BÍCH-CHIÊU
Hoa-Hoàng-Lan
Tôi gặp lại Bích-Chiêu sau nhiều chục năm xa cách. Bích-Chiêu vẫn thế. Không thay đổi nhiều, mặc dầu chúng tôi đã xa nhau từ hồi học xong Trung học. Và nếu tính bằng tuổi đứa con đầu lòng của tôi và Bích-Chiêu, thì chúng tôi xa nhau đã gần bốn chục năm. Khi đó tôi với Bích-Chiêu học cùng lớp và lũ nhóc ngày nay chưa sinh ra đời. Thế mà hay thật, tôi và Bích-Chiêu hình như vẫn chưa già, dẫu cho lũ nhóc đã
trở thành những thanh niên thiếu nữ trưởng thành tại xứ người. Nhưng khi quay sang người cùng đi với Bích-Chiêu mà trước đó vài giây, Bích-Chiêu đã rất “điệu” giới thiệu với tôi rằng:
“Anh Thịnh, ông xã mình.”
Tôi ngỡ ngàng, ngạc nhiên nhìn Thịnh như nhìn một người từ hành tinh khác: mắt to, trán cao, mũi thẳng, miệng hơi rộng và Thịnh hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Thịnh hoàn toàn không giống người chồng của Bích-Chiêu mà lâu nay tôi nghĩ đến. Tôi tròn mắt, hết nhìn Thịnh lại nhìn Bích-Chiêu, không nói được lời nào. Ký ức sống lại trong tôi mãnh liệt. Nhớ hồi đi học, tính tình Bích-Chiêu điềm đạm hơn tôi nhiều. Ít nói, khoan thai và nghiêm chỉnh hơn tôi. Bên cạnh Bích-Chiêu, tôi lóc chóc như một chú chim nhỏ và lanh chao như một con sóc. Bích-Chiêu và tôi là hai thái cực tương phản nhau, thế nhưng chúng tôi lại thân nhau hơn với bất cứ ai. Bích-Chiêu có chuyện buồn là tôi cũng buồn theo. Ngược lại, Bích-Chiêu vui tươi, nhẩy chân sáo trong sân trường, là tôi hớn hở, tung tăng bên bạn. Hai đứa thân nhau đến nỗi trang phục cũng giống nhau. Tôi và Bích-Chiêu mặc áo dài may bằng hàng nội hóa. Những chiếc áo dài hàng lụa tơ tằm Duy-Xuyên Quảng Nam óng ả mầu mỡ gà làm nên nét đặc biệt của chúng tôi. Mái tóc dài của Bích-Chiêu và tôi có khác nhau – tóc tôi dài, kẹp thõng sau lưng, đôi khi cột cao đuôi ngựa sau gáy, trong khi tóc của Bích-Chiêu xõa ngang vai, lơi lả, mơn man phiến lưng thon con gái - làm nhiều nam sinh trong lớp say mê, nghịch ngợm kêu lên:
“Tóc em dài sao em không uốn,
Tốn bao nhiêu anh trả tiền cho.”
Đệ thất. Đệ lục. Đệ ngũ. Đệ tứ. Đệ tam. Rồi đệ nhị. Bích-Chiêu và tôi vẫn ngồi bên nhau, cùng nghe giảng bài, cùng nhau làm bài, cùng ngày hai buổi đến trường và cùng chung những sở thích trong cuộc sống . Đến năm đệ nhất thì một biến cố quan trọng xẩy ra làm lung lay tình bạn của chúng tôi. Nguyên do là năm học cuối cùng của bậc trung học đệ nhị cấp này, cả hai chúng tôi đều yêu Khoa, một giáo sư Triết Học, trẻ trung và vui tính, vừa ra trường từ Đại Học Sư Phạm Saigon. Cùng yêu Khoa, cùng say mê Khoa, cùng ngưỡng mộ Khoa, nhưng tình yêu của hai chúng tôi không giống nhau. Bích-Chiêu ái mộ Khoa đến điên cuồng. Nàng ghen với tất cả những gì liên quan đến Khoa. Những nữ giáo sư đồng nghiệp của Khoa, những nữ sinh vây quanh vị giáo sư Triết Học của lớp mình, tất cả đều bị Bích-Chiêu “chiếu cố” một cách tận tình. Cô nữ sinh Bích-Chiêu bao vây ông thầy Triết của nàng bằng một hàng rào tình cảm kín đến nỗi không có một kẽ hở nào để kẻ si tình khác có thể chen vào được. Bích-Chiêu yêu Khoa say mê đắm đuối bằng một thứ tình yêu đam mê nồng cháy.
Tôi cũng yêu Khoa. Tôi yêu chàng khi nghe chàng giảng bài. Tôi yêu chàng khi chàng đứng trước bục giảng, thao thao bất tuyệt với những bài Triết của chàng. Nghĩa là tình yêu của tôi với Khoa chỉ xẩy ra ngay tại lớp học. Ra ngoài, thảng hoặc gặp Khoa, vì Bích-Chiêu là bạn thân của tôi, tôi thấy mình như dửng dưng, ít xúc động trước Khoa. Tôi biết tôi dối lòng mình và dối cả Bích-Chiêu. Trái lại, Bích-Chiêu yêu Khoa suốt niên học, suốt ngày, suốt đêm, vì Bích-Chiêu thường tâm sự với tôi rằng trong giấc ngủ chập chờn, cô bạn thân của tôi luôn nằm mơ thấy Khoa.
Tình yêu của Bích-Chiêu với Khoa có cường độ mãnh liệt, và Bích-Chiêu chỉ hướng về một đối tượng duy nhất là Khoa. Tôi cũng yêu Khoa nhưng không mảy may nuôi mộng lâu dài với Khoa. Trong khi Bích-Chiêu luôn xây mộng tình ái bền vững với Khoa và cho Khoa lên ngôi bá chủ, chi phối hết mọi sinh hoạt của Bích-Chiêu. Khoa là thước đo tình cảm của Bích-Chiêu. Một lần Khoa về Saigon thăm nhà, Bích-Chiêu đã nức nở nói với tôi:
“Tao không muốn thầy Khoa về Saigon. Nếu cần, tao sẽ về cùng với thầy.”
“Bậy! Tư cách gì mà mi đòi về Saigon với thầy?”
“Tao... ghen với Saigon. Ghen với tất cả những gì gần gũi bên thầy trong lúc này.”
Tôi lắc đầu, e ngại cho Bích-Chiêu, vì bạn thân của tôi đã biết và ý thức rất rõ rằng tình yêu với Khoa là một nhu cầu không thể thiếu được trong đời sống tâm linh của nàng. Tôi chỉ lo sợ lỡ Khoa không đáp ứng lại tình yêu của Bích-Chiêu, chắc tôi sẽ mất bạn hiền. Vì thế, tôi kềm chế, giam hãm không cho tình yêu của tôi với Khoa bành trướng và phát triển. “Hãy quên đi và hãy cố đè nén”. Lòng nhủ lòng, tôi tự nói với mình như thế. Khoa chưa là cái gì của tôi cả, để đến nỗi tôi có thể mất Bích-Chiêu, mất bạn hiền thân thiết chỉ vì một tình yêu đơn phương. Khoa không hề biết có hai nữ sinh đang cùng yêu chàng say đắm. Không ai bảo ai, không ai nói với ai lời nào, nhưng hai thiếu nữ cùng tôn thờ hình ảnh đáng yêu của ông thầy dạy Triết của mình.
Bích-Chiêu sôi nổi trong tình cảm, nên thường bộc lộ tình yêu của nàng với Khoa. Trong lớp học, bạn bè đều biết Bích-Chiêu rất thích thầy Khoa. Tôi biết đè nén tình cảm nên không để lộ ra ngoài, sợ chúng bạn chọc ghẹo rằng hai đứa bạn thân thiết mà lại tranh giành nhau một ông thầy. Nhưng chỉ cần hằng ngày nhìn Bích-Chiêu yêu Khoa, tìm đủ mọi cách để được Khoa chú ý, thì tôi lại biết rằng Khoa sẽ không bao giờ đáp lại tình cảm lặng lẽ của tôi, cạnh bên tình yêu sôi nổi, nồng nhiệt và mạnh mẽ của Bích-Chiêu. Tôi biết rất rõ rằng trong cuộc chiến dành giật Khoa, tôi chưa đánh, chưa đụng độ, nhưng đã vội thú nhận mình thua, vì tôi không thể biến Bích-Chiêu - đứa bạn thân nhất của tôi - thành tình địch với tôi. Tôi đưa cao lá cờ trắng đầu hàng Bích-Chiêu vô điều kiện, mặc dù lúc đó tôi biết tôi đã thầm yêu Khoa nhiều lắm rồi.
Tình yêu đơn phương của tôi với Khoa đã tăng rất nhanh trong vài tháng giữa niên học. Tôi đã bất lực trước vận tốc của tình yêu với Khoa. Nhân dáng của Khoa, tính tình của Khoa, khả năng giảng dậy của Khoa đã hoàn toàn chinh phục con tim mười tám tuổi trinh trắng và ngây thơ của tôi. Nhưng tôi lại không thể mất đứa bạn thân đã từng gắn bó với nhau trong suốt thời trung học. Nhất định Bích-Chiêu sẽ thù tôi ghê lắm, sẽ không nhìn mặt tôi, nếu tôi “chiếm” Khoa của nàng. Như vậïy, để được Khoa trong tình yêu, tôi nhất định sẽ mất Bích-Chiêu trong tình bạn. Nhưng chắc gì tôi giữ được Khoa trong cuộc đời. Tình chưa “đi”, làm sao biết tình có “đến” nơi hay không? Nếu Khoa không cùng tôi đi trọn cuộc tình, thì tôi đành mất Bích-Chiêu hay sao? Bây giờ, hình như Khoa đang có cảm tình với Bích-Chiêu. Tình yêu của cô nữ sinh sôi nổi và toát ra ở đầu mày cuối mắt, không thể nào Khoa không biết được. Nhưng hình như Khoa cũng không đến nỗi vô tình với tôi. Chàng cười với Bích-Chiêu bằng mắt và chàng đã cười với tôi bằng nụ cười rất tươi của chàng. Không, tôi không thể vĩnh viễn mất bạn và được Khoa trong thoáng chốc phù du. Khoa sẽ khinh tôi, khi tôi ra mặt tranh giành chàng với Bích-Chiêu.
Tôi đã thật sự chia tay với tình yêu mà tôi đã dành cho Khoa, khi bất ngờ Bích-Chiêu đưa tôi xem lá thư của Khoa viết cho Bích-Chiêu. Lá thư với nét chữ của Khoa đã gây kinh hoàng trong tôi, chấn độïng đến tận chân tơ kẽ tóc của tôi, mặc dù tôi biết sẽ có một ngày tôi nghe tin này, nhưng tôi không ngờ tin xấu lại đến sớm như vậy. Lá thư chỉ vỏn vẹn có mấy chữ:
“Em thân yêu,
Đừng che giấu tình cảm và đừng đùa với anh nữa. Ánh mắt của em, đôi môi của em, cử chỉ của em, tất cả đã nói lên những gì em cho anh. Anh yêu em. Hãy mạnh dạn đón nhận tình yêu của anh dành cho em, cô nữ sinh nhu mì, bé nhỏ và người tình e ấp, đáng yêu của anh.
Anh chờ ở em một lời nói thương yêu, trìu mến.
Yêu em vô cùng.
Khoa.”
Tôi thấy nhiều bong bóng bay lượn trước mắt, nhiều hào quang chập chờn trong tia nhìn, những nét chữ của Khoa lung linh, nhẩy múa và đất như lún sâu dưới chân tôi. Tôi căng ngực để hít thở chút khí trời vừa tắt lịm trong
buồng phổi khổ đau của tôi. Trời ơi! Tại sao Bích-Chiêu lại có thể vô tình đưa tôi xem lá thư của Khoa? Chả lẽ Bích-Chiêu không biết tôi cũng yêu Khoa như nàng hay sao? Cũng có thể Bích-Chiêu không biết gì, vì bạn tôi còn mải ngụp lặn trong tình yêu của nàng với Khoa. Tôi không trách bạn tôi, mà tôi âm thầm co cụm lại như một con sâu nhỏ trong chiếc vỏ trước giờ hóa thân. Đừng! Đừng! Tôi van xin đừng cho tôi biết một tí gì về tình yêu của Khoa dành cho Bích-Chiêu. Hãy cho tôi mù lòa trước tình yêu của Bích-Chiêu và Khoa. Hãy cho tôi đừng thấy hai người - bạn thân của tôi và người tôi thầm yêu - yêu nhau như thế nào. Hãy trả lại cho tôi những ngày mới bước chân vào ngưỡng cửa lớp đệ nhất, tung tăng với Bích-Chiêu và hồn nhiên với bài giảng Triết Học: “Người dễ cảm xúc thì ít đam mê, vì cảm xúc tác động như một cơn nước lũ phá vỡ bờ đê. Còn đam mê tác động như một thác nước, càng chẩy càng đào sâu lòng sông.” Hãy cho tôi thản nhiên trước Khoa. Hãy trả Khoa về với cương vị giáo sư Triết của chàng. Hãy trả tôi lại cho tôi, trước khi trả Bích-Chiêu cho Khoa. Hãy cho tôi giữ được vẻ lạnh lùng với chàng.
Tôi sững sờ ngơ ngẩn đến nỗi Bích-Chiêu phải đập mạnh tay tôi và cười thật tươi:
”Ơ, tại sao tự nhiên lại đăm chiêu như vậy? Nhớ ai thế?”
Liếc nhìn Thịnh đang thả tầm mắt ra khu phố nhộn nhịp những người, Bích-Chiêu kề tai tôi nói nhỏ:
“Chắc “nhỏ” đang nhớ thầy Khoa của “nhỏ” phải không? Và đang thắc mắc tại sao lại là Thịnh, mà không là thầy Khoa?”
Tôi gượng gật đầu, thay cho câu trả lời. Dáng dấp nhí nhảnh, trẻ trung, Bích-Chiêu ôm vai tôi nói thật nhỏ:
“Nhỏ” còn nhớ lá thư của thầy Khoa viết không? Có cần “ta” nhắc lại không nhỉ? Nào, hình như nào là “đừng che giấu tình cảm và đừng đùa với anh nữa”, nào là “ánh mắt của em, đôi môi của em”, nào là “cô nữ sinh nhu mì, bé nhỏ và người tình e ấp, đáng yêu của anh” vân vân và vân vân. Thật ra, lá thư đó thầy Khoa viết cho “nhỏ”, nhưng “nhỏ” nhớ không nhỉ? Sáng hôm đó, trong giờ học trước Tết, thầy Khoa trả cuốn sách Triết lại cho “nhỏ”. Rất vô tình, con mắt rắn của ta thấy thầy Khoa bỏ vào trang sách một tờ giấy gì đó. Lập tức ta vồ lấy cuốn sách của “nhỏ” sau khi thầy Khoa vừa ra khỏi lớp, và tịch thu ngay tức thì tờ giấy gì đó. Ta nôn nóng về nhà, và lần đầu tiên đi bên “nhỏ”, ta thấy con đường từ trường về nhà sao mà dài ghê!”
Tạm ngưng cho tôi bớt căng thẳng, Bích-Chiêu nhắc chồng:
“Mua món gì ăn đi anh!”
Rồi Bích-Chiêu tiếp tục thì thào bên tai tôi:
“Về nhà, ta không kịp thay áo, mà vội vã mở tờ giấy thầy Khoa đã bỏ trong trang sách của “nhỏ”. Ta đã xây xẩm mặt mày khi đọc được những dòng thư tỏ tình của thầy Khoa với “nhỏ”. Trời ơi! Có nỗi buồn nào buồn hơn? Có nỗi đau nào đau hơn? “Nhỏ” nói ta nghe đi! Trời ơi! Người mà ta đang rất yêu mến, lại viết thư tỏ tình vớùi “nhỏ”, bạn thân của ta! Trời ơi, “nhỏ” có biết ta buồn ghê lắm không? Ta buồn muốn chết được!”
“Thì ra là thế! Khoa ơi! Bây giờ... thầy ở đâu?” Tôi bật kêu thầm trong miệng và tê lặng trong một nỗi đau khôn cùng.
Bích-Chiêu lại đập tay tôi, kéo tôi trở về thực tại. Nàng lại tiếp tục thì thầm:
“Cuối năm học đó, thầy về lại Saigon và vận động để không phải ra dậy ở trường mình nữa. Và hình như sau này, thầy lấy một cô giáo... già trùng tên với “nhỏ”. “Nhỏ” thấy thầy Khoa “tình tứ” với "nhỏ" chưa?”
Bích-Chiêu chợt im lặng và nhìn sững tôi với đôi mắt kinh ngạc, khi thấy khuôn mặt tôi thẫn thờ, mất hồn và cả một suối lệ tuôn trào trên hai khóe mắt.
Tôi gục xuống bàn trước đôi mắt ngạc nhiên của Thịnh và cái nhìn ái ngại của Bích-Chiêu. Rồi tôi chỉ còn đủ sức lực để gào lên thật nhỏ:
“Khoa ơi, bây giờ... thầy đang ở đâu? Và Bích-Chiêu ơi, bạn độc ác quá! Thầy ơi và bạn ơi!”
Hoa-Hoàng-Lan