Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Diễn-Đàn
10/2/2011 6:03:24 AM  

Vài Suy Nghĩ Về Cuộc Vận Động Để Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam

 
Dẫn Nhập: Chiều nay sau một ngày thứ sáu cuối tuần họp mặt với một vài chức sắc cộng đồng và vài thanh niên 1,5 uống cà phê theo sinh họat thường kỳ, đang đi bộ thể dục trong công viên, một người bạn từ Los Angeles hỏi: Anh Kim Âu có thấy bác sĩ Hoàng viết gì về anh không?  Sau khi hỏi lại anh bạn và được cho biết nội dung, anh bạn tôi lại hỏi mối quan hệ giữa tôi với Hoàng thế nào? Bình thường như mọi người bình thường, cư xử với nhau đúng “protocol”. Đi bộ về đến nhà ngồi vào máy kiểm lại những emails trong ngày, đọc thư cũ bổ sung của anh bạn già Võ văn Sáu,  đọc một số thư  liên quan đến vụ Uỷ Ban TTTAĐCS của ông Liên Thành. Nghĩ lại thấy hình như bản thân tôi có một cái duyên nghiệp nào đeo đuổi, gần mười năm trước đây, mở màn phóng Nguyễn Hữu Luyện lên cung trăng với vụ WJC, vận động CĐ Hoa Kỳ của Bác sĩ Trương Ngọc Tích, Trần Xuân Thời và bà Tôn Nữ Hoàng Hoa xuất 7,000 USD để Nguyễn Hữu Luyện khởi kiện, tin tức qua lại giữa tôi và ông Luyện cho đến khi đọc “motion” do ông Luyện gửi qua fax, tôi bình thản rút ra, hủy bỏ dự tính gây quỹ tại địa phương…
 
 
Từ suy nghĩ đến hình thành Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản


Khi tổ chức ra mắt cuốn Biến Động Miền Trung cho ông Liên Thành trong tình trạng chống đối tràn lan, nói chuyện với Liên Thành về khả năng đưa Việt Cộng ra tòa như vụ Pinochet, Giang Trạch Dân...v..v..., không lâu sau đó ông ta làm thật. Sự hăng hái, nhiệt thành của ông Liên Thành khiến tôi ngỡ ngàng. Lúc ông Liên Thành báo tin đã thành lập Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản kèm theo lời mời tôi tham gia nhưng tôi nhẹ nhàng từ chối vì bản tính tôi thích hoạt động độc lập nhưng hứa với Liên Thành sẽ góp sức ủng hộ ông Liên Thành trong mọi công tác. Điều gì tôi đã hứa với ai, tôi sẽ thủ tín vì thế qua mối liên lạc thường xuyên, tôi có cảm giác việc lập ra Uỷ Ban có hơi vội vã, chưa được tổ chức chặt chẽ nhưng chính điều đó giúp tôi  loại trừ mối nghi ngờ về khả năng có một thế lực sau lưng. Theo sát những hoạt động của Liên Thành, tường tận những va vấp, tôi thấy thương Liên Thành nhiều hơn và hiểu chính tôi không cảm nhận hết cái đau thương, bi thảm của người dân Huế sống ngay trung tâm diễn ra thảm sát như Liên Thành và các gia đình nạn nhân còn sống sót. 

                             Mậu Thân Chợ Lớn.

 
Uỷ Ban TTTAĐCS hình thành từ trong lòng những người đã bị ám ảnh và hận thù Việt Cộng cho đến chết chứ chẳng đâu xa. Hãy để cho những người trong cuộc, gia đình nạn nhân, người có trách nhiệm bảo vệ Huế - Thừa Thiên làm việc đó. Tôi đã gợi ý với ông Liên Thành nên lập Hội Gia Đình Nạn Nhân Thảm Sát Mậu Thân để hỗ trợ cho Ủy Ban nhưng có lẽ Uỷ Ban đã gồm luôn một số người của những gia đình đấy nên chưa thấy lập hội. Ông Liên Thành mời rất nhiều người tham gia Ủy Ban và ông ta chính là người đứng đầu chịu trách nhiệm. Vấn đề hiện nay là cuộc vận động tìm kiếm sự đồng tình hỗ trợ tinh thần, tài lực của đồng bào, chiến hữu hải ngoại đang hành tiến. Kết quả của cuộc vận động này sẽ là động lực thúc đẩy họ, Liên Thành tiến tới. 

 
Di hại của những  tổ chức hoạt đầu bịp bợm
 
Hai chục ngàn để làm một công việc chính đáng, khả thi đối với một cộng đồng lúc nào cũng khoe khoang có tiềm năng vượt trội, có sức mạnh chính trị, có những bộ óc lỗi lạc, IQ không kém dân Do Thái, dân Nhật, có một niên giám Vẻ Vang Dân Việt dày hàng nghìn trang mà không đóng góp nổi khiến tôi tự hỏi phải chăng cộng đồng chúng ta không thích những người làm thật, làm một cách minh bạch? Hay phũ phàng hơn là dân tộc Việt Nam ta thiếu bản lĩnh. 


Ba mươi sáu năm nay, bao nhiêu cuộc quyên tiền của những tổ chức hoạt đầu bịp bợm, bao nhiêu phong trào. Không tính đến đảng chúa bịp Mặt Trận Việt Tân. Chỉ riêng “nghệ sĩ nhân dân” Nguyễn Hữu Lễ đã thấy có bốn tuồng. Năm nào cũng “tuồng mới, kép cũ”, đi khắp nơi, vác theo thùng xin tiền, cam kết hứa hẹn đủ thứ, vãn tuồng “Tôi Phải Sống, Anh Phải Chết”(1), chuyển sang tuồng hài hước “Phong Trào Đòi Lại Tên Sài Gòn”(2), tiếp sau là cuốn “DVD  tếch nic ra ma”(3) cóp nhặt bài vở, phim ảnh về một tên cáo già khốn kiếp hầu như ai cũng thừa biết, chua thêm dòng chữ phét lác “phá vỡ huyền thoại (dởm) Hồ Chí Minh chính là khai thông sinh lộ cho dân tộc Việt Nam” với sự góp mặt của “super star Trần Quốc Bảo” cùng lưu diễn.  Hốt bạc xong, bóp mũi đứa con không lớn nổi PTĐLT Sài Gòn. Hiện nay đến vở tuồng mới, vẫn đào kép cũ “Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc” “Đáp Lời Sông Núi” (4).


Tuồng nào khởi động thì cũng đánh phèng la, khua chiêng, gõ trống inh ỏi. Bồi  bút, văn nô được vài kỳ quảng cáo thi nhau ca tụng, tâng bốc tương lai  chắc chắn “Đại công cáo thành” vãn tuồng, hết phim chỉ thấy “lắm ông thành cáo”.  Hoạt cảnh diễn ra ở đâu cũng đồng dạng, hễ tiền đếm xong bỏ túi là mất hút để chuẩn bị “đến hẹn lại lên, hết tiền lại gặp”. Vậy mà gần chục năm trời không ai biết “nghệ sĩ nhân dân”, “chính khứa áo đen” Nguyễn Hữu Lễ, Trần Quốc Bảo... etc … đã làm được những gì? Chi cho công việc nào, chi cho ai, kết quả ra sao? “Hòn đá tảng” Việt Cộng bám vào để khỏi sụp đổ đã sứt mẻ tí nào chưa? Hay vẫn còn nguyên?...v..v...


Chính trị lưu manh như vậy, nhìn qua phong trào làm từ thiện cũng không khác. Đủ kiểu phù phép, từ kinh doanh xác chết đến kinh doanh hình ảnh thiên tai, hình ảnh thân xác thương phế binh. Đám từ thiện Dracula còn đểu cáng gấp trăm lần. “Cám ơn anh” vì đã lợi  dụng được hình ảnh của các anh để làm giàu nên đã ra đến tập thứ  năm. Thật ra bạn bè, chiến hữu các anh ở Hoa Kỳ này ăn sung, mặc sướng, nhà cao, cửa rộng, xe đẹp, con cái thành tài nhưng hiện nay cũng lo tập Tai Chi, Đạt Ma Dịch Cân Kinh để chuẩn bị “tái định cư lần cuối” nơi Suối Vàng, Suối Bạc. Các anh đau khổ 36 năm nay hầu như đã xuống cửu tuyền  ăn nhậu gần hết rồi; còn lại một số ít hình ảnh bị đưa ra làm phông cho những trò lừa đảo, bịp bợm. Người lương thiện khi có điều tiếng, họ lập tức công khai hồ sơ. Bọn lưu manh Dracula thì ngậm miệng ăn tiền xương máu nên ngọng và câm luôn.


Không tin tưởng, xin đừng mở hầu bao


Trong cuộc sống của con người, khi đối diện với những điều bản thân mình không thích, không tin, không hiểu, hay chưa đủ nhận thức để hiểu. Cách ứng xử tốt nhất là không làm, không theo, không ủng hộ, không đóng góp. Nếu như hồ nghi hay nhận rõ có sự gian dối, bất chính, lừa đảo phải công khai nói lên, viết lên; vạch mặt chỉ trán những kẻ lừa đảo bất kỳ chúng là cá nhân hay tổ chức đảng phái chính trị, băng đảng côn đồ nào, ẩn náu dưới lớp vỏ mô phạm hay chức sắc của bất kỳ tôn giáo nào. “Phúc cho những kẻ không thấy mà tin”,  chúng tôi không thấy, không tin. Không tin vào những điều không thấy chẳng lẽ trở thành tội lỗi, Tai Họa. Ngu thì cũng vừa phải. Không tin, không hiểu, không đồng cảm, đồng tâm  mà móc hầu bao ra cho vì một chút hiếu danh hay áp lực vô hình hoặc vì sự mê sảng của lý trí mù quáng do hiệu ứng của “tâm lý quần chúng” cuốn theo đều trở thành việc làm ngu xuẩn đáng gọi là “đóng tiền ngu”, “nối giáo cho giặc”, làm giàu cho bọn bất lương.


Im lặng là đồng lõa với sự gian dối và tội ác, tự phản bội lại thiên lương, làm thui chột thiên năng của chính mình. Tuy nhiên chống lại bọn gian nhân, hiệp đảng ma mãnh, quỷ quyệt đòi hỏi khả năng quan sát, nhận xét tinh tường và một tinh thần công chính.  Bản thân tôi căm giận nhất những phường lừa  đảo. Con đường quang phục bị cắt đứt, niềm tin tan vỡ do bọn người nào nếu không phải là do Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Định. Nếu không có bọn bịp chúa và bịp con theo sau chắc chắn ba mươi sáu năm qua tình hình không thể “dậm chân tại chỗ”.

 

Thảm Sát Mậu Thân, Huế.

Có bao nhiêu người dám vạch mặt chỉ trán bọn thiên cổ tội nhân đấy? Hay thậm chí còn a tòng theo chúng để hít bã mía, hốt cứt voi?


Dân gian Việt Nam có câu: ”Mèo tha miếng thịt thì đòi. Hùm tha con lợn thì vời trông theo”. Ngẫm lại thấy  người đời hơi... hèn.


Không ai bắt buộc quý vị phải tin ông  Liên Thành và Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản  do ông ta lập ra. Một tổ chức đấu tranh vô vụ lợi là tập hợp của những người đồng tâm, cùng chung ý chí  dựa vào nền công lý toàn cầu,vận dụng thẩm quyền phổ quát làm vũ khí chống Cộng, ai hiểu thì góp phần. Ai ngờ vực phê phán cũng không thành vấn đề nhưng thay vì đưa ra một phương pháp để xây dựng niềm tin cho cuộc vận động đấu tranh lại có những hành vi  hết sức tầm thường khi đưa ra những luận điệu thiếu hiểu biết, vô trách nhiệm, vô liêm sỉ như Nguyễn Phước Đáng, Tôn Thất Sơn. 
 
Tránh vết xe đổ
 
Qúy vị không nên đòi hỏi ông Liên Thành và Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản phải mời Tổ Hợp Luật Sư trình bày. Nếu vị nào muốn hãy ký tặng Ủy Ban “16 nghìn“ để trả đủ cho chi phi đầu tiên đồng thời đài thọ chi phí đi lại cho họ. Lập tức quý vị sẽ đạt sở nguyện. Ông Liên Thành giàu tâm huyết nhưng nghèo tiền bạc. Ủy Ban còn đang trông vào hảo tâm của những người đồng tình ủng hộ. Và chắc chắn Ủy Ban chẳng sợ ai đánh phá vì đồng tiền vào quỹ sẽ được trả ngay cho Tổ Hợp Luật Sư từng đợt khi đủ hai ngàn. Báo cáo thu chi sẽ được cập nhật và thông báo, niêm yết trên liên mạng trong thời gian sớm nhất. Chính tôi là người đưa ý tưởng  công khai tài chính qua liên mạng thay vì lập ra một bộ phận giám sát rườm rà thiếu hiệu quả. Ông Liên Thành đồng ý và nhờ tôi làm công việc này. Đồng tiền không đến tay chúng tôi ngoài chứng từ (xin lỗi quý vị) vậy mà loại  chó  già sắp xuống lỗ, nói không ra hơi Nguyễn Phước Đáng, Tôn Thất Sơn còn sủa càn để cho đời biết chúng mang hình người tâm thú.


Mở đường tiến lên
 
Cộng đồng hãy xem việc làm của Uỷ Ban này như là một bài giáo khoa nhập môn, khai tâm; một cuộc thử nghiệm vũ khí của cộng đồng tỵ nạn Cộng Sản. Hai chục ngàn này chưa phải là kiện mà để Tổ Hợp Luật Sư nghiên cứu hồ sơ và phương thức thủ tục tố tụng tiến hành vụ kiện ở Tòa Án Hình Sự Quốc Gia có luật áp dụng thẩm quyền phổ quát... Tuy nhiên phải biết rằng đây là Tổ Hợp luật sư đã thành công trong vụ Pháp Luân Công kiện Giang Trạch Dân, La Cán. Ông Liên Thành có một tập hợp nguyên đơn (gia đình nạn nhân) nên có điều kiện phát động cuộc tấn công mở đường.


Thuở  luật sư  Phạm Nam Sách còn sinh tiền, chúng tôi có được hân hạnh nói chuyện với ông nhiều lần qua điện thoại, nhận bài vở gửi qua bưu điện nên được biết sơ qua ý tưởng của ông về việc truy tố bọn Cộng Sản ra trước tòa án quốc tế nhưng không được rõ ràng cặn kẽ. Sau này khi gặp lại người đàn anh đồng môn,  sau trở thành giáo sư ở trường trung học công lập cũ của chúng tôi là Luật Sư Nguyễn văn Thành, Nghị viên Hội Đồng thành phố Đà Lạt  đến 1975.  Hiện nay ông đã nghỉ hưu qua nhiều năm làm việc tại cơ  quan công quyền ở Sacramento, (luật sư Thành gia đình ở hai nơi San Jose và Florida)  nhờ đó được đọc những tài liệu căn bản của ông Thành viết  từ năm 2002. Tâm đắc với những ý tưởng đó nên tôi bỏ khá nhiều công sức thời gian đọc những tài liệu về Tòa Án Quốc Tế Hình Sự, cập nhật tin tức liên quan vì thế  khi ông Liên Thành đứng ra làm việc này, tôi thấy cần phải ủng hộ vì đây là việc đáng làm, cần làm và phải làm.


Lĩnh hội  sơ đẳng về thẩm quyền phổ quát

 
Tôi không hiểu căn cứ vào đâu mà có những ý kiến d/khẳng định như đinh đóng vào cột đá là  không thể truy tố một quốc gia/ trong khi thế giới vẫn xảy ra xung đột tranh chấp ở nơi này, nơi khác và Tòa án  Công Lý Quốc Tế La Haye (International Court of Justice) đang làm việc gì nếu không phải là thụ lý những vụ kiện giữa các quốc gia? Nóng hổi nhất là vụ kiện cáo giữa Cambodia vs Thailand về tranh chấp ngôi đền Preah Vihear. Vụ Vietnamese Commandos vs US Government mà tôi được tuyệt đại bộ phận Biệt Kích suy cử đại  diện trước các toà khiếu tố  liên bang và Quốc Hội Hoa Kỳ cũng là một vụ án đặc biệt một nhóm người kiện một quốc gia đã được các luật gia xem như tài liệu tham khảo.


Căn cứ vào Quy Chế Rome (Rome Statute), việc truy tố một nhà nước thâu tóm vào một đảng hoàn toàn phù hợp với điều 12 (Article 12 Rome Statute).  Nhưng điều cần chú ý là Tòa Án Quốc Tế Hình Sự  (Internaltional Criminal Court) cũng ở La Haye chỉ thụ lý, xét xử những tội phạm sau ngày 1 tháng 7 năm 2002. Và nguyên tắc bất hồi tố nằm ở điều khoản 24 (Article 24 Rome Statute).

 
Tuy nhiên điều 29 Article 29 Rome Statute). Luật sư  Nguyễn văn Thành - người anh lớn của tôi - xác quyết “bất khả thời tiêu”, có nghĩa là nguyên đơn muốn kiện lúc nào cũng được không kể thời gian tội ác xảy ra.


Thực tế một số vụ án điển hình cho thấy ngoài Tòa Hình Sự Quốc Tế, các Tổ hợp luật sư của nguyên đơn còn vận dụng Tòa Án Hình Sự Quốc Gia có thẩm quyền phổ quát để truy tố tội phạm. Xu thế chung của những luật gia lỗi lạc đương đại là muốn tiến tới một hệ thống tư pháp toàn cầu. Một số các quốc gia hùng mạnh thường dùng áp lực kinh tế, tài chánh, viện trợ để hủy bỏ những điều luật đưa tới việc truy nã, dẫn độ viên chức, công dân của họ. Không nói đâu xa, chính Hoa Kỳ là trở lực lớn nhất của một hệ thống công lý và tư pháp toàn cầu (Tòa Án Hình Sự Quốc Tế). Năm 2002, Kenneth Roth, Giám đốc điều hành của Human Right Watch đã nhận định như sau: Điều đáng ngại hơn cả là sự chống đối của Mỹ sẽ làm suy yếu các tòa án. Công lý và Tư pháp thế giới không phải là một tập hợp các quy tắc đặc biệt cho siêu cường duy nhất trên thế giới và thiết lập một quy tắc khác cho các quốc gia còn lại “.


Ngày 15 tháng chín 2011 vừa qua, gần hai năm sau khi lãnh đạo phe đối lập Israel, Tzipi Livni đã buộc phải hủy bỏ một chuyến đi đến Vương Quốc Anh khi các nhà hoạt động ủng hộ Palestine đạt được án lệnh bắt giữ cô, Tối cao Pháp Viện Anh (Law Lords) đã thay đổi những điều luật về thẩm quyền phổ quát; vô hiệu hóa trát nã bắt những viên chức vi phạm công ước Geneve và những hiệp ước tư pháp khác trên lãnh thổ của Vương Quốc Anh.  Chính quyền Hoa Kỳ cũng áp lực Chính Phủ Bỉ điều chỉnh thẩm quyền phổ quát của Tòa án Hình Sự Quốc Gia Bỉ nếu không sẽ rút cơ quan của NATO khỏi quốc gia này khiến chính phủ Bỉ phải nhượng bộ. Sự việc này cho thấy một bước lùi của công lý và tư pháp toàn cầu nhưng nhìn lại khi số quốc gia tham gia hiệp ước Rome vượt qua con số 130 đã tạo một viễn ảnh lạc quan trong nhận thức về công lý và tư pháp quốc tế của nhân loại. Tựu chung việc đưa cộng sản ra tòa là khả thi.


Canada là một quốc gia có luật thẩm quyền phồ quát còn rộng hơn Quy chế Rome, Canada đã thông qua Đạo luật xét xử các tội ác chống nhân loại và chiến tranh. Michael Byers, một giáo sư luật trường Đại học British Columbia, đã lập luận rằng: “Nhiều điều trong đạo luật này vượt xa hơn so với Quy chế Rome, cho phép các tòa án Canada có thẩm quyền về các hành vi ở thời điểm trước khi có Tòa Án Quốc Tế Hình Sự  và xảy ra trong vùng lãnh thổ bên ngoài của các quốc gia thành viên Tòa Án Quốc Tế Hình Sự , kết quả là, bất cứ ai có mặt ở Canada và bị cáo buộc đã tra tấn , diệt chủng, ở bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào, đều có thể bị truy tố ở Canada". Cuộc chiến pháp lý đòi hỏi huy động tiềm năng trí tuệ, vận dụng sức mạnh của cộng đồng. Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản là một tổ chức mới khai sinh không phải là Phù Đổng Thiên Vương để có thể trong vài tiếng đồng hồ từ “một tấc đến trời”. Tài nhỏ mà chí lớn thì muôn đời chẳng làm được việc gì. Sức còn yếu mà vác quá nặng thì chỉ có... xìu  và… xỉu rồi… xụi.


Tép riu xúc được thì rang, cá lớn thì làm gỏi. Bắt được nhiều cá ngựa thì làm thuốc cường dương để chiến đấu cho sung vừa vui vẻ cả cộng đồng.


Bá nhân bá tánh, người thì thích hoa hòe, hoa sói, hoa sen, hoa lài. Có cậu thấy hoa lài nở ở tận Bắc Phi vội ráp chữ thành cái gọi là... thơ.  Nào là quăng mình ra phía trước  hoa không nở thành ra thơ thẩn... rồi lui ra phía sau... trốn luôn. Đọc thứ thờ... ơ… ơ... thơ... lẩn thẩn, chỉ thấy hoa mắt vì biết chắc rằng không trồng mà lại khai hoa nở nhụy... ủa lộn... không trồng mà lại nở hoa,  chỉ có hoa giả tức hoa giấy

Tỉnh táo, sáng suốt để tránh sai lầm
 
Tất cả mọi việc của Ủy Ban mới ở giai đoạn khởi hành, thời gian vừa qua do bị những thành phần cực đoan cuồng tín, phi lập trường, hiếu danh bất tài  đưa đẩy rơi vào “vũng lầy đánh phá tôn giáo”nên xảy ra hai lần va vấp ở Seatle và Portland. Chuyện đánh phá có thể để xảy ra lần thứ ba ở bất cứ nơi nào nếu Ban Tổ Chức địa phương khinh suất, thiếu bản lãnh trong công việc.


Người Việt Quốc Gia đặt quyền lợi của dân tộc tổ quốc trên cả gia đình, đảng phái và tôn giáo. Ẩn dưới lớp vỏ của  những kẻ quá khích tôn giáo Việt Cộng sẽ khai thác tối đa những khuyết nhược; thậm chí bịa điều, đặt chuyện trắng trợn để ngăn chặn mọi hoạt động chống lại chúng. Cuồng vọng, dã tâm và mặt thật của bọn nằm vùng tất nhiên không thể che dấu. Ngôn từ và phản ứng của chúng trước một chuyến thành công nho nhỏ của Liên Thành  đã cho thấy chúng là loại ma quỷ hiện hình. Giữ vững lập trường quốc gia dân tộc; tỉnh táo, sáng suốt tránh những cạm bẫy để nhận rõ chỉ có những tổ chức cộng đồng quốc gia mới bền bỉ tiếp sức cho Uỷ Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản trưởng thành từng bước. Sa vào những tổ chức mẹ mìn, hoạt đầu hòa hợp hòa giải để chúng lợi dụng là kéo cả niềm hy vọng của những người tâm huyết đi xuống vực thẳm. 

 
Hệ thống tư pháp thế giới, công pháp quốc tế, thẩm quyền phổ quát đang có những bước tiến đạt được những thành tựu rực rỡ trong công cuộc bảo vệ quyền làm người. Công lý toàn cầu, các tòa án hình sự quốc tế, tòa án hình sự các quốc gia có thẩm quyền xuyên biên giới chính là lưỡi gương Damocles treo trên đầu bọn độc tài, bọn  sát nhân diệt chủng ở bất kỳ quốc gia nào, ngay cả siêu cường duy nhất là Hoa Kỳ cũng e ngại những khó khăn một khi chấp nhận hệ thống tư pháp toàn cầu mới

 
Nương theo trào lưu tiến bộ của nhân loại, cộng  đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản hãy cùng học tập để vận dụng loại vũ khí trí tuệ của công lý và hòa bình, nhân bản. Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản không tạo ra lãnh tụ, Liên Thành cũng không phải là lãnh tụ, ông ta là một chiến sĩ quốc gia có cơ duyên tập hợp được những nạn nhân của hai mươi sáu ngày thiên hôn, địa ám tại Thừa Thiên Huế năm Mậu Thân 1968, được họ ủy nhiệm để kêu đòi trả lại công lý cho những oan hồn xứ Huế trong khi hàng năm bọn tội phạm vẫn “hồ hởi” kỷ niệm chiến thắng Mậu Thân trên những “thành tích đầy tội ác” đáng nguyền rủa muôn đời. Khi công tác hoàn tất Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản sẽ  không còn lý do tồn tại trừ trường hợp chuyển giao cho một tập hợp nguyên đơn khác. 


Cầu mong thiên lương, thiên năng sáng lên trong từng con người yêu nước để hậu thuẫn cho những công tác chính đáng.


Dù lưu lạc chân trời, góc biển trong lòng những người Việt Nam yêu nước vẫn ấp ủ một mảnh hồn thiêng sông núi hằng sáng lên như ánh đuốc soi đường cho bản thân vượt qua những đêm trường tăm tối. Hỡi những ai thấy trong lòng mình còn ánh lửa thiêng đấy! Trong con tim của quý vị có trào dâng phẫn nộ  khi nhìn thấy những hình ảnh thảm sát Mậu Thân 1968? Nếu có, quý vị hãy đừng vội tin để con tim nhân ái, yêu nước thương nòi  bị lợi dụng, Xin đi tiếp cho hết chặng đường dài vượt qua sa mạc hoài nghi. Ở cuối con đường đó có sự tin tưởng.


Những người quốc gia chân chính gặp nhau ở đó không phải để gặp lãnh tụ mà sẽ gặp những người bạn chiến đấu đang chờ sự tiếp sức của những người cùng chung chí hướng.


Xin cảm ơn quý vị đã cất công theo dõi bài viết này.


Trân trọng
 
Kim Âu
October 1/2011
  
 
Rome Statute 
Article 11
Jurisdiction ratione temporis

1. The Court has jurisdiction only with respect to crimes committed after the entry into force of this Statute.

2. If a State becomes a Party to this Statute after its entry into force, the Court may exercise its jurisdiction only with respect to crimes committed after the entry into force of this Statute for that State, unless that State has made a declaration under article 12, paragraph 3.

Article 12
Preconditions to the exercise of jurisdiction

1. A State which becomes a Party to this Statute thereby accepts the jurisdiction of the Court with respect to the crimes referred to in article 5.
2. In the case of article 13, paragraph (a) or (c), the Court may exercise its jurisdiction if one or more of the following States are Parties to this Statute or have accepted the jurisdiction of the Court in accordance with paragraph 3:
(a) The State on the territory of which the conduct in question occurred or, if the crime was committed on board a vessel or aircraft, the State of registration of that vessel or aircraft; (b) The State of which the person accused of the crime is a national.

3. If the acceptance of a State which is not a Party to this Statute is required under paragraph 2, that State may, by declaration lodged with the Registrar, accept the exercise of jurisdiction by the Court with respect to the crime in question. The accepting State shall cooperate with the Court without any delay or exception in accordance with Part 9.
4 As amended by resolution RC/Res.6 of 11 June 2010 (inserting the reference to article 8 bis).

Article 24
Non-retroactivity ratione personae

1. No person shall be criminally responsible under this Statute for conduct prior to the entry into force of the Statute.
2. In the event of a change in the law applicable to a given case prior to a final judgement, the law more favourable to the person being investigated, prosecuted or convicted shall apply.
 
Article 29
Non-applicability of statute of limitations

The crimes within the jurisdiction of the Court shall not be subject to any statute of limitations.
 

  Ý KIẾN CỦA BẠN
  • CHUYỆN PHẢI NÓI

    thụyvi

    Tôi vốn có phân nửa Huế trong máu huyết mình, và là vợ của một người lính thuộc ngành CSQG nên tôi có nhiều đồng cảm với vai trò và những khó khăn của ông Liên Thành từ khi ông xuất bản cuốn Biến Động Miền Trung cho tới nay.
    Chính vì cảm phục lòng quả cảm của một lương tâm công chính, cảm phục sự nhẫn nại trong việc tố cáo vạch trần những tội ác trực tiếp hay gián tiếp của những phần tử đã giết hàng ngàn dân Huế vào năm 1968. Tôi nghĩ mình nên nói lên những điều cần nói, những điều mình tin là đúng, dù phải trả bằng bất cứ giá nào, cho nên tôi không ngại ngùng dõng dạc nói lên sự suy nghĩ của tôi, của gia đình tôi và bạn bè tôi về ông Liên Thành, mặc dù tôi chưa hề quen ông.
    Theo dõi những bài viết, những lá thư chống báng ông Liên Thành khiến tôi nhớ lời một nhà văn viết trong cuốn sách cách đây mấy năm: “ Mười mấy năm ở hải ngoại, tôi nhận ra một sự thật rất cay đắng là: Có những nhà báo đứng trên lập trường chống cộng, nhưng khi viết một bài đả kích một người trong cộng đồng, cùng chiến tuyến, thì rất sắc nét, rất nặng nề, ngôn từ cạn tàu ráo máng. Cũng ngòi bút ấy khi viết bài đả kích cộng sản thì nhạt phèo, không có lý luận, đầu đuôi chả ra làm sao cả! Lý do vì thù cá nhân thì quá lớn, mà thù đất nước thì nhẹ như bông. Người mình ghét ở gần, cộng sản thì ở xa, cho nên chửi bạn bao giờ cũng nặng hơn chửi thù. Chưa kể có những kẻ chuyên chụp mũ người khác, rồi cuối cùng lại đổi lập trường trước!” (1)
    Tại sao ông Liên Thành tố cáo tội ác của việt cộng như góp bó nhang thiết thực để làm giỗ cho những cái chết tức tưởi hồi Tết Mậu Thân (2) lại bị một số người đánh phá? Bình tâm đọc lại  những cuốn sách và những bài viết của ông Liên Thành, tôi không hề thấy ông Liên Thành đả kích Phật giáo dù ông ấy đứng trên bất cứ lập trường nào. Vậy thì rỏ ràng họ đánh phá  ông Liên Thành vì chính họ là Việt cộng, là thân cộng, vì những người có xu hướng phe phái, hoặc do những động lực tình cảm khi ông Liên Thành thẳng thắng nêu tên một vài ông Hoà thượng và một số Phật tử bị việt cộng giựt giây.
    Chuyện ông Liên Thành “Đụng” tới thầy tu khiến tôi nhớ lại chuyện trong gia đình. Đó là khoảng năm 1969.  Bà ngoại tôi là một tín đồ Phật giáo thuần thành; có chân trong ban trị sự của một chùa ở Mộc Hóa. Một hôm vị hôn phu cho tôi biết là những Tịnh xá Khất sĩ nào mà tên có chữ Ngọc là cơ sở của VC. Tôi nói lại cho ngoại tôi nghe thì bà nổi giận, gần như không muốn nhìn mặt vị hôn phu tôi nữa. Tôi cũng còn nhớ, chùa Tưòng V. nơi bà ngoại tôi có chân trong ban trị sự, Hoà thượng trụ trì, Thích Minh Đ., thông dâm với một Phật tử, cô Nguyễn thị R. Để bảo vệ ngôi chùa khỏi bị tiếng xấu nên mọi người giấu biệt tin tức, không cho lọt ra ngoài (!) Và tín hữu vẫn tiếp tục vào ra , vái chào,  chấp tay, “bạch thầy”,… cung cung kính kính ông sư trụ trì tội lỗi! Cho đến khi cô R. mang bầu, cái bụng thè lè ra, thì “Đấng hòa thượng” cùng cô R. khăn gói trốn khỏi Mộc Hóa. Người nào có sống ở Mộc Hóa vào những năm đó đều biết chuyện nầy.
    Như đã nói, bà ngoại tôi là người sinh ra ở Huế, mà người Huế thì phần đông tôn sùng các thầy, thương quý các thầy. Dân Huế thương ông Thích Đôn Hậu, thường trìu mến gọi thầy là “Ôn”.   Ông Liên Thành đụng tới “Ôn” làm nhiều người Huế không vui.  Dân Saigon thương ông Trí Quang, ông Liên Thành đụng ông Trí Quang khiến nhiều người Saigon không thích, tình cảnh na ná giống như vị hôn phu của tôi ngày xưa “động” tới các chùa là bà Ngoại bất mãn. Sau ngày 30-4-1975 khi “ Ni sư” Huỳnh Liên, “Tổng chỉ huy” các chùa họ NGỌC, xuất hiện trong vai trò Phó Chủ Tịch Ban Liên Lạc Phật Giáo Yêu Nước thì bà ngoại tôi mới biết là cháu rể mình không hề “Ăn nói tào lao xịt bộp, vu oan giá hoạ”  cho thầy, cho sư chút nào!
    Cung cách phản ứng thiên về tình cảm đã thấm sâu trong xương trong cốt của nhiều người, ngay như mới đây, người bạn thân của gia đình tôi, anh K. gốc Huế đi du học cách đây 50 năm, hiện đang sống tại Âu Châu, có lập trường chống việt cộng rạch ròi, ấy vậy, mỗi lần nghe ai đề cập tới những tội lỗi của một hoà thượng nào đó, anh cũng cảm thấy… buồn buồn. Có lần tôi hỏi thẳng anh: “ Như vậy anh đặt thầy lên trên sự thật ? Hay anh xem thầy nặng hơn Quốc gia?”  Anh trả lời: “Không, không phải vậy, anh biết thầy làm bậy nhiều rồi, nhưng khi mô đề cập tới thầy, anh thấy tội tội, thấy rẻn… cho thầy mình!” (3)
    Kể lể dài dòng chuyện một số các thầy để nói thẳng vào sự thật, đối diện vào sự thật bằng những dẫn chứng thực tế tôi càng  thấy ông Liên Thành lừng lững một tư cách can đảm khi ông dám  vạch trần những tội ác, những điều khuất lấp nhập nhằng của một số phần tử được che đậy, được bảo vệ bởi những người cuồng tín, thần thánh hoá… Những người này chỉ hành xử theo cảm tính, cố tình phủ nhận những bài học lịch sử.
    Chúng ta quả thật may mắn khi đang sống trong một thời đại thật tân tiến, đang sống trong một môi trường tự do đầy rẫy sách báo, Internet…Chúng ta đọc được vô số tài liệu về thãm sát Mậu Thân, song song đó chúng ta còn đọc được vô số tài liệu giải mã, giải mật được nhiều người trong đó có ông Nguyễn Văn Lục ghi lại cho những người dân ở miền Nam trước 1975 nay đã sinh sống ở nước ngoài. Nhớ lại một bài học. Nhớ lại một dĩ vãng. Điểm những lại những khuôn mặt nằm vùng hoặc tiếp tay với cọng sản gây rối ren khuấy động Saigon dạo ấy:
    Tôn Giáo: LM Thanh Lãng, Lý Chánh Trung, Hồ Ngọc Nhuận, Lý Quý Chung, Kiều Mộng Thu, Nguyễn Phước Đại, Vũ Hạnh,Thích Nhất Hạnh, TT Thích Thiện Hoa…… 
     - Các sinh viên sau 75 đã lộ nguyên hình:
    Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn Đầy, Lê Thành Yến, Phùng Hữu Trân, Trần Khiêm, Đỗ Hữu Ứng, Lê Anh, Võ Ba, Đỗ Hữu Bút, Hồ Nghĩa, Cao Thị Quế Hương, Trương Hồng Liên, Truơng Thị Kim Liên, Võ Thị Tố Nga. Hạ Đình Nguyên , Phạm Phi Long , Đặng Minh Chi, Trịnh Thị Xuân Hồng,Trần Công Sơn,Trần Thị Ngọc Hảo, Đỗ Quang Tỉnh,
     - Văn nghệ sĩ:
    Trần Thiện Tứ, bác sĩ Trương Thìn, nhạc sĩ Nguyễn Văn Sanh, nhạc sĩ sĩ Tôn Thấp Lập, Võ Thành Long, nhạc sĩ Trần Xuân Tiến, Phạm Phú Tâm, Trương Thị Hoàng và Trương Thị Anh, Phùng Hữu Trân, Nguyễn Ngọc Phương, Võ Thị Tố Nga, Lê Thành Yến…(4)
    Suốt 36 năm, lịch sử cho thấy chế độ Cọng sản Việt Nam không hề có nhân quyền, có tự do, và bọn chó đẻ đó chính là một bè lũ bán nước. Tôi và nhiều người đang tự hỏi với lòng căm phẫn: Những ông sư,  những linh mục, những Phật tử, những sinh viên… biểu tình tranh đấu thách thức ngày xưa đâu? Những tiếng thét, tiếng hô hào, tiếng hát lồng lộng “Diệt đế quốc Mỹ. Đánh tan bè lũ bán nước” đâu? Sao suốt 36 năm nay, họ im hơi, lặng tiếng  một cách khó hiểu như vậy? Hay “Rẻn” rồi chăng?
    Kèm theo đây là một trích đoạn dịch ra từ cuốn “ The Vietcong Massacre at Hue” của nhà văn người Canada, ông Alje Vennema:
    “Ngày hôm sau, du kích và bọn nằm vùng địa phương tỏa ra đi tìm những người có tên trong danh sách viết tay nguệch ngoạc. Họ được đưa về Tiểu chủng viện, nơi dựng tòa án nhân dân. Một anh cựu sinh viên chủ tọa phiên tòa với sự hiện diện của một người Bắc Việt và hai sinh viên khác. Hai sinh viên này chúng tôi biết. Các phiên tòa nhân dân mấy ngày trước đã chấm dứt. Dân chúng hiện diện khá đông tại các phiên tòa ở Tiểu chủng viện, ở Gia Hội bên kia cầu và ở trong thành. Tòa án ở Tiểu chủng viện do Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ trì. Anh này tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy Ban Phật Giáo chống chính quyền trước đây. Cầm đầu ở Gia Hội là Nguyễn Ðắc Xuân, trước kia là một liên lạc viên cộng sản nay đột nhiên lại xuất hiện. Tòa trong thành do hai sinh viên Nguyễn Ðọc và Nguyễn Thị Ðoan điều khiển. Các phiên tòa vang lên những lời đe dọa với khẩu hiệu tuyên truyền, kết tội, qui chụp. Hầu hết những người bị lôi ra tòa chẳng biết lý do mình bị bắt. Nhưng tất cả đều bị kết tội, một số bị tử hình tức khắc….”
    Mời quý vị vào Google gõ “Wikipedia Massacre at Hue” để đọc hàng trăm bài về tội ác của Việt Cọng giết dân Huế do chính những người ngoại quốc viết:
    * Arnold, James R., Tet Offensive 1968: Turning Point in Vietnam, London: Osprey 1990
    * Bullington, James R. "And Here, See Huế," Foreign Service Journal, November 1968.
    * Christmas, G. R. "A Company Commander Reflects on Operation Huế City," Marine Corps Gazette, April 1971.
    * Davidson, Phillip B. Vietnam at War: The History, 1946-1975. Novato, CA: Presidio Press, 1988.
    * Hammel, Eric. Fire in the Streets: The Battle for Huế, Tet 1968. Chicago: Contemporary Books, 1991.
    * Harkanson, John, and Charles McMahon. "USMC & Tet ’68: There’s a Little Trouble in Huế …," Vietnam Combat, Winter 1985.
    * Krohn, Charles A., The Lost Battalion: Controversy and Casualties in the Battle of Huế, Praeger Publishers, 1993.
    * Larson, Mike, Heroes: A Year in Vietnam With The First Air Cavalry Division, Barnes & Noble, 2008.
    * Nolan, Keith William. Battle for Huế: Tet 1968. Novato, CA: Presidio Press, 1983.
    * Oberdorfer, Don. Tet!: The Turning Point in the Vietnam War. New York: Doubleday & Company, 1971.
    * Palmer, Dave Richard. Summons of the Trumpet: U.S.-Vietnam in Perspective. Novato, CA: Presidio Press, 1978.
    * Phan Van Son. The Viet Cong Tet Offensive (1968). Saigon: Republic of Vietnam Armed Forces, 1969.
    * Pike, Douglas. PAVN: People’s Army of Vietnam. Novato, CA: Presidio Press, 1986.
    * Secrets of the Vietnam War. Novato, CA: Presidio Press, 1990.
    * Smith, Captain George W., USA. "The Battle of Huế," Infantry, July–August 1968.
    * Stanton, Shelby L. Anatomy of a Division: 1st Cav in Vietnam. Novato, CA: Presidio Press, 1987.
    * Tolson, Major General John J., 3rd. Airmobility: 1961-1971. Washington, D.C.: Department of the Army, 1973.
    * Truong Sinh. "The Fight to Liberate the City of Huế During Mau Than Tet (1969)," Hoc Tap, December 1974.
    * Tucker, Spencer, Vietnam. London: UCL Press, 1999
    * Vietnam Order of Battle. New York: U.S. News and World Report, Inc., 1981.
    * Young, Marilyn B., The Vietnam Wars, 1945-1990 (New York: Harper Perennial, 1991)
    * Vennama, Alje, The Viet Cong Massacre at Huế. New York, Vantage Press, 1976.
    Ngày xưa có câu “ Bút sa, gà chết” Ngày nay, viết không đàng hoàng, Google giữ lại. Khi lịch sử sang trang. Con cháu đọc lại, mắc cỡ nghĩ thầm: “Không ngờ Ông/ Bà mình viết bậy quá?” 
     
     thụyvi
    (Hầm Nắng tháng 10 – 2011).
    (1) Nhìn lại một thập niên
    (2) Chữ của NC
    (3) Giọng địa phương
    (4) Mặt trận văn hoá và những thủ tiêu ám sát trí thức miền Nam VN.
     
    Thụy Vi