Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Chuyện Thế-Sự
7/28/2010 3:24:45 PM  

CHỐNG VĂN CÔNG?


Huy Phương

 

 

 

 

Việt Cộng xem những người trình diễn văn nghệ như những người thợ không hơn không kém. Thợ hát, thợ đàn, thợ múa tập họp thành những toán văn công, được điều động làm việc theo chỉ thị và đường lối của đảng, để hoặc là tuyên vận, hoặc để giải trí cho đám đông. Vì vậy chúng ta cũng quen gọi những người này là văn công. Văn công phải được huấn luyện tư tưởng chính trị, có lý lịch, có lập trường, được nuôi dưỡng và nhận công tác theo nhu cầu của từng chiến dịch. Ngày nay văn công được đưa ra nước ngoài trình diễn dưới visa du lịch, dù là dưới hình thức kiếm ăn riêng của cá nhân, do nhu cầu hay được sự cho phép của các cơ quan trách nhiệm trong nước, do đường lối của đảng đều có lợi cho chế độ. Dù những ca sĩ này không hát những bài ca tụng bác hay đảng như hồi chiến tranh “chống Mỹ” hay lúc mới vào Saigon, nhưng những khuôn mặt này vẫn tượng trưng một đám ca hát đang được trọng dụng của chế độ hiện nay ở Saigon.

 


Chúng ta cũng không thể xem những khuôn mặt này chỉ là cá nhân, “đồng bào” ruột thịt không liên quan gì với chế độ Cộng Sản, nên sẵn sàng giang tay đón nhận. Việc cấm cửa những thể thao gia, nghệ sĩ của một quốc gia khác đến trình diễn là một sự cấm vận, trừng phạt kinh tế đối với một quốc gia thù nghịch. Ca sĩ trong nước không sang Mỹ, Úc hay Canada để trình diễn cho dân bản xứ các nước này xem, mà là cho những người Việt Nam di dân, trong nước “dốt chữ” gọi là Việt kiều, đa số là những người tỵ nạn Cộng Sản đã bỏ nước ra đi vì chế độ Cộng Sản. Vậy chuyện “trừng phạt” này không phải là không hợp lý. Chúng ta không có chính phủ hay đường lối để đối phó, mặc nhiên chấp nhận sự tự do hỗn tạp, tùy tiện, mở cửa cho những “văn công” được gởi đi từ trong nước.

 


Câu hỏi của chúng ta là có phải tất cả ca nhạc sĩ hiện nay của chúng ta tại hải ngoại đều có cơ hội đồng đều để về trình diễn ở Việt Nam không, hay phải qua những giai đoạn sát hạch về đường lối chính trị, và mỉa mai thay, cả tài năng trước một ban giám khảo như theo tiết lộ của một vài ca sĩ đã xin về nước trình diễn trước đây? Những nghệ sĩ này trước đây đã được cộng đồng hải ngoại nuôi sống từ khi đặt chân đến Mỹ, nay về nước gặp gỡ giới báo chí, trở thành những kẻ cơ hội, ca tụng chế độ đương thời, nói xấu hải ngoại coi mình như “con không cha”, nay về nhận bố đẻ Cộng Sản ở Saigon, khi trở lại đây vẫn được khán giả đồng bào chấp nhận. Bây giờ chúng lại đứng trên sân khấu hải ngoại, cười khẩy vào mặt chúng ta.

 


Nghệ sĩ trong nước ra trình diễn trước hết là cạnh tranh với ca sĩ hải ngoại, vì mỗi nghệ sĩ đều có sân chơi riêng của mình. Xin dành cho những ca sĩ đã cùng hoàn cảnh sống chết với chúng ta chứ không phải tất cả đều “cá mè một lứa”. Cách đây vài năm, những ca sĩ trong nước ra hải ngoại trình diễn đều gặp nhiều sự phản đối, dai dẳng nhất là trường hợp Bằng Kiều, cho đến lúc Bằng Kiều “xin nhận nơi này làm quê hương”. Không phải những giới chức trách nhiệm về vấn đề đưa ca sĩ ra nước ngoài lưu diễn không biết đến việc này, nên họ dùng kế hoạch “tằm ăn dâu” hay “vết dầu loang”. Trước tiên “những ông bầu” cho thử nghiệm bằng cách chỉ để các ca sĩ này chỉ hát thuần túy ở những sòng bài, xen lẫn với những ca sĩ hải ngoại. Khi thấy không có sự phản đối của người nước ngoài, trái lại còn được báo chí, truyền thông quảng cáo, phỏng vấn, các ca sĩ này bắt đầu hiện diện trong những show hát tại các thành phố lớn có nhiều người Việt, bước tiếp theo là tổ chức những buổi trình diễn toàn là những ca sĩ từ trong nước ra. Vì hải ngoại vẫn mua vé đi xem, một số người muốn đổi món ăn, thiếu ý thức chính trị, nên có lúc báo chí trong nước đã loan tin con số thù lao của một hai ca sĩ ra hải ngoại đã lên đến con số $10,000.00 đô la, số tiền mà ca sĩ hạng nhất ở đây cũng không bao giờ với đến.

 


Trong chủ trương đem văn hóa thâm nhập cộng đồng người Việt ở hải ngoại, trước đây, Cộng Sản đã tổ chức những chuyến lưu diễn “Duyên Dáng Việt Nam” quy mô và tốn kém, nhưng không có kết quả vì sự chống đối của đồng bào hải ngoại, Cộng Sản xoay qua chiến thuật đánh du kích bằng cách gởi đi những ca sĩ được nuôi dưỡng và ưu đãi từ trong nước, với tính cách cá nhân đi du lịch ra nước ngoài để tránh danh nghĩa là do các cơ quan trong nước tổ chức. Một nguồn tin từ cơ quan thuế vụ Hoa K ỳ cho biết các nghệ sĩ ngoại quốc đến trình diễn tại Hoa K ỳ phải thông báo cho cơ quan IRS ít nhất là 30  
ngày trước khi lưu diễn và ký thỏa thuận CWA (Central Withholding Agreement) để tránh lỗi lầm không đóng thuế. Sở thuế Hoa Kỳ hiện nay để ý rất kỹ về các cuộc lưu diễn của các nghệ sĩ ngoại quốc, nhất là ở đây lại dưới visa du lịch, vì nhiều năm qua Hoa Kỳ đã thất thu trong các trường hợp này. Các ca sĩ Việt Nam ra kiếm ăn ở ngoại quốc rồi đây sẽ sợ sự thăm hỏi của sở thuế hơn là sợ bị biểu tình phản đối.

 

"Con Hát 1 Roi, 2 Mẹ Con Đi Coi 10 Roi!" 


 

Hiện nay đã có rất nhiều tổ chức chính trị tại hải ngoại  hô hào biểu tình “chống văn công”, nghĩa là chống những ca sĩ “con cưng” của chế độ trong nước ra trình diễn. 

 

 


  
Những cuộc biểu tình này nhiều lúc cũng khiến cho buổi trình diễn phải dẹp bỏ, nhưng cũng đôi lúc, “trong vỗ tay, ngoài la hét”, ai mua vé đi xem thì cứ việc đi xem, ai biểu tình phản đối thì cứ biểu tình, vì người biểu tình không được vào rạp để bị kết tội phá rối và ông bà bầu, ca nhạc sĩ thì được nhân viên an ninh hoặc cảnh sát bảo vệ chặt chẽ.

 


Cũng có những cuộc biểu tình nhắm sai mục đích hay thiếu cơ sở không được nhiều người hưởng ứng như cuộc biểu tình chỉ vì một cái khuy nịt có hình ngôi sao trắng chỉ thấy in trên poster, cuộc biểu tình chống một trung tâm ca nhạc chỉ vì ngày trình diễn có xa gần với ngày sinh của Hồ Chí Minh (thì đã sao?) Chúng ta đã từng phung phí, tiêu hao quá nhiều năng lực không đúng chỗ, đúng lúc.

 


Chúng ta buồn vì cứ nghĩ có khi con trẻ ngồi xem trong rạp mà cha mẹ già đứng ở ngoài biểu tình. Các bậc cha mẹ đã giáo dục được con trẻ chưa? Các đoàn thể đã giáo dục được quần chúng chưa? Cộng đồng hải ngoại đã đoàn kết chưa? Lại còn những con cái của những cựu tù nhân chính trị, quên quá khứ của cha ông, chấp nhận ca hát bên các ca sĩ do Cộng Sản đưa ra nước ngoài, chỉ vì mùi thơm của đồng đô la, thật đáng xấu hổ. Nhiều ca sĩ hải ngoại đã có lập trường trước đây, không muốn hay không được về Việt Nam trình diễn, nay trước luật đào thải và thị hiếu của quần chúng cũng đành đứng chung sân khấu với những “văn công”, mà không hề thấy hổ thẹn.

 


Ba mươi lăm năm rồi, Cộng Sản chưa thao túng hay chưa có khả năng khống chế sân chơi hải ngoại vì chúng ta tuy không có chính phủ, không có quân đội, không có công an trấn áp, không có một tổ chức đại diện duy nhất, nhưng còn giữ vững được tinh thần của những người đã bỏ đất nước ra đi vì chế độ Cộng Sản đương thời. Nhờ tinh thần đó, mà hôm nay, Cộng Sản Việt Nam mặc dầu có tòa đại sứ, lãnh sự trên đất Mỹ nhưng chưa treo nổi một lá cờ trong khu phố của cộng đồng người Việt hải ngoại. Tuy vậy trên mặt trận văn hóa, sản phẩm băng nhạc, báo chí, phim ảnh và nhất là ca sĩ trong nước ồ ạt tuôn ra nước ngoài, đến những địa điểm từng hãnh diện mang danh là thủ đô chính trị, thủ đô tỵ nạn... Lý do là vì cộng đồng người Việt của chúng ta chưa đoàn kết đúng mức, chưa một lòng, chưa nhìn rõ lại mình, nên mãi vẫn còn có cảnh “trống đánh xuôi kèn thổi ngược.”

 


Muốn loại bỏ ảnh hưởng nghị quyết 36 của Cộng Sản trong công tác văn hóa tư tưởng, hải ngoại có một kho vũ khí tuyệt đối, khá lớn mà không chịu sử dụng. Vũ khí đó là đồng đô la. Trong nước đang cần đô la, chúng ta lại tiếp tế đô la cho trong nước. Các ca sĩ trong nước ra hải ngoại cần đô la chúng ta lại xếp hàng mua vé đi xem. Hải ngoại phải biết nói không và quyết định “không”: đó là không mua vé các buổi trình diễn có văn công, đại lý nhà buôn không nhận bán vé, báo chí truyền hình không chạy quảng cáo thì ca sĩ trong nước không còn đất dụng võ.

 


Khi hải ngoại chúng ta đồng tình nói được chữ “không”, trong rạp hát vắng người xem thì ngoài rạp không cần phải giăng cờ treo biểu ngữ, hay chịu mưa, dang nắng đi biểu tình nữa.

 

Huy Phương

 

 

 

 

  Ý KIẾN CỦA BẠN
  • Hệ quả việc làm của Lý Tống
     
     
    bltxnlytongf-01
     
    Một người trẻ lớn lên ở Mỹ nói với tôi rằng có nhiều người trẻ anh quen biết không đồng ý với việc ông Lý Tống làm, coi đó là “crazy”, là phản ảnh thái độ của những người già chống Cộng lỗi thời. Họ không đồng ý vì coi đó là một hành động lấn át, như là họ đã từng bị phụ huynh lấn át trong nhiều vấn đề. Tôi đã giải thích cho anh nghe rằng Lý Tống không thuộc một tổ chức nào, không đại diện cho ai, và đã từng ở tù Việt cộng, từng làm những vìệc chống Cộng nguy hiểm như lái máy bay thả truyền đơn chống cộng ở Cuba, ở Sài gòn và bị tù nhiều năm vì thế. Lý Tống đã làm những viêc mà ông ta thích và muốn, kể cả những việc có thể mất mạng, để chống Việt cộng mà ông coi là tội phạm đối với dân tộc VN. Và cũng không cần biết kết quả ra sao. Về điểm này thì tôi nói cho anh bạn trẻ biết rằng Lý Tống gần với nhiều người trẻ ở Mỹ hơn là những người Việt nam già ở Mỹ. Tôi cũng cho anh biết nếu bảo thái độ của Lý Tống là thái độ của mọi người lớn tuổi đấu tranh khác thì là không chính xác. Thái độ chê bai phụ huynh hủ lậu, không biết điều, cũng không hẳn đúng, nhất là khi không nói được tiếng Việt, không sẵn sàng nghe mà chỉ muốn bảo vệ ý kiến của mình trước những sự việc quá khứ cũng như hiện tại mà mình không biết cũng như không rõ ý nghĩa. Tôi cũng chỉ ra cho anh bạn trẻ biết rằng nếu có người trẻ đã không đồng ý với hành động LT thì một phần cũng vì không biết ĐVH là chủ tịch Hội nghệ sĩ Nhân dân thành phố HCM, là ủy viên Hiệp hội thanh niên thành phố HCM nhiệm kỳ 2009-2014, đại diện cho lực luợng nghệ sĩ trẻ, phó bí thư thành đoàn đảng CSVN. Tóm lại ĐVH là một cán bộ văn công VC đã từng có bài viết và phát biểu thách đố các hoạt động chống Cộng hải ngoại. Thì anh này đã hỏi tôi rằng “Bỏ ra ngoài hết những khen chê cảm tính, thì việc làm Lý Tống có hệ quả gì, lợi hay hại cho công cuộc đấu tranh chống chế độ CS VN hiện tại?”.

    Tôi đã giải thích rằng cuộc đấu tranh chống CS biến thái là một cuộc đấu tranh đa diện, liên hệ đến nhiều thành phần khác nhau, ở những điạ bàn khác nhau vân vân, cho nên tác dụng khác nhau. Thì anh đã hỏi dồn tôi rằng “hành động của Lý Tống có lợi hay có hại trong việc lôi kéo người trẻ vào đấu tranh?”. Lối hỏi là điển hình của một người lớn lên ở trong xã hội mà quyết định dựa vào những trả lời sai/đúng của máy điện toán. Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận dài bổ ích. Và chúng tôi đã ngưng ở ghi nhận rằng trả lời điện toán rất cần cho khoa học chính xác nhưng cho tới nay vẫn không vượt qua được những phản ứng con người, đặc biệt là những con người không phải là Mỹ. Đó là lý do Mỹ sa lầy tại nhiều nơi, mà nổi bật gần đây nhất là Iraq và Afghanistan.

    Hành động Lý Tống có lợi hay hại gì trong việc lôi kéo những người trẻ vào cuộc đấu tranh? Đối với những người có định kiến rằng nhạc hội chỉ là văn nghệ không có ý nghĩa chính trị, và không thể có thái độ thô lỗ đối với ĐVH ca sĩ mà không cần biết ĐVH là cán bộ văn công VC thì không cần nghĩ tới làm gì, giải thích làm gì. Vì khó mà xoá bỏ được định kiến. Những người này nhiều lắm thì đóng góp cho VC như những kẻ trước đây được gọi là “ngu xuẩn hữu ích”. Nhưng mà ở mức độ ít hơn, và được dùng ngắn hạn hơn, như chúng ta đã thấy đối với những kẻ đã từng hô hào về giúp VN và về làm từ thiện khi VC mới mở cửa ra ngoài, và bây giờ im lặng sống ở ngoại quốc. Lý do đơn giản là vì những con người cư xử không phải dơi không phải chuột này không có ảnh hưởng gì đối với dơi cũng như đối với chuột, vì không thuộc vào đâu, mà chỉ có tác dụng tuyên truyền ngắn hạn giúp VC. Còn đối với những người lắng nghe và thực sự muốn tìm hiểu thì giải thích rõ ràng tự sự, và kết luận sẽ tự đến cho mỗi người. Việc này đòi hỏi thời gian và kiên nhẫn.

    bltxnlytongf-02
     
    Còn nói chung hành động LT cái lợi đem lại là gì, trước mắt thôi? Truớc hết nó cho VC biết là chúng chưa thể bình thường hoá sự có mặt của chúng ở hải ngoại được. Nhưng đáng kể hơn là nó làm lộ ra những gian ý của những kẻ dính líu, từ chuyện giải thích vòng vo, ĐVH không có mặt rồi có mặt, và của những kẻ vờ vịt đấu tranh nói năng hăng hái và xông lên hàng đầu, nhưng lùi thật lẹ trước một lý cớ thật nhỏ nhoi, để phản ứng quần chúng bị dẫn từ đầu voi thành đuôi chuột. Nó cũng tạo nên những bàn tán, khiến lộ ra những kẻ đóng trò góp ý vì lợi ích cộng đồng nhưng để chuyển việc chống bình thuờng hoá sự hiện diện của VC tại hải ngoại thành chuyện tự do phát biểu, không có hiệu quả, mà cụ thể trong trường hợp này thì có nghĩa là ai hát cứ hát, ai chông cứ chống. Người ta nói đó chính mục tiêu của cái nguỵ luận của Đỗ Dzũng phóng viên báo Người Việt ở Nam California qua câu nói với đài BBC là “Thành ra chuyện ai làm cứ làm”, và cái nhãn “phi văn hoá Mỹ” Đỗ Dzũng dán lên cho hành động Lý Tống để hù những người không hiểu thế nào là hội nhập. Nguỵ luận là vì hải ngoại không phải là đất của VC. Hải ngoại là nhà của những người không chấp nhận chế độ CS. Những tiếng nói VC không thể có tự do phát biểu ở trong ngôi nhà này chừng nào mà người hải ngoại cũng như người dân trong nước chưa có tự do nói lên ở Việt nam. Đó chính là một nét văn hoá Mỹ.
    Bs. Trần Xuân Ninh
  •  

    Kính quý v trên din đàn.

    Bài vi
    ết ca tác gi Huy Phương rt súc tích, nhưng phn kết lun có v xa vi, không thc tế. Bn con buôn có bao gi ri b cơ hi, (bán vé, t chc) ca sĩ có my ai t chi khi được mi biu din, cho dù là biu din chung vi ai? Bu show thì khi bàn!

    Thành ph
    n đáng nói, đáng chê trách đây là đám truyn thông KÊN KÊN.

    Đám này tht vô liêm s. H làm báo, làm đài phát thanh, đài truyn hình. H biết tt c nhng tin tc t trong nước,nào là dân oan,nào là đàn áp tôn giáo, nào là bn hèn, khn kiếp Trung Ương Đng VC bán nước, dâng đo,dâng bin cho ngoi bang Tu Cng, nhưng h không lý đến, không màng đến. H ch biết cm nhng đng tin qung cáo dơ bn, cam tâm làm tay sai cho bn tay sai ca VC, đ qung cáo rm r, lôi kéo người đến mua vé, đi coi văn ngh.

    Ng
    ười đi mua vé coi thì đi đa s là bn vô ý thc dù k đó là ai, có hc hay không có hc. Giu cũng có, nghèo cũng có. Đàn ông con trai là đám ma cô, hút sách đĩ đc. Đàn bà con gái đa phn là đám đng cn, đĩ na mùa. Kiếm được tí tin thì thích hưởng th, nghe tiếng hát l, nhìn b mt l, hát như la hét, điên di, đng cn, cung lon. Thế cho nên khi mua vé vào coi hát, đi vào cng đã phi dùng ví bóp đ che mt.

    Th
    t đáng bun cho CĐ người Vit T NN CNG SN đã có nhng người thiếu giáo dc, ý thc nông cn, hi ht mau quên dĩ vãng như vy. Chúng ta nhng người còn nng lòng vi quê hương dân tc cn phi c gng nhiu hơn na phi không quý vị?

    Trân tr
    ng

    Vũ huynh Tr
    ưởng

     

    Vũ Huynh Trưởng

  • MÙI HƯƠNG CỦA TẶNG PHẨM 

                              Nhất Chỉ 

    Sau vụ  người hùng Lý Tống nựng văn công đỏ Đàm Vĩnh Hưng bằng hơi cay, dư luận chia ra làm hai: Một bên cho là Lý Tống chơi quá đẹp nhưng quá  nhẹ, đã chơi thì chơi cho tới nơi tới bến, đằng nào cũng bị bắt và cũng bị ra tòa. Một bên ngược lại cho chơi vậy là không văn hóa là thiếu văn minh. 

    Rõ ràng lời bàn thứ nhất là của những người có  lập trường chống Cộng kiên định, ân oán rạch ròi, phải trái phân minh, trắng đen rõ rệt  Số tiền bail lên cả trăm ngàn đôla mà Tòa Án vừa đưa ra là đã có ngay để người hùng Lý Tống được tại ngoại. Số tiền này chắc chắn là những đồng tiền đóng góp cho lý tưởng, dành dụm từ máu và mồ hôi, và nhất là vì sự thương cảm cũng như sự kính phục hành động của Lý Tống. Tuy nhiên ý kiến này có lẽ có một thiếu sót nhỏ là đòi hỏi người hùng hy sinh nhiều quá. Làm tới bến rồi hậu quả cho Lý Tống sẽ như thế nào đây? 

    Ngược lại, ý kiến của phía chống đối không biết có phải vì được lệnh trên hay vì bộ nhớ của cái hủ chao trên đầu bị han rỉ mà vội quên đi những bất công khi còn ở trong nước, những khổ nạn trên đường vượt biên, những nhục nhã của những phụ nữ Việt Nam bị lột trần truồng đem ra cho Tàu và Đại Hàn chọn lưa và mua bán như mua bán súc vật. Nhóm người này hãy về trong nước để thấy tận mắt cuộc sống đế vương của bọn cán bộ cộng sản trong khi người dân thì phải bán vợ, đợ con, sống cảnh đầu đường xó chợ. Nếu cho rằng Lý Tống hành xử không văn minh văn hóa thì cũng nên nhìn lại chính mình xem trong đời sống thường nhật có làm được một phần những quy ước của văn minh văn hóa không, hay là trong nhà thì chén bay đĩa bay, buôn bán thì lừa đảo lật lọng, ra đường thì giả nhân nghĩa, khoác bộ mặt đao đức để làm chuyện xấu xa, mượn lời nói cao thượng để che lấp ý đồ bất chính.  

    Rõ ràng từ nay, như lời văn công Cộng Nô Đàm Vĩnh Hưng nói, thì an ninh sẽ chặt chẽ hơn, cảnh sát sẽ được thuê mướn nhiều hơn, sự kiểm soát ra vào sẽ kỹ càng và khủng khiếp hơn. Vậy thì những người chống đối sẽ làm như thế nào để phá tan Nghị Quyết 36, mang “chống đối” trong người mà không bị phát hiện. Chẵng lẽ bên ngoài cứ phải hy sinh chịu sự lạnh lẽo đói khát hoặc là phải đứng dưới ánh mặt trời như thiêu như đốt, còn bên trong thì những kẻ không tim vẫn nhởn nhơ máy lạnh và ca hát đú đởn.  

    Có một  giải pháp xin được đưa ra đây để cùng bàn luận. Đó là chúng ta vào trong và ị một bãi. Việc này thật giản dị, ai làm cũng được, không cần phải hóa trang và cũng không mang trọng tội. Khi vào cửa, cảnh sát hay toán bảo vệ dù có khám xét cách gì hay có thuê mướn máy móc tối tân của TSA dò tìm đi nữa thì cũng không khám phá nổi. Tặng vật này nó nằm trong bụng. Trước khi đến hiện trường chúng ta ních thật no, uống thật nhiều và vô đó làm một bãi. 

    Tòa không thể ghép chúng ta về tội mang vũ khí hay chất độc hại nguy hiểm. Tòa cũng không thể kết tội phá rối vì chúng ta không la hét hay trương biểu ngữ. Chúng ta chỉ cần kêu lên “Trời ơi! Đau bụng quá! Đau bụng quá!  Giống y chang Đàm Vĩnh Hưng la “Cay quá, cay quá! Má ơi!” 

    Chúng ta vì bị đau bụng và chạy không kịp nên mới ra nông nỗi như thế. Có phạt thì cũng chỉ bị phạt về tội nhỏ “misdemeanor” mà thôi. Còn chê là thiếu văn hóa thì cứ về trong nước chắc biết. Đang đi xe đò mà cần xả mối tơ lòng thì xe vừa ngừng lại là ào ào nhào ra hai bên đường chơi xả láng, anh chơi kiểu anh, chị chơi kiểu chị, y chang nếp sống ở Hà Nội bốn ngàn năm văn hiến ngày nay.  

    Có người đặt vấn đề là nếu làm thế này thì  sẽ xúc phạm tới những người chung quanh. Xin thưa rằng không. Dứt khoát rằng không!. Bởi vì chính lũ ngợm này tạo cho Nghị Quyết 36 có đất dụng võ. Không có lũ ngợm này thì mấy tên khỉ nô ăn nói trình diễn với ai. Lũ ngợm này xứng đáng được cộng hưởng mùi thơm của tặng vật lắm chứ . 

    Trong dân gian ta vẫn có câu: “Thằng làm một roi, thằng coi một chục”. Biện pháp này nếu thực hiện đươc thì vừa không tốn công sức, vừa tránh hao tổn tài lực vật lực. và một điều chắc chắn như bắp rang là trong rạp sẽ vắng hoe vì không ai ngu gì bỏ tiền ra để lãnh đủ mùi hương của tặng phẩm. 

    NHẤT CHỈ

     

    Nhất Chỉ