NGÀY CỦA MẸ
Ai bảo em cuộc đời không đẹp ?
Khi nhân gian còn phiến xuân cầm
Ai bảo em cuộc đời không đẹp ?
Khi em còn có Mẹ trong tâm
Ai bảo em, bảo rằng vũ trụ
Chỉ bâng quơ, cái sự tình cờ
Không, có Mẹ trong trời đất chứ!
Để cho mình mãi mãi như thơ
Vâng, thơ đấy, chính là thơ đấy
Cả đất trời là cả tình yêu
Từng hạt cát, bông lau, cành sậy
Bao trang nghiêm cho bấy yêu kiều
Hôm nay đã vào thu, tháng bảy
Hỏi ngoài kia có gió may không?
Không có gió, hoa vàng vẫn vậy
Vẫn ngân nga những tiếng tơ đồng
Thấy hoa cúc, tưởng hình dung Mẹ
Hoa cúc vàng thắm hạt sương mưa
Trong ý gió, niềm sương lặng lẽ
Nghe lung linh bóng Mẹ giao thừa
Trên hoa cúc, một bầu trời rộng
Trải vô cùng cái bóng cao xanh
Bên hoa cúc, một bàn tay mộng
Năm ngón xoè nụ bưởi long lanh
Bên sắc thắm có màu nâu nhỉ?
Màu nâu non, đời Mẹ quê hương
Từ vạn cổ bên bờ sông Nhị
Áo Mẹ quê đã ngát thiên trường
Ai bảo em cuộc đời không đẹp?
Chỉ tình cờ ta gặp nhau đây
Không, có Mẹ trong trời đất chứ
Cho đôi ta vĩnh viễn xum vầy
Nhớ cái thuở Tiên Rồng gặp gỡ.jpg)
Bước cha Hùng như nhịp triều xuân
Trên đỉnh núi Ba Vì, hoa nở
Áo Mẹ ngời thông điệp tường vân
Khắp vũ trụ thảy ngời thông điệp
Kể tự ngày Tiên gặp Rồng kia
Mỗi con bướm sâu từng địa huyệt
Thảy hoan ca điệp khúc Ba Vì
Ai bảo em cuộc đời không đẹp
Khi nhân gian còn bóng Mẹ hiền
Khi cánh quạt non Đoài đã khép
Giữa đêm rằm tháng bảy, trăng lên
Trăng tháng bảy gương tròn bóng Mẹ
Mà tháng nào trăng chẳng tròn gương
Quê ta đó, một trời hoa lệ
Bao nhiêu trầm cho bấy nhiêu hương
Quê ta đó, một vầng trăng ngọc
Trên cành dâu trăng sáng, em ơi
Không biết chữ mà như biết đọc
Bao Vu Lan cho bấy nụ cười
Mẹ như thế, như rằm tháng bảy
Như hoa vàng tháng bảy, như mưa
Ôi, những hạt mưa lành thủy đại
Rưới thiên hoa nhuận khắp nhân thừa
Mẹ như thế, như rằm mọi tháng
Và như đêm, đêm của vì sao
Của Nguyên Lý Hòa Hài tỏa rạng
Khắp thiên hà diễm lệ chiêm bao
Cái Nguyên Lý Của Tình Yêu ấy
Của trái tim Mẹ ấm mười phương
Không có Mẹ, sao trời xanh vậy?
Có trời xanh để có hoa hường
Ôi, những đóa hoa hường của Mẹ
Của ngày rằm tháng bảy, Vu Lan
Ngày Mẹ đấy, nhớ về em nhé!
Và nhớ cài hoa nhé, em ngoan
Ngày Mẹ đấy, nhớ về em nhé!
Ôi, cái ngày đẹp nhất bình sinh
Hoa Mẹ đấy, cài lên áo nhé!
Cài nghe em, giữa trái tim mình
Hoa cẩm chướng hai màu: trắng, đỏ
Ôi, hai màu cao quý vô song
Đó, tặng phẩm của tình yêu đó
Dành cho ai có Mẹ trong lòng
Hoa cẩm chướng hai màu: một đỏ
Dành cho ai còn Mẹ trên đời
Và một trắng dành cho ai đó
Mất Mẹ rồi, trọn kiếp mồ côi
Sung sướng nhỉ, những người còn Mẹ
Còn Mẹ, em còn cả đất trời
Đau đớn nhỉ, những người mất Mẹ
Mất Mẹ là mất hết, em ơi!
Dù còn Mẹ hay dù mất Mẹ
Thì em ơi, em vẫn là con
Xin ấp ủ trọn đời em nhé!
Bóng Mẹ hiền giữa trái tim son
Xin mãi mãi là con của Mẹ
Phải không em, như thế trọn đời
Xin mãi mãi vẫn là đứa trẻ
Và không bao giờ cả, mồ côi
Nếu Mẹ có vườn dâu khuất bóng
Thì trong ta Mẹ vẫn còn đây
Trong ngọn lửa tình con nóng bỏng
Mẹ thương yêu vĩnh viễn xum vầy
Như thế đấy, cái Ngày Của Mẹ
Nó kéo dài suốt cả đời ta
Hạt châu vẫn kết tinh từ lệ
Cho trong ngần nụ tuyết liên hoa
Ai bảo em cuộc đời không đẹp?
Khi nhân gian còn phiến xuân cầm
Ai bảo em cuộc đời không đẹp?
Khi em còn có Mẹ trong tâm.
LINH THOẠI