Trước Cổng Thiên Đường
Hoa-Hoàng-Lan
Không biết tại sao Tú lại quen chàng thanh niên lạ và giữ liên lạc với chàng suốt mấy tuần qua? Ngạc nhiên, Tú tự hỏi, vì chiều nào nàng cũng thấy chàng ra đây, ngồi trên ghế đá này, đôi mắt nhìn ra biển xa, vầng trán thoáng nhăn với vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi. Chàng chỉ cười vui khi thấy Tú xuất hiện trong một khoảng cách thật gần. Hình như đôi mắt chàng cận thị nặng lắm, nên chàng không thể thấy xa, chỉ khi Tú đến rất gần khoảng chừng mươi mét, tia nhìn của chàng mới ánh lên nét vui mừng, miệng chàng cất lời chào cố hữu, bất di bất dịch của ngày
mới quen:
“Cô vừa ra?”
Vài lần đầu, Tú lịch sự:
“Vâng. Chào ông.”
Nhưng lần sau, nàng tinh nghịch:
“Ông không thấy tôi vừa ra hay sao mà ông phải hỏi một câu thừa như thế nhỉ?”
Hoặc hóm hỉnh hơn, nàng vặn lại:
“Dạ không. Tôi vừa... đi về nhà tôi, ông ạ!”
Rồi làm bộ quay lưng, nàng đi trở lại lối đi vừa đến bằng cách giẫm ngược lên những dấu chân của nàng còn in trên cát. Tú nghe chàng gọi giật:
“Ơ, cô này... Cô gì nhỉ? Sao lại giận tôi? Tôi hỏi thật mà!”
Tú quay trở lại, cố kìm giữ nụ cười khi thấy chàng đứng trên nền cát, người hơi rướn về phía trước, một cánh tay đưa ra như muốn níu giữ Tú. Cô bé nhấm nhẳng:
“Không biết tên “người ta” mà bầy đặt cô này, cô kia?”
“Thế nên tôi mới phải hỏi cô... cô gì nhỉ?”
Nàng trề môi, dài giọng chế nhạo:
”Cô gì? Cô gì? Suốt ngày cô gì, cô gì?”
“Thế... Tôi gọi tên cô bằng gì bây giờ? Hay là... Hay là tôi gọi cô là “Cô Gì” đi nhé!
Nàng vùng vằng:
“Đừng có điên! Tên tôi là... là tất cả!”
“Là tất cả?”
“Ừa! Có được không?”
“Được quá đi chớ cô Tất Cả ạ! Chữ Tất Cả phải viết hoa đấy nhé! Tôi sẽ gọi cô là cô Tất Cả nhé!”
“Ừa, được. Nhưng tôi sẽ không quay lại.”
“Tại sao?”
“Tại vì tên tôi không phải như vậy.”
“Rắc rối!”
Nàng chu môi, giậm hai chân trên cát:
“Tại sao ông lại không năn nỉ để hỏi tên tôi, mà lại cứ thích làm thầy bói mù đoán già đoán non như thế hở?”
“Ơ kìa! Tôi đã hỏi, mà cô không nói rõ, lại cứ ấm ớ bảo là tên cô là Tất Cả. Có ai tên là tất cả bao giờ đâu nào!”
“Vậy mà có đó. Tôi nè!”
“Lại nữa! Cô bướng bỉnh và vô lý không chịu được. May mà cô không là em gái tôi. Nếu không thì...”
Nàng cướp lời:
”Thì sao? Bộ ông ăn thịt tôi hả? Đừng có hù dọa!”
“Không. Thịt cô chả ngon lành gì. Ghê chết luôn!”
“Thế ông làm gì được tôi nào?”
“Tôi sẽ đánh cô một trăm roi mây mỗi khi cô lý lắc.”
Rồi làm bộ săm soi nhìn ngắm thân thể Tú, chàng mỉm cười “ngôn” tiếp:
”Ai lại ăn thịt cô bao giờ? Cô có được bao nhiêu thịt đâu mà mời chào? Ờ, mà sao cô lại có thể gầy ốm như thế được nhỉ? Trông cô như một con... cò hương!”
Nàng quắc mắt:
“Ai cho phép ông chê tôi gầy ốm? Ông không biết bây giờ gầy ốm là cái “mốt” đang thịnh hành hay sao? Dễ gì có được thể trọng nhẹ nhõm như tôi? Tập tành chết xác, hết “gym” này đến “gym” kia, hết môn thể dục này đến trò thẩm mỹ nọ, dễ gì được thon thả như tôi?”
“Tôi không ham làm... cò hương như cô! Gió thổi bay qua biển, rồi lại thổi bay về, vì nhẹ quá, không thể rơi xuống được. Cá mập cũng chê nữa!”
Nàng giậm chân:
“Vừa thôi nghe ông! Tôi ra đây để đi bộ, hứng gió biển và lội nước biển cho mát, chứ không phải để cà khịa với ông đâu nghe!”
“Chứ ai cà khịa với tôi trước đấy nhỉ? Rõ thật... xí xọn!”
Trước khi co chân chạy, nàng còn quay lại mắng vớt:
”Ai thèm xí xọn với thứ đàn ông... xí xọn như ông!”
Chàng không thèm đáp trả, mà co đôi chân khỏe mạnh, chạy dẫn trước mặt Tú như trêu chọc, khiến nàng la to:
“Tôi cấm ông chạy theo tôi nghe!”
“Ơ, cô này hay nói vu quá! Rõ ràng cô đang co giò chạy theo tôi, mà cô lại nói tôi chạy theo cô, là nghĩa làm sao?”
Nàng đứng lại, quay mình chạy ngược hướng với chàng. Người thanh niên cũng đứng lại, nhưng để mặc Tú, chàng không chạy theo nàng, mà nhìn mông lung ra biển. Tú dừng chân, ngoái cổ nhìn lại. “Ông mắc dịch này không thèm chạy theo mình nữa! Đúng là... gã điên!” Gió thổi bay tóc chàng từng đợt gợn sóng. “Ông này có mái tóc đẹp. Mặt mũi đẹp trai, dung mạo trên... trung bình. Còn ngôn ngữ thì hơi... man man, tửng tửng. Nhưng không sao. Nếu tiếp tục quen, mình sẽ tìm cách... trị giùm!” Tú lẩm bẩm, trong khi chàng vẫn ngây người nhìn ra biển, giống như biển đang thôi miên chàng, hoặc chàng đang thôi miên biển. Tú chạy vội lại phía chàng. Khi qua mặt chàng, Tú la to:
”Ông đừng chạy theo tôi nữa đó! Tôi độc quyền chạy hướng này rồi!”
“Ối giời! Ai thèm chạy theo con nhỏ... xí xọn! Đứng đây nhìn biển không thú vị hơn là chạy theo con nhỏ... lý lắc à? Tôi đâu có... điên!”
Bị gọi một lúc với hai tên “con nhỏ lý lắc” và “con nhỏ xí xọn”, Tú không giận chàng, mà lại cảm thấy vui vì chàng không phải loại người “dễ dạy”, bảo sao nghe vậy. Chàng hay lý sự và có cá tính mạnh mẽ. Điều đó làm cho Tú cảm thấy thích thú, giống như tên nài hiếu động gặp chú voi con nghịch ngợm, phá phách.
Chạy được một quãng, Tú dừng lại thở và nhìn chàng đang đi nhẩn nha về phía nàng. Thấy chàng không chạy theo nàng, mà đi bách bộ, Tú bỗng nghe cơn giận tràn lên. Nàng bốc một nắm cát ướt, nắm chặt trong hai bàn tay, chờ cho chàng ta đến gần, rồi dùng hết sức, nhắm kỹ và ném mạnh vào chàng đang đi tới. Hay quá! Chàng nghiêng mình, hụp đầu xuống và né tránh một cách tài tình. Nắm cát tung vào khoảng không và rơi xuống, vỡ vụn. Tú hét lên, át cả tiếng sóng:
”Không chơi với ông nữa. Ra bãi biển mà ông cù lần, không chịu chạy với tôi, lại đi lững thững như người dạo phố!”
Bị chê là “cù lần”, người thanh niên cười dễ dãi. Vì đây là lần thứ ba trong đời, chàng bị phụ nữ chê là “cù lần”. Hai lần trước, hình như chàng còn bị thêm chữ “lửa” nữa, tức là “cù lần lửa”!
Mỗi lần bị phụ nữ mà mắng mỏ là chàng buồn ghê lắm. Dẫu cho họ nói đùa hoặc mắng yêu, cũng nghe vị cay, chất đắng ngập tràn trong ngôn ngữ. Chàng rất sợ, nên tránh đàn bà như tránh bom tránh đạn. Nhưng hình như càng tránh, chàng càng bịï phụ nữ “bạo hành tinh thần” một cách khốc liệt, như cái cô nhỏ mới gặp vài tuần nay. Chàng thanh niên đã trốn ra tận ngoài bãi biển vắng vẻ rồi, mà vẫn gặp một con chồn... tinh ranh, nanh xanh, mỏ đỏ.
Cả mấy tuần này, chàng ra bãi biển này, không hẹn mà gặp và bỗng dưng thân thiết với con nhỏ một cách kỳ lạ. Gặp gỡ, nói chuyện với con bé thì vừa thương, xen lẫn ghét cái tính chất đàn bà trong ngôn ngữ, cử chỉ của nó. Nhưng không gặp thì nhớ mong, loay hoay tìm kiếm và có ý định bỏ về khi không thấy con bé. Mong nó như ngày bé, mong mẹ hoặc chị đi chợ về. Thấy con bé đằng xa, mừng hết lớn. Dẫu biết mình đã hết tuổi cao lớn từ lâu, nhưng mỗi khi gặp, tán dóc để nghe nó mắng mỏ, chàng có cảm giác như xương cốt mình nhích lên được vài phân! Cũng một phần khi đi với chàng, con bé chỉ cao hơn vai chàng, dù nó vẫn leo lẻo cãi chày cãi cối rằng:
”Bị... Tại trên bãi biển, cát lún! Bị... ông ăn gian, bị... ông nhín thở cho ông cao thêm vài phân!”
Cái này thì con bé quả là chúa xạo! Chàng cao một thước bẩy lăm, trong khi nó đang tuổi lớn, nên chàng cao hơn nó cả khúc. Chàng ăn gian hồi nào? Nó không cùng hơi thở với chàng, sao nó biết chàng... nín thở? Tức mình, chàng “quạt” nó:
”Cô chỉ có tài nói thiên nói địa! Đúng là thứ nói ngang, ba làng nói cũng không lại!”
Không vừa, nó cũng “phạng” lại chàng tức thì:
“Vậy tại sao ông không nói ngang như tôi, thử tôi có nói lại ông không? Cần chi đến ba làng? Một mình tôi cãi, cũng bay ông mất tiêu.”
“Giỏi lắm! Đừng ỷ y. Gặp thứ hung dữ, vừa cãi, vừa đánh, thì có mà nát đòn!”
Tú xấn xổ, bước lại trước mặt người thanh niên. Tay chống nạnh sườn, cô bé cao giọng:
“Thử coi! Ông đánh tôi thử coi! Tôi la một tiếng, thì ông... nát đòn! Giang sơn này của tôi mà, đâu phải của ông!”
Trừng mắt, nửa đùa, nửa thật, chàng quát to:
”Liệu hồn cô bé! Cám ơn cô đã thông minh, trả lại tôi hai chữ “nát đòn”. Tôi nói nếu cô gặp thứ người hung dữ kia. Còn tôi, đâu có phải loại người hung dữ đó. Nhưng cô đừng giở thói du côn ra với tôi nhé! Bộ... Bộ cô là dân anh chị ngoài bãi này hay sao?”
Thấy chàng thanh niên nổi cáu, cô bé cười xòa:
”Tôi đùa giỡn ông cho vui, mà coi bộ ông cũng dễ nổi sùng quá há! Ai là dân anh chị hồi nào đâu. Mới tháng trước, tôi bị rơi ví, mất hết tiền đó ông ơi! Ở đó tôi mà là dân anh chị!”
“Xin lỗi. Tôi không cố ý nói thế. Nhưng nếu không, cô cứ tấn công tôi mãi, tôi đỡ không nổi.”
Đăm chiêu nhìn ra xa, cô bé khẽ nói:
“Ba ngày nữa, ông khỏi lo chống đỡ.
Tôi nhường bãi biển này cho ông. Ông sẽ không còn gặp tôi.”
”Cô đi đâu?”
“Ông hỏi làm gì về một người suốt đời ông chỉ gặp một lần duy nhất.”
“Tại sao cô lại nói như thế?”
“Ông không cần biết và tôi sẽ không muốn giải thích.”
“Ghê quá! Nhưng rồi tôi biết cô sẽ nói trước khi chào chia tay. Chắc chắn cô không nỡ lòng nào đem sự bí mật đó về... bên kia thế giới!”
Chàng nói nhanh, nên Tú không kịp hiểu hết câu nói của chàng. Đến khi chợt hiểu, cô bé la lên:
“Ơ, sao ông lại độc ác trù ẻo tôi thế nhỉ? Ông trù tôi về bên kia thế giới là chết phải không? Biết đâu nhờ lời nguyền của ông, mà tôi lại được đến trước cổng thiên đường thì sao?”
“Hy vọng. Tôi hy vọng cô được như ý mong muốn. Nhưng mà này, ở bên kia thế giới, cũng là chỗ của thiên đường đó chớ. Cô không nghe người ta nói “Thiên Đường, Địa Ngục hai bên” hay sao?”
“Nhưng tôi muốn ở mãi dương gian này. Tôi không muốn Địa Ngục, cũng chẳng cần Thiên Đường. Tôi muốn ở đây, ngày ngày ra biển... chòng ghẹo ông.”
“Tôi đâu phải con nít để cô chòng ghẹo?”
Nheo một bên mắt thật lâu rồi cười thật tươi, cô bé dõng dạc:
“Đối với tôi, ông là một người... già. Mà người già, đôi khi như một đứa con nít!”
Chàng thanh niên chép miệng than:
”Cô hỗn như gấu! Cô dám gọi tôi là một đứa con nít!”
”Chớ chẳng lẽ ông muốn tôi gọi ông là... ‘ông con nít!’ hay sao?”
“Cô vẫn cương quyết không cho tôi biết tên cô?”
“Tôi đã nói rồi mà ông không chịu nhớ. Tôi nhắc lại, ông cố nhớ, đừng hỏi nữa này. Tên tôi là... là tất cả!”
“Chịu! Tôi không hiểu được.”
“Có thế mà ông cũng không chịu suy nghĩ. Tên tôi là... là tất cả!”
“Mệt quá! Tôi không cần biết nữa. Huệ, Lan, Cúc, Quỳnh, Xuân, Hạ, Thu, Đông, Dần , Thân, Tỵ, Hợi, Ngọ, gì cũng được.”
“Ông nghe này, ông lười biếng ơi! Ông có nghe người ta hát “Tout L’amour Que J’ai Pour Toi” không? Đấy, tên tôi ở đầu câu hát.”
”Cái gì? “Tout L’amour Que J’ai Pour Toi” là tên cô?”
”Không. Một chữ đầu thôi.”
“Nghĩa là...”
“Tôi tên Tú, nghĩa là “Tất Cả”. Ông nghe rõ chưa?”
Chàng thanh niên lẩm bẩm:
”Tú! Tú! Tout L’Amour... Có lý!”
Chàng ngẩng phắt lên và nói nhanh:
”Nhưng tôi lại muốn một câu cuối của bài hát thôi. “Tout Pour Moi”, cô nhỏ ơi!”
Nàng nguýt chàng một cái dài thậm thượt:
”Xí! Nghèo mà ham!”
“Cô có vẻ thích nhạc Pháp?”
”Vâng. Nhạc Pháp hay hơn nhạc Mỹ, trữ tình hơn nhạc Mỹ và tiếng Pháp du dương, óng ả hơn tiếng Mỹ.”
“Cô bất công và không yêu cái mà cô đang có, khi cô đang đứng trên đất nước Mỹ.”
Nhìn ra xa, cô bé nói lảng:
”Hôm nay mặt trời lặn sớm, phải không ông?”
“Không phải. Tại sương mù.”
“Đó cũng là lý do hôm nay tôi về sớm. Chào ông.”
Rồi cô bé vội vã đi nhanh về phía trước, dáng đi lùi lũi với cái đầu cúi xuống như đang suy nghĩ điều gì ghê gớm lắm. Chàng thanh niên cũng đứng dậy, đi theo cô bé. Hôm nay, chàng theo chân cô bé ra bến xe buýt. Biết ý chàng, cô bé tinh ranh cố ý đi loanh quanh, để đánh lạc huớng chàng. Khi kịp thấy cô bé, thì chàng biết mình đã đi lầm chuyến khác, chạy ngược chiều với chuyến xe của cô bé. Chàng lẩm bẩm:
“Xe còn ngược chiều nhau như thế, huống chi là con người!”
* * * * *
Chàng thanh niên đưa tay mặc thử chiếc áo cưới vừa mua ở tiệm về. Vừa quá, như đo theo ni tấc của chàng. Chàng cởi ra và treo áo lên mắc, chẳng cần chú ý xem mầu sắc và kiểu dáng có đúng ý mình không. Chàng thừa biết rằng chuyện lấy vợ hay chuyện hôn nhân đại sự gì gì đó, không phải là việc riêng của chàng. Nhưng chàng phải lấy vợ và phải có vợ ngay trong thời điểm này, nếu không, mọi việc hư hết, và mẹ chàng có thể... chết nếu nguyện ước này không thành tựu.
Chuyện thình lình cưới vợ làm chàng suy nghĩ và khó xử cả tháng nay, đến nỗi chàng phải ra biển để quên đi những rắc rối hiện tại. Cha chàng, một doanh gia giầu có. Cuộc sống của ông nay đây mai đó. Ông đi rất nhiều, dừng ở các nơi trên dưới vài tháng đến nửa năm, để đem về cho công ty của gia đình những khoản tiền lời kếch sù. Nhưng công việc cũng tạo cho ông cơ hội có thêm một dòng con nữa. Ông không giấu giếm, mà khéo thuyết phục sao đó để hai bà vợ hòa thuận với nhau và cùng làm chủ nhân cho công ty đồ sộ của ông. Chàng là con bà thứ hai, lại là con trai duy nhất trong năm người con của bố chàng. Bốn cô con gái của bà vợ thứ nhất, ăn chơi, phá của đúng nghĩa tiểu thư con đại gia. Riêng chàng lại chăm chỉ và thông minh, nên học hành thành đạt. Văn bằng Bác Sĩ của chàng là niềm hãnh diện duy nhất của gia đình. Ông mãi băn khoăn, lo lắng khi không thấy chàng đả động đến chuyện vợ con, nối giõi dòng. Lương bổng của chàng, dành một phần cho mẹ, còn lại, dư giả cho chàng vui thú du lịch đây đó.
Chàng tận hưởng đầy thú vị những ngày nghỉ phép, khi thì Châu Âu, ở Anh, Pháp, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Ý, Đức, La Mã, Hy Lạp; khi lại Úc Châu, ở Brisbane, Sydney, Melbourne, Adelaide, Perth. Chàng đã sang tận Châu Phi thăm sông Nil, thăm Địa Trung Hải và Tây Phi với bờ biển Ngà Côte d’Ivoice. Hè năm nay, chàng không đi xa vì một biến cố bất ngờ: Bố chàng thình lình từ trần vì một cơn đau tim. Trong di chúc, ông dặn dò gia tài sẽ tạm thời để lại cho hai bà vợ đồng quản lý, cho đến khi nào cậu con trai duy nhất có vợ. Phải có vợ, nếu độc thân thì không được. Gần năm nay, sức khỏe của bà thứ nhất có phần suy giảm. Bà bàn với mẹ của chàng nên tìm vợ cho chàng để di chúc được thực hiện trước khi bà nhắm mắt. Hai bà đồng ý không để cho gia tài lọt vào tay người dưng, nên đã bằng lòng mai mối cho chàng cưới con gái một người họ hàng xa, rất thân tín trong đại công ty, có khả năng, tâm huyết giữ cho công ty được trường tồn và phát triển.
Ba mươi bẩy tuổi, trẻ trung, khỏe mạnh, có địa vị và sự nghiệp, nhưng chàng lại để hai bà mẹ quyết định việc hôn nhân là một điều bất thường, khiến chàng không thể không có những phân vân, đắn đo và dằn vặt suy nghĩ, khó xử trong lòng. Người thiếu nữ sắp sửa làm vợ chàng là Loan, một cô gái học thức, nết na, ngoan hiền, xinh đẹp và duyên dáng. Tóm lại, theo lời mẹ của chàng thì chàng không có gì phải lo nghĩ khi có người vợ như Loan. Chàng đã gặp Loan vài lần và cô gái đã nhanh chóng chinh phục cảm tình của chàng, nhưng nói rằng chàng yêu Loan thì chưa. Để cho hai bà mẹ vui lòng và người cha mỉm cười nơi miền miên viễn, chàng hy vọng tình yêu với Loan sẽ đến sau hôn nhân. Duy có một điều khiến chàng phải bận tâm, không biết sau khi thành vợ chồng, Loan có chịu được cuộc sống tự do phóng túng của chàng với những chuyến du lịch xa nhà, với những thú vui bên thiên nhiên hoang dã, hơn là yên ấm dưới mái gia đình tù túng trong bốn bức tường? Năm nay, Loan ra trường, và lập gia đình trước khi nhận nghiệm sở mới cùng chỗ với chàng.
“Hai vợ chồng sẽ...” Chàng khẽ rùng mình khi nghĩ đến hai tiếng “vợ chồng”. Thật sự chàng chưa có một ý niệm nào về chuyện lập gia đình, về việc có bạn đời cùng chung chăn gối. Tự nhiên chàng thấy tâm hồn mình trẻ trung, ngây thơ và chàng chợt nhớ đến cô bạn nhỏ ngoài bãi biển. Không biết cô ta đi đâu, làm gì trong thời gian vừa qua, khi mà liên tục cả tuần lễ, chàng đã tuyệt vọng mong chờ cô trên ghế đá ngoài bãi biển, nhưng không gặp. Cô bé nói thật? Cô bé không ra bãi nữa? Cô bé đi xa ở đâu đó? Hay cô bé có chuyện gì buồn? Chàng ấm ức vì không khám phá được cô bé là ai, nhà cửa ở đâu, tại sao chợt đến chợt đi, để gieo vào lòng chàng bao mối tơ vương lo nghĩ. Nếu biết cô bé ở đâu, nhất định chàng sẽ mời cô bé tham dự lễ thành hôn của chàng. Sẽ ý nghĩa biết bao nếu chàng mời cô bé mở đầu cho tiệc tân hôn của chàng bằng bài hát mà chữ đầu mang tên cô bé. “Tout L’amour Que J’ai Pour Toi”, thay vì bài hát cổ điển và khuôn sáo “Oui Devant Dieu”. Tự nhiên chàng nhớ cô bé vô cùng. Chàng thì thầm gọi “Tú ơi Tú! Con bé tinh ranh, cứng đầu, rắn mắt đang ở đâu rồi?”
Tiệc cưới đã bắt đầu. Gia đình của hai họ được trang trọng giới thiệu và từ từ bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay chúc mừng của quan khách. Bỗng chú rể bàng hoàng, hoảng hốt khi thấy một thiếu nữ xinh đẹp trong váy lụa mầu hồng, nhí nhảnh rẽ mọi người, tung tăng bước lên sân khấu. “Trời ơi! Cô bé Tú, Trời ạ! Cô bé là ai trong gia đình này?” Chàng nghe lồng ngực như căng ra, quả tim như bị bóp nhanh, buông mạnh và máu phụt có vòi. “Trời ơi! Cô bé đã thấy chàng và nhận ra chàng. Cô bé đang nghển cổ nhìn
chàng kìa! Trời ơi! Chú rể là ai, ai mà không biết ? Cô bé ơi!”
“Em, Loan này! Ai là cô bé mặc áo đầm hồng, đang nhìn mình kìa!”
”Ồ, Tú! Cháu gọi em bằng cô ruột.”
“Cháu gọi em bằng cô ruột?”
“Vâng. Cưới xong, em theo anh đi xa rồi. Anh chị Hải gọi Tú về ở với mẹ để sớm hôm bầu bạn với nội.”
“Tú ở đâu gọi về?”
“Gia đình anh chị Hải có nhà hàng ăn ở Hafl Moon Bay. Con bé mê biển lắm. Ở trường ra, suốt ngày con bé cứ lang thang ngoài bãi biển. Anh chị Hải sợ nó hư. Gọi về, bắt nó ở với mẹ.”
Chú rể nghe như tim mình hụt nhịp thở. Từ nãy giờ mải nghe chuyện về cô bé, chàng quên cả... thở! Trời ơi! Tội nghiệp cô bé! Thảo nào khi nói lời chia tay, cô bé đau buồn, thê thảm quá.
Chàng nhìn sang, bắt gặp tia nhìn của cô bé cũng đang ranh mãnh nhìn chàng. Lại cái nheo mắt tinh ranh và quỷ quái! Cô bé ném cho chàng một nụ cười trêu chọc và vô cùng diễu cợt...
Hoa-Hoàng-Lan