BẢN TANGO THÁNG TƯ...
Hoa-Hoàng-Lan
Đã hơn ba mươi năm qua, Luân sống đơn độc một mình. Mỗi năm đến tháng Tư, chàng đều bùi ngùi tưởng nhớ đến Thanh-Tần, người yêu của chàng đã tử thương trong đợt rút quân hỗn loạn từ Hậu Nghĩa về Saigon. Từ đó, cùng với vận nước, cõi lòng Luân chỉ là một sa mạc hoang vu và trống vắng.
Luân không yêu ai đã đành, mà chàng lại trở nên dửng dưng với phái nữ, mặc dù chàng được nhiều cô gái săn đón và đôi khi nhiệt tình yêu mến. Dửng dưng cũng phải, bởi chàng
không tìm đâu ra hình bóng của Thanh-Tần. Vốn yêu thích sự thủy chung và tiếc nuối mối tình đầu, chàng thấy không ai có thể thay thế được nàng. Ngay từ thời thanh niên, chàng đã bị bạn bè gán cho hai tiếng “cụ Khổng- Tử” khi chàng luôn nghiêm nghị với các bạn gái và tỏ ra không thích những trò gán ghép của các bạn. Bạn chàng, người nào cũng có ít nhất một mối tình để nhung nhớ, để thương yêu. Riêng chàng, nhiều khi chàng tự thấy mình đã được bạn bè gán là “cụ Khổng-Tử”, thì chàng phải sống sao cho ra cụ Khổng-Tử chứ! Ý nghĩ đó ám ảnh Luân và hình như chàng đã thực hành được, để đến bây giờ, ở tuổi quá năm mươi, chàng vẫn không tìm cho mình một hình bóng thân yêu để thay thế Thanh-Tần của chàng.
Dập dìu quanh chàng, biết bao hình bóng phụ nữ vây quanh. Chàng khó mà nhận biết ai là người yêu thương chàng thật tình; ai là người yêu thương chàng theo phong trào “thấy người ta thương yêu, thì mình cũng yêu thương cho vui”; ai là người chỉ muốn dung dăng dung dẻ với chàng khi nắng lên, mưa xuống, khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên và ai là người muốn “sưu tập” tên chàng cho dài thêm danh sách trong cuốn sổ “Những người yêu nàng”?
Muốn vậy, phải kể hết tất cả những ong bướm dập dìu quanh chàng. Trước hết là Oanh-Nga, cô bé có cặp mắt tròn và đôi môi chúm chím, khá dễ thương. Nhưng cùng lúc đến với Luân, thì Oanh-Nga cũng lại đang có một chàng họa sĩ có tài, nhưng chưa gặp thời. Với mười ngón tay tài hoa, chàng chỉ dành để vẽ chân dung người yêu Oanh-Nga của chàng. Một lần được Oanh-Nga đưa về nhà riêng, Luân đã kinh ngạc trước cả rừng chân dung của nàng trong đủ mọi tư thế nằm, ngồi, đứng, treo kín bốn bức tường. Và trong vô thức, Luân thấy cuộc tình với nàng không hứa hẹn điều gì bền vững, mặc dù nàng đã ân cần trao yêu và hứa hẹn:
“Biết nhà rồi, anh chăm đến thăm em nhé! Em ở một mình buồn lắm!”
Hình như Luân có hứa, nhưng rồi chàng lại quay lưng chạy trốn tình cảm của nàng.
“Oanh-Nga nói cho vui, chứ nàng chả thương yêu mình đâu. Mình không thích những chuyện qua đường, chỉ để mua vui một thời gian.”
Với Mỹ-Ty, chàng có những kỷ niệm sâu đậm hơn, nhưng rồi cũng chẳng đi đến đâu. Vì Mỹ-Ty từng tuyên bố với bạn bè:
”Thấy Luân khả ái và dịu dàng với phụ nữ, mình muốn thử xem có đúng như vậy không?”
Luân có cảm tình với Mỹ-Ty, nhưng chàng lại tự ái khi nghe câu nói của nàng. Nàng đã có ý đùa cợt với tình yêu, thì làm sao “cụ Khổng” dám tiến tới? Luân ngập ngừng muốn yêu, nhưng lại sợ chia tay và sợ đổ vỡ. Với Thanh-Tần, việc chia tay ngoài ý muốn của hai người, chàng đổ vạ cho “định mệnh”. Nhưng với Oanh-Nga và Mỹ-Ty thì không.
Với Minh-Lý thì đặc biệt hơn. Luân với nàng đang thời kỳ “đá lông nheo” và hình như Luân cũng có cảm tình với nàng. Nhưng... khi biết rằng trước chàng, Minh-Lý đã từng có vài cuộc tình dài lâu với vài chàng và họ vừa chia tay nhau. Chàng vừa đến với nàng và đang ở trong tình trạng “điền vào chỗ trống cho hợp tình”, thì chàng tự nhiên không thích làm người ở giữa thời gian nghỉ của hai cuộc tình và chàng không mặn nồng với Minh-Lý nữa.
“Mình sợ nhất “cuộc tình mau như bóng câu qua cửa sổ”. Thoắt đến rồi thoắt đi. Cuối cùng để lại trong tim mình những lỗ thủng, những vết sẹo, phải chờ thời gian dài mới khâu vá được.”
Cuối cùng, Luân lại trở về với ốc đảo cô đơn của chàng. Buổi sáng, vội vã với ly cà-phê pha vội, chàng đến chỗ làm. Buổi chiều, một mình một bóng trong căn nhà rộng. Buổi tối, trầm tư bên tách trà. Luân nghĩ có lẽ đời chàng sẽ kéo dài mãi chuỗi ngày đơn độc như hiện tại. Cũng hay! Bản tính ngăn nắp và khéo léo, chàng sắp xếp cuộc sống vật chất cũng trật tự và mẫu mực như cuộc đời tình cảm của chàng. Vẫn chẳng có bóng hồng nào dừng lại bên chàng. Cánh cửa lòng chàng vẫn cửa đóng then cài. Chàng còn cẩn thận gắn thêm một ổ khóa lớn.
Tháng Tư, nhiều gia đình Việt-Nam có kỵ giỗ để tưởng nhớ những người thân đã nằm xuống trong ngày oan nghiệt của đất nước. Đã hơn ba mươi năm qua, mọi đau thương, tang tóc đã nguôi ngoai, nên người ta xem bữa giỗ như một cuộc vui họp mặt bạn bè và thân nhân. Trong cơn chuếnh choáng nhè nhẹ của men bia, Luân chợt tỉnh khi nghe một giọng nữ cất lên trước mặt chàng:
“Anh Luân quen biết nhiều, làm mai cho em một người đi! Hợp nhau, tính chuyện lâu dài, anh có đầu heo cúng tạ đấy!”
Luân ngước nhìn phụ nữ vừa thốt ra câu nói thoáng chút tinh nghịch đó. Đôi môi hình cánh cung đang nhoẻn cười với chàng và đôi mắt ướt như đang ngập ngừng, e lệ trước câu nói bạo dạn của nàng. Luân nghĩ rằng đấy chỉ là một câu nói đùa. Nhưng chàng thật sự ngạc nhiên khi nhận ra rằng cả khuôn mặt nàng như đang chờ đợi sự trả lời của chàng. Như lây sự bạo dạn của nàng, rất tự nhiên, chàng hứa hẹn:
“Chuyện ấy dễ thôi. Cô thiếu gì người mà phải chờ mai mối?”
Đôi mắt long lanh, đôi môi hé mở, thiếu phụ mỉm cười:
“Thiếu gì người, tức là không có người nào, phải không anh Luân?”
Chàng đâu biết rằng duyên tình của chàng phải đợi đến cát nhật mới đâm hoa kết trái? Bởi vì sau câu nói mà chàng cho là nửa đùa nửa thật của nàng, hình ảnh người phụ nữ bạo dạn ấy đã ám ảnh chàng khôn nguôi. Chàng tìm
hiểu và biết được tên nàng là Thể-Lan. Đôi môi hình cánh cung hé mở, đôi mắt long lanh sáng và câu nói tự nhiên như một lời kết thân, khiến Luân chú ý. Chàng tìm hiểu nàng thì biết đấy là một phụ nữ độc thân, tính tình cởi mở, tự nhiên và yêu văn chương chữ nghĩa. Sau đó, chàng được gặp thêm nàng vài lần nữa trong những dịp sinh hoạt cộng đồng tại địa phương. Vốn mang tính chất của “cụ Khổng-Tử”, nên Luân không tiến được bước nào, ngoài việc cùng nàng trao đổi vài nụ cười xã giao và vài câu hỏi bâng quơ mưa, nắng.
Cho đến một buổi chiều tháng Tư năm sau, tình cờ Luân gặp lại nàng trong một tiệc cưới. Đã quen biết nhau và Luân cảm thấy lòng chàng vương vấn, không rời được hình ảnh của nàng. Lợi dụng lúc mọi người chờ chụp ảnh lưu niệm trước khi vào tiệc, Luân khẽ hỏi:
”Sắp một năm qua, kể từ ngày nhờ làm mai mối, Thể-Lan đã tìm được người nào ưng ý chưa?”
“Ồ, lâu quá mới gặp anh Luân! Anh khỏe không?”
Nàng nói như khẽ reo lên vì ngạc nhiên, hay vì mừng rỡ, Luân không thể biết được. Chàng chỉ biết rằng đôi môi hình cánh cung ấy lại hé mở và đôi mắt ướt ấy vẫn long lanh chiếu tia nhìn đầy thiện cảm với chàng.
Rồi đôi mắt ướt chợt cụp xuống. Tia nhìn như thoáng bối rối. Nàng nhìn sâu trong mắt chàng, khẽ khàng đủ hai người nghe:
“Em vẫn như xưa. Nhờ anh, nhưng anh làm lơ. Có làm mai cho ai đâu.”
Đến lượt Luân thấp giọng cho một mình nàng nghe:
“Nếu Thể-Lan còn giữ ý định nhờ mai mối, thì sẵn có ngay đây một người!”
Đôi môi hình cánh cung hơi cong lên và giọng nàng thì thầm như gió thoảng:
“Ai vậy anh?”
Đứng sát vào nàng hơn và gần như cùng dìu nàng nhẹ bước ra phía cửa nhà hàng, Luân bạo dạn:
“Anh đây này. Thể-Lan tìm đâu cho xa. Em có chịu làm bạn với... anh không?”
Suýt nữa Thể-Lan buông rơi chiếc ví trong tay. Nàng thì thào với không khí rộng thoáng của không gian ngoài trời:
“Anh nói thật hay nói đùa?”
“Chuyện này ai nói đùa làm gì, Thể-Lan? Chúng ta lớn cả rồi. Có thể đã là của nhau trong tiền kiếp. Bôn ba trong hiện tại, rồi mình lạc nhau. Bây giờ mới tìm được nhau. Tại sao lại bắt anh làm mai ai cho em nữa đây? Thật là kỳ cục, phải không Thể-Lan?”
“Em không thấy kỳ cục, nhưng em thấy kỳ lạ quá! Nếu đã là tiền kiếp của nhau, tại sao năm ngoái anh không nhận ra em. Để lãng phí mất một năm dài, bây giờ mình mới có nhau.”
“Anh định “nhận” em đấy chứ! Nhưng nghe em ra lệnh tìm người mai mối, thì anh sợ quá, nên mai danh ẩn tích luôn.”
Có tiếng nhạc xập xình từ nhà hàng vọng ra. Giật mình trở lại hiện tại. Thể-Lan nhắc Luân:
“Mình vào chung vui với mọi người một chút đi anh.”
Tiếc nuối không gian đầy thơ mộng của giây phút tỏ tình, Luân ngập ngừng đề nghị:
“Có thể mình về sớm hơn, dành thì giờ đi dạo một chút nghe Thể-Lan! Anh nhớ em và luôn nghĩ đến em!”
“Vậy tại sao để đến một năm sau anh mới nói ra điều đó?”
“Chậm, nhưng chắc em à! Anh xin đền bù một năm lãng phí vừa qua bằng cách nói câu “anh yêu em” nghe Thể-Lan!”
Thể-Lan nghe lòng mình vô cùng xúc động và đôi chân nàng như nhũn ra, không cất bước được. Nàng nghe vai nàng kề bên vai Luân và hai người cùng bước những bước phiêu diêu trên lối vào nhà hàng. Trên sân khấu, ban nhạc đang hòa tấu một bản Tango tưng bừng. Không gian của tiệc cưới như rộn ràng bội phần trong lòng Luân và Thể-Lan.
Như đã hẹn trước, chưa tàn tiệc cưới, Luân và Thể-Lan đưa nhau đi dạo một vòng phố phường đang vào đêm. Hai người đã yêu dấu trao nhau lời thề nguyện, cùng với nụ hôn đầu tiên. “Cụ Khổng-Tử” Luân ngậm đôi môi mềm của Thể-Lan mà thấy vũ trụ như đang chuyển động dưới chân chàng, cộng thêm sức quyến rũ của Thể-Lan đang dựa sát bên chàng. Luân sung sướng cho chiếc xe lao đi trong màn đêm đang xuống lạnh.
***()***
Tháng Tư năm nay, trong lúc người dân Việt đang tưởng niệm ngày bỏ nước ra đi. Ngày đau thương mà mọi người không ai có thể quên. Luân đã ghi thêm dấu ấn của ngày 1 tháng 4 bằng một đám cưới tưng bừng của chàng với Thể-Lan cũng tại nhà hàng mà hai người đã tỏ tình với nhau. Chàng hôn lên tóc nàng và thì thầm:
”Trong tận cùng nỗi đau của quê hương, mình phả thương yêu vào đau thương em ạ! Có thể sau này, con chúng ta sẽ làm những tiệc thành hôn ngay tại quê nhà, nghe em!”
Thể-Lan nghiêng mình dựa sát vào Luân. Nàng ngây ngất tìm thấy tất cả hương ấm nồng nàn của cuộc đời trong cơ thể chàng trai mang tên “cụ Khổng-Tử”.
Hoa-Hoàng-Lan