoàng
    Nguyễn Văn Hoàng