Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Nghe Đồn Rằng
11/29/2011 11:42:51 PM  

----- Forwarded Message -----
From: Lan Nguyen <
lnguyen144@yahoo.com>
To:
Sent: Thursday, November 24, 2011 11:57 PM
Subject: Fw: [PhoNang] TRẢ LỜI MICHEL LÊ DƯƠNG

Chú Ý:
Chúng tôi forward bài này với tất cả sự dè dặt.
Mong bà Dương Thị Phương Hằng và ĐT Vũ Lang vui lòng lên tiếng cải chánh nếu những điều nêu đây không đúng sự thật. Xin cám ơn.
LNguyen
- - - - - - - 

Nhắc Nhở Diễn Đàn Về Nhân Vật Dương Thị Phương Hằng


Xin được gởi lại bài của vi hữu ĐKCCKCN


Tôi xin gửi lại những tài liệu về nhân vật Dương Thị Phương Hằng, mà tôi là người đã bỏ công đi điều tra về bà này, tài liệu tôi lấy thẳng từ báo San Jose Mercury News, ở tòa án Sacramento, chứ không nghe ai nói, và những email rải rác trên internet cả năm nay, chứng cớ rõ ràng bà Hằng là một kẻ lường đảo, tráo trở, nhưng bà ta vẫn một mực chối quanh, và cho đây là diễn đàn ảo, sẽ không có ai biết gì về quá khứ, về gia đình, hay về tư cách của bà ta, nên không ai có quyền nói.


Lý do tại sao tôi lại đi điều tra về bà Hằng?


Thưa ông, bà Hằng là kẻ chuyên đi đánh phá, lăng nhục hầu hết những nhà đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước, điển hình nhất là bà ta trường kỳ thóa mạ cha Nguyễn Văn Lý, thầy Thích Quảng Độ, Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, kể cả Lý Tống, Phan Nhật Nam, Nguyễn Chí Thiện, và gần đây nhất, còn tiếp tay với tên tieudietcs, Tuấn Phan, để bôi bẩn tướng Lê Minh Đảo, tướng Lý Tòng Bá, khối 8406 và nhiều người khác, nếu cần, tôi sẽ lục lại đống email cũ để trình làng.


Bà Hằng là con người vô liêm sỉ, vạch mặt bà ta, tôi đả làm rồi, nhưng bả cứ trơ trơ ra không biết xấu hổ là gì, xin ông và quý vị cứ việc duyệt lại những email dưới đây sẽ rõ.


Ít nhất, tôi cũng cho bà Hằng một chút credit, là bả đã bỏ bớt cái thói chửi thề, chó má, chó đểu, chó đ..., không còn như xưa nữa.

Kính,
ĐKCCKCN


Gửi lại:

Ông Hòa Lê, ông Lưu Vũ,


Hôm nay tui có thấy ông Lưu Vũ hỏi tại sao bà Phương Hằng thích chuyển bài của ông Tuấn Phan, rồi ông lại hỏi có phải Việt Thường = Tuấn Phan hay không? Nếu có rảnh, các ông vào thăm website này:
http://hon-viet.co.uk


Mới vào các ông sẽ thấy cờ VNCH bay phất phới, cộng máy bay QLVNCH có cả lính không quân oai hùng, nhưng đừng lầm, những hình ảnh đó chỉ là bình phong cho 1 trang web cực kỳ phá hoại đã ló đuôi chồn CS, gây chia rẽ, nghi ngờ lẫn nhau nghiêm trọng trong CĐNVQGHN của chúng ta; Nam Nhân, Việt Thường là 2 cây viết chủ lực, mới đây lại lòi ra Trọng Tín từ Kyoto, nhưng tui tin chắc là xạo, bài bọn chúng viết ra đều xuất phát, tất cả qua sự chỉ đạo từ Việt Nam.


Bà Phương Hằng không có khả năng viết lách, chỉ biết chửi đổng, chứ không họ cũng đăng bài của bả rồi, bởi thế nên họ dùng bà này như 1 con cờ, chuyên direct traffic những bài có lợi cho bọn họ trên mạng lưới toàn cầu, ngõ hòng khuynh đảo CĐ người Việt tỵ nạn?


Hôm nay tui đưa lại lại các dữ kiện, để 2 vị nắm rõ hơn về cá nhân, và những hành tung bất hảo của bà Phương Hằng:


Bà Dương Thị Phương Hằng có quá khứ của một người bất hiếu, bất lương, bất tín, và quá vô liêm sỉ, bà ta không biết xấu hổ, mắc cỡ, hay ít nhất cũng còn một chút xíu danh dự, khi những chứng cớ, văn bản trên báo, rành rành ngoài tòa, hay từ chính mẹ bà ta, nói về thành tích bất hảo của bả, được phổ biến rộng rãi trên mạng lưới toàn cầu từ mấy năm nay.


Nhưng Dương Thị Phương Hằng vẫn một mực chối quanh, và hàng ngày tiếp tục forward vô tội vạ rác rưởi vào các hộp thơ của bà con trên làng lưới, dưới đây là những chứng minh, được sưu tầm trên Internet từ báo San Jose Mercury News, Sacramento SuperiorCourt, và các diễn đàn người Việt vv..vv… mà ai cũng có khả năng vào lấy được.


Quý vị có thể tự chính mình sưu tra, để khỏi sợ lầm, sợ những documents này là giả mạo.


1/- Bất hiếu: Bà Khiêm Trần viết một bức thơ thống thiết, kể rõ về con mình như vậy, bà cụ đã gần đất xa trời, thử nghĩ, con gái Dương Thị Phương Hằng đối xử với chính người mẹ của mình như vậy, thì ngoài xã hội, Dương Thị Phương Hằng còn coi ai ra gì nữa?

 
Thơ của bà Khiêm Trần

Pearl City 6/1/ 2010
Cháu Trứ,

Bác cám ơn cháu rất nhiều đã cho bác biết tin tức về PH. Đã nhiều năm qua, PH cắt đứt liên lạc với gia đình. Nhiều lần bác cũng đã hỏi thăm nhiều người nhưng không ai biết PH ở đâu và làm gì, nay nhờ tài liệu cháu gửi, bác mới biết những gì đã xẩy ra với PH. Thật đáng buồn cho người mẹ già suốt đời coi trọng danh dự và hy sinh giúp người nghèo khổ tàn tật, nay gần đất xa trời lại phải chịu đắng cay do con mình gây ra .... PH là người có học, xuất thân từ một gia đình Iuôn luôn coi trọng thành, tín, danh dự, đáng lẽ phải đem học thức, tài năng phục vụ bản thân, gia đình, xã hội, thì PH lại lao đầu vào những liên hệ, có những hành vi gia đình không thể chấp nhận được.

Vì thế cô ta đã tự tách rời ra khỏi gia đình từ nhiều năm qua. Đứng trước cảnh con người đang tự hủy ấy, bác cũng bất lực, không biết làm cách nào để ngăn cản hay cứu vớt. Vì như cháu cũng dư biết, sống trên đất nước cá nhân chủ nghĩa này, không cha mẹ nào có thể can ngăn, chỉ huy hoặc chịu trách nhiệm về những hành động không tốt của những người con ngoài 60 tuổi đời đã tự tách rời khỏi gia đình!


Bác rất bất mãn về những hành động điên rồ của PH. Bác thành thật xin lỗi bố cháu, dì Thuấn và cháu về những gì PH đã gây cho gia đình. Dù bây giờ bác có muốn liên lạc thì bác cũng không biết PH hiện ở đâu!!!!


Trước khi dừng bút, một lần nữa, bác thành thật xin lỗi bố cháu, dì Thuấn và cháu là những nạn nhân của con bác và mong cháu nhớ giùm bác là "cha mẹ sinh con, trời sinh tính"...


Cuối thư, cho bác gửi lời kính chúc Năm Mới an khang, thịnh vượng tới bố, mẹ và toàn gia đình cháu cũng như các anh, chị, em cháu.


Ann Marie Trần

(Toà Soạn xoá bỏ địa chỉ).

 
2/- Bất lương: Năm 1997, bà Dương Thị Phương Hằng bị bắt vì tội hình sự, không có tiền trả khách sạn ở phố lò Sũ, gia đình cả nhà phải quyên góp, và bà Khiêm Trần phải lặn lội về Việt Nam để cứu con gái, đây là bản tin tờ San Jose Mercury News đăng năm 1997, ở www.mercurynews.com:


San Jose Mercury News
San Jose Mercury News (CA)
August 30, 1997 OREGON WOMAN ARRESTED IN VIETNAM
Author: Mercury News Wire Services Edition: Morning Final
Section: Front
Page: 14A
Estimated printed pages: 1 Article Text: A U.S. businesswoman has been arrested on charges of fraud for allegedly running up $18,000 in unpaid bills at a Hanoi hotel, Vietnamese police said Friday. Duong thi Phuong Hang, a Vietnamese-American from Portland, Ore., set up an office and apartment at the hotel last October and accrued debts of $12,000 for telephone calls and $6,000 for rent, the hotel owner said. Police were unable to provide details about her business, Hansasre Development. According to the hotel owner, two checks that Hang wrote to pay off the bills bounced. Memo:
World News in Brief Copyright (c) 1997 San Jose Mercury News
Record Number: 9709060260


3/- Bất tín: Bà DươngThị Phương Hằng, đem ông Vũ Trọng Khanh, tự xưng là biệt kích nhảy toán ngoài Bắc, tự nhận là con trai đại văn hào Vũ Trọng Phụng, lên đài STBN lường gạt Cộng Đồng để tạo uy tín, dưới đây là những bài phản bác, lật mặt nạ hai vợ
chồng lưu manh này.


Ông Vũ Trọng Khanh và vợ Dương Thị Phương Hằng

 
Thực hư chuyện một người tự nhận là con trai nhà văn Vũ Trọng Phụng?

Gần đây, trên nhiều trang web, một nhân vật mang tên Vũ Trọng Khanh đang tự nhận mình là “con trai của cố nhà văn Vũ Trọng Phụng”. Sự việc đang gây nhiều tranh cãi, vì những thông tin mà ông Khanh viết về nhà văn Vũ Trọng Phụng có nhiều điểm khác biệt với những tài liệu sẵn có.


Sự việc đã từng diễn ra


Theo ông Nghiêm Xuân Sơn – con rể duy nhất của cố nhà văn Vũ Trọng Phụng (nhàvăn Vũ Trọng Phụng chỉ có 1 cô con gái là bà Vũ Mỵ Hằng - vợ ông Sơn – bà Mỵ Hằng đã qua đời - PV) thì cách đây 5 năm ông từng được nghe về sự việc này. Đó chính là dịp kỷ niệm 65 năm ngày mất nhà văn Vũ Trọng Phụng, khi ông đang tham gia một cuộc toạ đàm về nhà văn Vũ Trọng Phụng tại Saigon. Thời điểm đó, ông được một người bạn cho biết có thông tin về một người họ Vũ đang sinh sống tại Mỹ tự nhận là con của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Người đàn ông này từng có 3 đời vợ. Sự việc khiến ông Sơn khá bất ngờ vì từ khi ông trở thành con rể của nhà văn Vũ Trọng Phụng thì hoàn toàn chưa bao giờ nghe nói về điều này. Tuy nhiên, để có thể kiểm chứng, ông nhờ hai người bạn tìm hiểu thêm các thông tin xung quanh nhân vật Vũ Trọng Khanh. Người đầu tiên là một người Mỹ. Ông là Peter - một nhà nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng. Ông Sơn đã nhờ nhà nghiên cứu này về Mỹ để xác minh sự việc. Tuy nhiên, ông Sơn vẫn chưa nhận được câu trả lời từ Peter vì ông đã chuyển nơi ở từ Saigon ra Hà Nội. 


Người thứ hai ông Sơn nhờ giúp đỡ là nhà nghiên cứu văn học Lại Nguyên Ân. Ông Ân đã trực tiếp sang Mỹ và tìm đến nơi ở của người đàn ông có tên Vũ Trọng Khanh nói trên. Ông Ân đã đến tìm ông Khanh một số lần nhưng gia đình ông Khanh đều tránh mặt mà không rõ lý do gì. Sự việc được ông Nghiêm Xuân Sơn bỏ qua vì ông cho rằng có thể vì quá yêu quý nhà văn Vũ Trọng Phụng mà ông Vũ Trọng Khanh đã tự nhận mình là con trai của nhà văn và có thể sự việc cũng chỉ dừng lại ở những lời nói đùa vui.


Những điều khó hiểu


Sự việc tưởng chừng như rơi vào quên lãng vì phía gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng không nhận được thêm thông tin nào về chuyện này. Cho đến thời điểm cách đây khoảng 1 tháng, ông Nghiêm Xuân Sơn bỗng thấy trên một số trang web xuất hiện bài viết của ông Vũ Trọng Khanh chính thức tự nhận mình là con trai của cố nhà văn Vũ Trọng Phụng. Sự việc có lẽ sẽ không nghiêm trọng nếu như trong bài viết của mình, ông Khanh không đưa ra những thông tin sai lệch so với tiểu sử của nhà văn Vũ Trọng Phụng vốn vẫn được mọi người biết tới. Trong bài viết của mình, ông Khanh đã tự giới thiệu về thân thế và gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng. Ông Khanh cho biết, ông Phụng vốn có tên là Vũ Văn Tý sinh năm 1910 chứk hông phải sinh năm 1912 như mọi nguời vẫn biết. Theo ông Khanh, mẹ nhà văn tên là Phụng nên vì quá yêu bà Phụng mà “ông vua phóng sự” đã lấy bút danh là Vũ Trọng Phụng và bắt đầu viết báo từ năm 1927.


Ông Khanh cũng cho rằng: Ông và mẹ ông đã từng có thời gian dài sống cùng ông Vũ Trọng Phụng và gia đình nhà ông Phụng. Và chính vì hai gia đình không “mônđ ăng hộ đối” nên mẹ ông và Vũ Trọng Phụng không lấy được nhau. Ông Vũ Trọng Phụng phải lấy vợ khác chính vì lý do này. Trong bài viết của ông Khanh, người vợ thứ 2 này của Vũ Trọng Phụng là một người nhuộm răng đen, chân đi khập khiễng... Theo ông Khanh, khi ông Vũ Trọng Phụng mất, người nhà phải vội vàng đem chôn trong ngày vì ông Phụng có bệnh lao. Ngoài ra, tất cả những địa danh mà ông Vũ Trọng Khanh nêu lên trong bài viết đều lệch rất nhiều so với các địa danh trên thực tế mà từ trước tới nay các tài liệu liên quan đến nhà văn Vũ Trọng Phụng nói đến và nhiều điểm bất cập khác.


Một người tự nhận làc on trai nhà văn Vũ Trọng Phụng: Bịa đặt để trục lợi?
Thiếu căn cứ...


Theo ông Nghiêm Xuân Sơn – con rể nhà văn Vũ Trọng Phụng, những chi tiết mà ông Khanh nói về nhà văn Vũ Trọng Phụng (GĐ&XH số 108 đã đưa) có rất nhiều điểm buồn cười. Chẳng hạn về xuất xứ cái tên Vũ Trọng Phụng. Ông Khanh cho rằng vì yêu mẹ ông (tên Phụng) nên nhà văn mới lấy tên Vũ Trọng Phụng. Tuy nhiên, tại bản khai sinh được cấp năm 1920, ghi bằng 3 thứ tiếng (Pháp - Trung - Việt), hiện gia đình nhà văn còn lưu giữ đã ghi rõ họ tên Vũ Trọng Phụng. Vào năm1920, ông Phụng mới 8 tuổi, không lẽ lúc đó ông Phụng đã “say mê” mẹ ông Khanh?


Việc ông Khanh nói từng sinh sống với gia đình nhà văn cũng là bịa đặt. Cụ thân sinh ra Vũ Trọng Phụng mất khi nhà văn mới được 7 tháng tuổi. Nếu ông Khanht ừng ở một mái nhà với thân mẫu nhà văn thì không có lý gì mà cụ lại không biết chuyện này. Suốt thời gian ông Sơn ở rể trong gia đình nhà văn cũng chưa bao giờ nghe vợ hay thân mẫu ông Phụng nhắc tới việc ông Phụng có một người con nào khác. Theo ông Sơn, nếu nhà văn Vũ Trọng Phụng thực sự có con trai thì có lẽ sau khi ông mất, mẹ ông Phụng chắc chắn sẽ phải mong tìm lại cháu đích tôn của mình.


Điều ông Sơn cảm thấy bức xúc nhất là chi tiết ông Khanh cho rằng: Khi nhà văn qua đời, gia đình đã phải vội vàng mai táng. Nhà văn qua đời vào thứ Sáu, đến Chủ nhật mới hạ huyệt. Đám tang của ông có rất nhiều bạn văn chứng kiến và cũng được thể hiện trong nhiều tài liệu. Khi nhà văn về nơi chín suối không ai thấy sự có mặt của người con trai nào của Vũ Trọng Phụng. Ông Sơnp hỏng đoán, việc “nhận cha” này không phải xuất hiện một cách ngẫu nhiên, nót rùng với dịp các nhà văn chuẩn bị được trả tiền tác quyền trên mạng Internet. Vũ Trọng Phụng là nhà văn có nhiều tác phẩm, phải chăng đây là lý do để ông Khanh tự nhận mình là con trai của nhà văn?


Cụ Nguyễn Bá Đạm – nhà sưu tập tiền cổ nay đã 90 tuổi – một người từng nhiều năm gắn bó với nhà văn Vũ Trọng Phụng tại làng Giáp Nhất (Nhân Chính, Thanh Xuân, hà Nội) cũng đã lên tiếng phản ứng lại những thông tin mà ông Vũ Trọng Khanh đưa ra. Theo cụ thì ông Khanh đã có rất nhiều sai lầm trong việc nhận thân nhân này. Cụ Đạm cho rằng, ai cũng biết đến năm 1931 nhà văn Vũ Trọng Phụng mới bắt đầu nghiệp viết nhưng ông Khanh đã “gắn” nghiệp này cho nhà văn từ năm 1927. Và tệ hại hơn là ông Khanh đã viết những chi tiết không hay về bà Vũ Mỵ Lương - vợ chính thức của Vũ Trọng Phụng. Cụ Đạm cho biết, bà Lương là một cô gái đẹp, nết na và từng được tuyển chọn vào hội đánh cờ người của làng Mọc năm 1934. Theo cụ Đạm, ông Khanh đã có rất nhiều thông tin sai lệch về cuộc sống của nhà văn Vũ Trọng Phụng.


Sẵn sàng nhận nếu đầy đủ bằng chứng


Gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng cho rằng ông Khanh là người thiếu tâm nên mới dựng nên chuyện kỳ quặc trên. Nếu ông Khanh là “con trai” thì sao những năm qua lại không lên tiếng chính thức và không một lần về thăm mộ phần ông Phụng? (hiện mộ nhà văn đặt tại khuôn viên của gia đình tại Giáp Nhất – Nhân Chính – Hà Nội). Ông Sơn nhắn nhủ, nếu thực sự có chuyện ông Khanh là con thì hãy nhận họ hàng một cách đàng hoàng với đủ bằng chứng. Ông Khanh hay bất cứa i tôn trọng nhà văn Vũ Trọng Phụng, có ý muốn thờ phụng, tưởng nhớ thì ông và gia đình đều vui lòng đón nhận. Theo ông Sơn, nếu sự việc không được ngã ngũ, gia đình ông sẽ sang Mỹ để đàm đạo với ông Khanh.


Ông Sơn hy vọng ông Khanh sẽ suy nghĩ lại, không bịa chuyện để ảnh hưởng tới hương hồn người đã khuất.

HOÀNG PHƯƠNG


THƯ NGỎ GỬI ÔNG VŨ TRỌNG KHANH
Nghiêm Xuân Sơn


TNc: Tôi nhận được Thư ngỏ này của ông Nghiêm Xuân Sơn, con rể nhà văn Vũ Trọng Phụng. Ông Sơn còn cẩn thận gửi thư (hình bên) cho tôi nhờ giúp đỡ. Trannhuong.com xin cho Thư ngỏ lên để ông Vũ Trọng Khanh (nhận là con trai Vũ Trọng Phụng) và bạn đọc rõ. Nhiều năm tôi biết ông Sơn đã bỏ nhiều công sức để lưu giữ, tôn tạo những công trình, hiện vật về nhạc phụ của mình. Liệu ông Vũ Trọng Khanh có phải con trai Vũ Trọng Phụng không?


Để trả lời bài báo nói về Tiểu sử và thân thế gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng của ông Vũ Trọng Khanh


Tôi tên là Nghiêm Xuân Sơn sinh năm 1936 (Bính Tý) là chồng của Vũ Mỵ Hằng - con gái độc nhất của nhà văn Vũ Trọng Phụng và là người đang quản lý, trông nom nhà thờ, phần mộ của nhà văn và gia đình ông gồm mẹ đẻ, vợ và con gái ông tại địa chỉ nhà số 5, tổ 2, Cụm Giáp Nhất, phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội. Điện thoại: 0438583147 - xin có lời nói với ông như sau:


Tôi có được đọc bài báo Tiểu sử và thân thế gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng do ông viết đăng trên nét trong Bloogle đề ngày 25/6/2009. Tôi thật sự bất bình, không bằng lòng về bài viết đó. Vì nó đã viết sai sự thật 100%, bịa đặt và vô nghĩa lý một cách tệ hại.


Bài báo đó do ông viết đã xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của nhà văn và gia đình. Ông đã đưa những thông tin không chính xác, xâm phạm vào quyền bí mật đời tư của gia đình nhà văn mà Nhà nước và Pháp luật bảo vệ. Theo tôi, nếu ông có đầy đủ bằng chững, có chứng cứ hợp pháp mà ông là con trai đích thực của nhà văn thì ông có quyền yêu cầu cơ quan Nhà nước Việt Nam có thẩm quyền xác định cho mình là con. Tôi không hiểu ông đưa những thông tin lên báo để nhằm mục đích gì? Ông cứ nói ra luôn đi như cái thời những năm 1960 - 1970 ở Sài Gòn, nhà văn Vũ Bằng - bạn thân của Vũ Trọng Phụng đã gặp ông người con trai của Phụng bây giờ đi cốc mà nhà văn phải mất công vạch trần đăng trên tạp chí Văn học, số 114 ra ngày 15/10/1970 ở Sài Gòn.


Dưới đây, tôi xin đi vào một số việc mà ông bịa đặt nói trên báo như sau:


1. Ông nói Bố tôi tên thật là Vũ Văn Tý, còn tên Vũ Trọng Phụng chỉ là bút danh mà bút danh này do ông Phụng quá yêu mẹ ông tên là Phụng mà đặt ra. Ông cho biết gia đình ông đang giữ những 02 giấy khai sinh nhưng 02 giấy khai sinh đó lại khác nhau năm sinh và nơi sinh (Ông nói: 01 cái có ghi ngày sinh là 20/10/1910 nơi sinh là làng Hảo, 01 cái có ghi ngày sinh là 20/10/1912 nơi sinh là Hanoi).


Ông còn cho biết ông Phụng phải sinh ra ngày 20/10/1910 mới đúng và cho báo chí hồi đó nói sai, rồi ông đưa ra nhân chứng ông Trưởng Tạo, ông Triệu Luật, ông Vũ Nhân Phong… Tôi nói đây là nhân chứng ông nguỵ tạo mà tôi sẽ giải thích sau.


Tôi xin nói để ông biết:


Về giấy khai sinh và ngày sinh của Vũ Trọng Phụng:

Hiện nay, gia đình tôi có lưu giữ 01 cái giấy Thay cái sổ sinh ra (thay giấy khai sinh in bằng ba thứ chữ (Tiếng Pháp, Tiếng Hoa, Tiếng Việt). Giấy này tôi đã cho in trong Tuyển tập Vũ Trọng Phụng do nhà xuất bản Văn học Hà Nội phát hành năm 2006 để mọi người cùng biết. Giấy khai sinh này trong đó ghi rõ: Tên khai sinh là Vũ Trọng Phụng. Nơi sinh là: Số nhà 23, phố Hàng Vôi, Hanoi . Ngày sinh là ngày 20 tháng 10 năm 1913, có đầy đủ chữ ký của ông Phụng, của người đứng khai: Vũ Văn Ba, chữ ký của các người làm chứng, của Lý tưởng và trưởng khu là ông Nhã ký, đóng dấu ngày 12 tháng 5 năm 1920. Tờ khai sinh này là bản sao nên có đóng dáu sao y bản chính của Toà thị chính ngày 9/8/1927…


Ông Khanh cho biết gia đình ông đang có 02 bản khai sinh khác nhau như trên đã nói thì xin ông trưng nó ra cho mọi người được biết. Còn riêng tôi, người đang trông coi nhà thờ, nhà lưu niệm của nhà văn sẵn sàng xin mua ại với giá cao 02 giấy khai sinh dó, kể cả các kỷ vật nào đó của nhà văn. Tôi sẽ cử người hoặc tôi đến tận nơi cần mua bán các kỷ vật đó nếu cho biết địa chỉ rõ ràng…


Còn bây giờ, tôi xin nói với ông về việc ông có 02 giấy khai sinh đó là ông bịa, đặt chuyện, nói không thành có. Vì tôi ở rể, sống trông nom hơn 10 năm trời với bà cụ cho đến khi cô qua đời (1954 - 1963). Mẹ đẻ của nhà văn Vũ Trọng Phụng, lúc cụ còn minh mẫn, vợ chồng chúng tôi có hỏi nhiều lần về việc này thì cụ cho biết: Sở dĩ ở nhà mọi người thường gọi tên ông Phụng là Tý là vì ông ấy sinh năm Tý (Nhâm Tý - 1912). Lúc đẻ ông, có nhiều lý do chưa làm giấy khai sinh cho ông, nhưng lúc cần phải có nó để ông được đi học nên mới nhờ mọi người làm giúp tờ khai sinh đó và khai khác đi (1913 - Quý Sửu) cho phù hợp với tuổi được đi học. Cụ còn cho biết thêm, ở quê chồng (bố đẻ ông Vũ Trọng Phụng - là ông Hảo) không còn gì kể cả người thân ruột thịt cũng không còn ai thân thích. (Bố đẻ ông mất khi nhà văn mới 7 tháng tuổi).


Như vậy đã rõ, không như ông Khanh nói: cụ ông sinh ông ở làng Hảo là không đúng, là không có. Còn để chứng minh thêm lời ông nói là đúng thì xin ông đưa ra cái giấy khai sinh của bản thân ông (Vũ Trọng Khanh) cho mọi người biết xem trong đó sẽ rõ nơi sinh ra ông, bố đẻ ông là ai thì chúng ta mới luận bàn rõ được.


2. Việc ông nói ông Vũ Trọng Phụng vì quá yêu mẹ của ông nên ông Tý tự đổi tên thật từ Tý sang là Phụng là không đúng. Tên Vũ Trọng Phụng là tên ghi rõ trong giấy khai sinh của ông và do mẹ ông đặt tên cho. Ông Phụng còn lấy bút danh là Thiên Hư khi làm báo. Còn chyện ông kể về việc mẹ ông bỏ nhà, bỏ bố mẹ ở tận Tuyên Quang, vì yêu ông Phụng, về ở hẳn Hà Nội sống với ông Phụng năm ông ấy mới 16 tuổi (1928) không cưới xin gì hết thì theo ông năm ấy mẹ ông bao nhiêu tuổi. Và sao nhà ở Tuyên Quang lại nói sống ở Hanoi  ở với ai? Năm 1928, ông Phụng mới 16 tuổi, ông Phụng chỉ là ông Phụng nhà nghèo, không có việc làm và chưa phải là nhà văn Vũ Trọng Phụng? Thật là vô lý hết sức. Sao ông nói  mẹ ông sống với mẹ con ông Phụng ở HaNoi lại phải về quê làng Hảo để đẻ ông !! Tôi nói để ông biết, khi bà mẹ ông Phụng còn sống với gia đình tôi mười mấy năm trời không thấy cụ nói gì về mẹ con ông, nhất là cụ có cháu đích tôn, có người nối dõi tông đường như ông sao cụ lại bỏ qua? Như vậy, những năm tháng còn bé đến tuổi trưởng thành ông sống ở đâu, ai nuôi ông? Tại sao suốt cả những năm tháng đó, từ lúc ông Vũ Trọng Phụng qua đời năm 1939 cho đến năm 1954 coi như là năm đó ông di cư vào Sài Gòn thì không một lần nào ông xuất hiện với gia đình nhà văn. Đặc biệt, bà cụ không hề biết có ông, có đứa cháu đích tôn. Bây giờ nói như vậy, ông phải có chứng cứ chứng minh cho mọi người biết ông là ai. Còn bịa đặt, dựng chuyện như ông thì lấy gì để tin.


3. Ông còn đặt chuyện nói năm 1937 vì thương ông, bà nội thương cháu đích tôn nên yêu cầu ông Phụng phải lấy vợ khác (!). Ông Phụng lấy bà Vũ Mỵ Lương vì xót thương hoàn cảnh gia đình bà (sợ bị tội nên phải đổi họ Đặng sang họ Vũ) nên mới lấy bà để có người trông nom ông. Còn bà Mỵ Lương, theo ông cho biết bà ấy xấu người, răng đen, nhà quê, lại có tật bẩm sinh 2 chân khập khiễng…


Thật tội nghiệp cho ông, ông bịa chuyện quá đáng. Tôi yêu cầu ông nên đọc bài báo có đăng trên Blog Con rể nhà văn Vũ Trọng Phụng kính xin ba chữ của nhà văn Hoàng Tường viết trong đó có đưa ảnh bà Vũ Mỵ Lương (1939). Chắc ông nghĩ, mọi người biết rõ chuyện về nhà văn Vũ Trọng Phụng đều đã chết cả nên ông bịa chuyện, nói cho ông, đến lúc này, ngay ở làng Giáp Nhất hiện nay, các cháu ruột thịt của bà Vũ Mỵ Lương còn sống và nhớ rất rõ lúc ông Vũ Trọng Phụng qua đời. Đặc biệt có cụ Nguyễn Bá Đạm năm nay 90 tuổi là nhà sưu tầm tiền cổ nổi tiếng của Việt Nam và là người rất mê văn chương Vũ Trọng Phụng. Cụ là người tặng các kỷ vật vô giá như một số thẻ nhà báo, giấy khai sinh của nhà văn cho vợ chồng tôi. Cụ cũng đã có bài báo viết về đám cưới của nhà văn Vũ Trọng Phụng với bà Vũ Mỵ Lương mà cụ được chứng kiến. Như vậy, ông Vũ Trọng Phụng đã yêu người con gái làng Mọc Giáp Nhất này mấy năm liền và các từ "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi" vì sao xuất hiện, xin ông Khanh nghĩ lại và đọc kỹ bài báo của ông Đồ Nam với nhan đề "Năm cái bí mật của Vũ Trọng Phụng" đăng trong tập san Văn học số 114 ở Sài Gòn ngày 15/10/1970, ông sẽ thấy xấu hổ vì tội nói xấu, tội bịa chuyện. (Trong trường hợp Internet cho đăng bài này, tôi xin phục vụ ngay).


Ông nói bố ông vì mắc bệnh lao phổi ốm chết vào lúc 2 giờ sáng ngày 13 mà vì mắc bệnh lao bắt buộc phải chôn cất ngay trong ngày nên 10 giờ trưa cùng ngày bà nội và kế mẫu ông phải vội vã đem xác bố đi chôn tại nghĩa trang Quảng Thiện thuộc huyện Ngã Tư Sở, tỉnh Hà Đông. Thật tệ hại và ghê tởm thay cái tội dựng chuyện nói xấu ngay cả cái chết của nhà văn Vũ Trọng Phụng ông cũng không tha. Ông đã nói sai sự thật 100% cụ thể là: Ông Vũ Trọng Phụng chết ngày 13 và là ngày thứ Sáu nhưng đến ngày 15 là ngày chủ nhật mới đưa tang, có đông đủ họ hàng và các nhà văn, bạn đọc yêu văn chương ông cũng có những 2 người đọc điếu văn bên mộ ông: Lưu Trọng Lư và Nguyễn Vỹ. Xin ông đọc ngay tạp chí Tao Đàn số đặc biệt tháng 12/1939 nói về Vũ Trọng Phụng thì ông sẽ thấy chân dung và việc nói xấu của ông. Ông nói ông sống với bố thì khi bố ông chết không thấy một ai dù chỉ một câu nói, một chữ nói về người con trai độc nhất này. Theo sau xe tang không thấy ông đâu, không thấy ông đeo khăn tang mặc áo xô, chống gậy. Đi sau xe tang chỉ thấy nhắc đến người con gái bé nhỏ của ông Vũ Trọng Phụng. Sau khi nhà văn qua đời, ông ở đâu, với ai? Sao ông không ở lại với bà nội ông, kế mẫu ông và với Mỵ Hằng. Đoạn đời này ông bỏ hẳn đi, không kể một cách lạ kỳ. Tại sao gần 70 năm ngày mất của nhà văn, không thấy ông một lần xuất hiện trước bàn thờ, mộ phần ông Vũ Trọng Phụng để giãi bày phân tỏ, mà bây giờ năm 2009, sắp đến 70 năm ngày mất của nhà văn thì lại thấy ông xuất hiện. (Cũng như những năm 1970, 1973 mọi người bạn đọc yêu văn ông, nhà văn Vũ Trọng Phụng cũng lại thấy ông tự xưng là con trai duy nhất của nhà văn để làm gì - có đi cốc nữa hay không, chúng ta chờ xem nhưng lần này ở mãi bên Mỹ quốc).


4. Trong bài báo này của ông còn nhiều chuyện phải nói, tôi chỉ xin tóm tắt như sau:


a) Vì ông xa quê hương lâu ngày lại có dụng ý khác nên một phần quên và một phần cần phải nói khác đi sao cho phù hợp với ý đồ của ông nên rất sơ hở. Tên các làng mạc ở ngoài Bắc ông nói sai hết. Ví dụ như làng Vẽ vẫn còn đấy, còn làng Mọc Chánh kinh vẫn còn đấy, không phải hai làng là một…

b) Bà Vũ Mỵ Lương là người làng Giáp Nhất là một làng trong 5 làng thuộc Tổng Mọc (Giáp nhất, Quan Nhân, Chính Kinh, Hoà Mục, Phùng Khoang). Làng Giáp Nhất không có họ Đặng, không có chuyện họ Đặng sợ chuyện liên quan đến Đặng Trần Nghiệp phải đổi sang họ Vũ (ông Ký Con Đoàn Trần Nghiệp cũng bị ông đổi từ họ Đoàn sang họ Đặng) thật tức cười.


Việc ông bôi nhọ và nói không đúng về gia đình bà Vũ Mỵ Lương, tôi sẽ để họ Vũ lên tiếng nói chuyện với ông sau. Còn gia đình bà Vũ Mỵ Lương, ông kể cũng sai hết. Không có ai là bà Giảng, ông Nhân Phong, bà Thị Hào và còn bịa chuyện về tướng Song Hào… Chỗ này tôi nói qua để ông biết: Mẹ vợ tôi là con út của cụ Cửu Tích, người anh cả là Vũ Cự Chân không phải là con gái, mở cửa hàng thuốc cam ở phố hàng Bạc, ông Hai Kỳ rồi đến ông thứ ba tên là Vũ Kim Bằng có cửa hàng chữa mắt ở gần Ngã Tư Sở. Ông Vũ Thanh Quy và ông Vũ Bội Chinh mở cửa hàng bánh ở Hải Phòng lấy thương hiệu là Nhân Phong và sau năm 1954 di cư vào Sài Gòn mở cửa hàng vừa bán bánh vừa bán thuốc cam hàng Bạc nhưng vẫn để thương hiệu là Nhân Phong ở phố Hai Bà Trưng, gần chợ Tân Định.


c. Vì ông muốn gắn ông vào gia đình ông Vũ Trọng Phụng nên ông rất lúng túng trong việc ông kể về nơi ông sinh, về quan hệ của mẹ con ông với mẹ con ông Phụng. Còn về thời gian, năm tháng và nơi ở, sinh sống nhiều chỗ kể rất sơ xuất, sơ hở nói không đúng lại mâu thuẫn với nhau. Ông nên xem xét lại.


Cuối cùng tôi muốn nói với ông Khanh như thế này:


Ông Vũ Trọng Phụng là nhà văn tả chân, thuộc phái hiện thực phê phán và ong đã qua đời từ lâu, đến nay chết đã gần 70 năm, không nên gắn nhà văn Vũ Trọng Phụng với chính trị rồi nói khác đi, không có lợi ích gì cho nhà văn, để ông yên nghỉ vĩnh hằng. Nhờ có đất nước đổi mới đã nhận chân ra tài năng của ông và ông đã được phong thần. Tôi xin ông và các ông không vì lý do nào đó lại đặt vấn đề lại để làm khổ nhà văn Vũ Trọng Phụng ở dưới suối vàng.


Tôi xin nhà báo Mặc Lâm, phóng viên đài RFA - người đã viết bào báo Vũ Trọng Phụng nhà văn của người nghèo cùng với chúng tôi giúp tôi làm rõ chân dung Vũ Trọng Khanh có phải là con trai duy nhất của nhà văn Vũ Trọng Phụng hay không? Yêu cầu ông Khanh đưa các chứng cứ ra công khai và nhờ pháp luật chứng minh đen trắng rõ ràng. Trong trường hợp ông Vũ Trọng Khanh không thấy việc làm sai trái của mình, buộc lòng chúng tôi thấy cần sẽ nhờ công lý và pháp luật hai nước giải quyết sao cho thật thấu tình đạt lý.


Còn riêng tôi là người con rể duy nhất, là người chồng duy nhất của người con gái độc nhất của nhà văn, người đang trông nom nhà thờ và mộ phần của ông có lời mời ông Vũ Trọng Khanh và những người có liên quan bớt chút thời gian trở về quê hương để nhận họ cho rõ ràng. Trường hợp không về Việt Nam được vì lý do nào đó cũng báo cho chúng tôi được biết để chúng tôi sang Mỹ hầu chuyện (trước mắt cho chúng tôi biết địa chỉ cụ thể rõ ràng, cả số điện thoại nữa). Ở bên Mỹ chúng tôi cũng có đủ anh em ruột họ Nghiêm Xuân của tôi, có đủ người ruột thịt họ Vũ của bà Vũ Mỵ Lương đến hầu chuyện cùng ông, nếu ông thấy cần.


Xin kính chào và chúc ông mọi sự may mắn và sức khoẻ tốt.


Hà Nội, ngày 20 tháng 8 năm 2009
Ký tên
Nghiêm Xuân Sơn


4/ Còn đây là những văn kiện từ tòa án Sacramento, mà bà Dương Thị Phương Hằng và Vũ Trọng Khanh, chuyên mướn nhà, rồi quỵt tiền nhà của chủ phố, quý vị có thể vào đây kiểm chứng thẳng hàng chục case:
http://www.saccourt.ca.gov/
DUONG THI, PHUONG HANG, 04/07/2008,08SC02434.

DUONG THI, PHUONG HANG, 06/09/2008,08SC03854.

DUONG, HANG, 11/06/2008 - 08SC07584.

DUONG, HANG PHUONG, 11/06/2008 - 08SC07584.

HANG, DUONG THI PHONG, 11/06/2008 - 08SC07584.

HANG, DUONG THI PHOUNG, 04/30/2008 - 08SC03060.

Please write down the case number and click on the following link to view documents related to the case: Document Viewer.


Quý vị có thể click vào những file attached, để xem 1 vài case mà bà Phương Hằng, bị xử thua kiện, cần coi thêm, email cho tui biết, vì gửi lên diễn đàn, họ không cho gửi nhiều.


5/ Và đây là những bài viết về hành vi lưu manh của Dương Thị Phương Hằng, lấy rải rác lấy internet:


CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG
Tháng 2, tháng 3 năm 1976/ Tháng 2, tháng 3  năm 2008...

Thấm thoắt dzây mà thời gian đã qua 33 mùa lá rụng... Những năm 1975,1976 tôi sống những ngày buồn thảm, u tối, tuyệt vọng giữa lòng Sài Gòn, thành phố thủ đô đau thương của tôi.

Biết dzồi... Khổ lắm... Kể mãi...! Vâng, không tả oán nữa, xin nói ngay vào chuyện. Một tối Phù Hư, người bạn văn nghệ của tôi, ghé nhà tôi, anh nói:


- Tôi mới gặp con trai của ông Vũ Trọng Phụng. Anh ta mới ở Hà Nội vào. Tôi hẹn gặp lại anh ta sáng mai.


Anh hỏi tôi:


- Anh có muốn gặp con trai ông Vũ Trọng Phụng không?


Từ lâu tôi biết Nhà Văn Vũ Trọng Phụng không có con trai, ông chỉ có một người con gái. Gần như tất cả những người đọc những tiểu thuyết Giông Tố, Số Đỏ, Cơm Thầy Cơm Cô của Nhà văn Vũ Trọng Phụng đều biết ông chỉ có một người con gái. Nay ở đâu ra anh con này của Nhà Văn? Mạo nhận ư? Nhưng mạo nhận là con Nhà Văn để làm gì? Tôi không tin người nào đó là con trai của Nhà Văn nhưng vì buồn quá đỗi, buồn đến có thể chết được, phần vì không có việc gì làm, tôi theo Phù Hư đi gặp anh ta.


Những tháng đầu tiên bọn Bắc Cộng rước hình Chủ Tịt Hồ chí Minh của chúng vào Sài Gòn, dzân Sài Gòn – thất nghiệp không phải chăm phần chăm mà là năm chăm phần chăm – toàn dzân không có việc gì làm, đổ ra đường kiếm ăn Chợ Trời, Chợ Đất, mở hàng cà phe vỉa hè. Hàng họ thật giản dzị, vài cái bàn, vài cái ghế thấp tè đóng bằng gỗ ván thùng, vài phin cà phe hay một ấm ninh cà phe, nửa kýc à phe, nửa ký đường, bán gần hết chạy đi mua, 1 phích nước, dăm cái ly, cái muỗng, thế là thành một tiệm cà phe vỉa hè Sài Gòn Thất Thủ Lủ Khủ Lù Khu. Sáng hôm ấy tôi theo Phù Hư đến một tiệm cà phe như thế trên vỉa hè đường Gia Long. Đúng giờ hẹn người tự nhận là con trai của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng đến.


Người thanh niên trắng trẻo, đẹp trai, mặt mũi sáng sủa, bận bộ đồ bà ba đen mới may. Không có khả năng nhận xét sắc sảo gì nhưng nhìn anh tôi biết chắc anh không phải là dân Sài Gòn, anh là người miền Bắc mới vào Sài Gòn nhưng anh không có cái vẻ cù lần của bọn thanh niên Hà Nội Bắc Kỳ Xã Hội Chủ Nghĩa, những kẻ được dân Sài Gòn tả trong câu dzân dzao 1975:

Trai Sài Gòn như chim anh vũ,
Trai Hà Nội như củ khoai lang.

Phù Hư đãi anh ly cà phê đen giá 1 đồng, 1 đồng tiền Hồ là 500 đồng bạc Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa.


Tôi nói với anh thanh niên:


- Tôi tưởng ông Vũ Trọng Phụng không có con trai?


Rất lễ phép, và có vẻ đầy đủ thẩm quyền, coi như chuyện người thiên hạ không biết Nhà Văn Vũ Trọng Phụng có con trai là chuyện thường, anh ta nói :


- Thưa bác... Bố cháu có cháu và em gái cháu. Tên cháu là Vũ Trọng Khanh.


Lần thứ nhất tôi nghe cái tên Vũ Trọng Khanh là trong một sáng cuối năm 1975, hay đầu năm 1976, trên vỉa hè đường Gia Long, Sài Gòn.


Sau ly cà phe, vài điếu thuốc lá, tôi chia tay với Vũ Trọng Khanh. Ngoài việc xưng là con trai Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, người nói tên mình là Vũ Trọng Khanh không ba hoa chích chòe khoe khoang, không nói lời gì với ý định lừa gạt hay lợi dụng Phù Hư và tôi. Anh cũng không hỏi nhà chúng tôi, không nói chỗ anh ở, công tác anh làm, không hẹn gặp lại. Từ đấy tôi không gặp lại anh, tôi cũng không nghe ai nói đến anh.


Năm 1975, 1976 tôi 40 tuổi, người tự nhận là Vũ Trọng Khanh, con trai Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, trạc 30 tuổi. Nếu anh là con ông Vũ, anh phải ra đời trước năm 1939 là năm ông Vũ từ trần, ít nhất anh phải ra đời trong những năm 1934, 1935, năm 1975 anh phải gần 40 tuổi, phải già, phải via tông-keng bằng tôi, anh không thể trẻ đến như thế.


Lần gặp Vũ Trọng Khanh ở Sài Gòn, tôi không tin anh là con Nhà Văn Vũ Trọng Phụng nhưng tôi chẳng bắt bẻ anh làm gì. Tại sao lại cố ý moi móc để chứng tỏ người ta nhận vơ? Mà người ta nhận vơ người ta là con ông Nhà Văn sì đã nàm thao? Hại gì ai? Nhà văn Vũ Trọng Phụng có nổi tiếng, có được người đời trọng mến, mới có người nhận là con. Ở đời thiếu gì anh con từ bố, chối bố hay xấu hổ khi có ai nói anh là con của ông bố anh.


Những năm 2000, 2001, ở Kỳ Hoa Đất Trích, tôi nghe nói


- Ở San José có người nhận là con trai Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, tên là Vũ Trọng Khanh.


Tôi nghe qua rồi bỏ. Tự nhiên tôi không tin nhân vật Vũ Trọng Khanh San José 2000 là nhân vật Vũ Trọng Khanh tôi gặp năm 1975, 1976 trên vỉa hè đường Gia Long, Sài Gòn. Lại một vụ nhận vơ...! Mà người ta nhận vơ sì đã nàm thao?


Ngày tháng qua đi... Tháng 2 năm 2008, liêu lạc ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, tôi gặp lại cái tên Vũ Trọng Khanh. Ông Vũ Trọng Khanh tôi thấy ở Kỳ Hoa năm 2008 không phải là anh thanh niên Bắc Kỳ đẹp trai Vũ Trọng Khanh tôi gặp ở Sài Gòn cuối năm 1975 hay đầu năm 1976. Như vậy: trước sau, trong vòng 40 năm, tôi thấy cuộc đời này có hai ông Vũ Trọng Khanh. Ông Vũ Trọng Khanh thứ nhất tôi được gặp, được nói chuyện ở Sài Gòn năm 1975 không có chức vụ, không cấp bậc gì cả, ông Vũ Trọng Khanh thứ hai tôi chỉ được nhìn thấy dung nhan trên màn hình Internet trong cuộc phỏng vấn của Hệ Thống Truyền Thông SBTN. Ông Vũ Trọng Khanh San José 2008 được SBTN giới thiệu bằng cái tên có chức vị quân đội là Đại Tá Vũ Lăng.


Ông Vũ Trọng Khanh Đại Tá Vũ Lăng San José 2008 trạc Sáu Bó tuổi đời, bận quân phục, tôi nhìn không rõ đó là quân phục Quân Đội Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa hay quân phục Quân Đội Hoa Kỳ. Ông có vẻ đau yếu, dường như ông ngồi không vững, ông nói khó khăn, ông có bà vợ trẻ ngồi bên đỡ lời, nói giùm. Trong cuộc phỏng vấn ông nói ba, bà nói bẩy. Chuyện kỳ lạ là, như tôi đã viết trên đây, gần nhưt ất cả những người Việt Nam từng đọc tiểu thuyết của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng,t ừng biết, dù biết ít, biết lơ mơ, về đời tư của Nhà Văn, đều biết Nhà Văn không có con trai, nhưng ký giả SBTN – không lẽ không biết – không đặt câu hỏi:

- Có gì chứng minh ông là con trai Nhà Văn Vũ Trọng Phụng


Ký giả phỏng vấn, dường như tên là ông Tường Thắng, phăng phăng la tuy-líp coi người được phỏng vấn đúng là ông con của Nhà Văn.

Ông Vũ Trọng Khanh Đại Tá Vũ Lăng San Jose, và bà vợ, kể nhiều chuyện kỳ cục quá đỗi là kỳ cục. Không những chỉ kỳ cục, đó còn là những chuyện dựng đứng. Không chỉ chuyện dựng đứng thường mà là chuyện dựng đứng năm chăm phầm chăm. Tôi nghe chuyện ông bà kể mà chịu hổng có nổi. Tôi kể lại những lời ông bà nói như sau, tất nhiên tôi chỉ kể đại khái thôi, tôi không thể kể hết hay kể thật đúng những lời ông bà nói, nhưng tôi kể không sai.


Ông Đại Tá Vũ Lăng kể ông bị bọn Bắc Cộng bắt sống, giam tù 22 năm ở Bắc Việt, năm 1982 ông trở về Sài Gòn, năm 1985, 1986 ông vượt biên bằng đường bộ sang Thái Lan, người ta đón ông sang Hoa Kỳ. Trong thời gian chịu tù đày ở Bắc Việt, ông bị bọn Cai Tù Bắc Cộng tra tấn, chúng đánh ông thủng hai lỗ ở đầu, rút hết 10 móng tay ông.


Ông kể

- Lúc đầu Bộ Trưởng Công An Bùi Thiện Ngộ và Thiếu Tướng Công An Dương Thông hỏi cung tôi, rồi đến ông Đại Tá Bùi Tín. Khi nghe tôi nói tôi là con Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, Đại Tá Bùi Tín đập bàn, quát:


- Mày nói láo. Nhà Văn Vũ Trọng Phụng làm gì có thằng con phản động như mày
Tôi nói:


- Ông Bùi Bằng Đoàn cũng làm gì có thằng con mất dậy như Bùi Tín.


Ông ấy móc súng Côn ra dọa bắn tôi nhưng rồi ông ấy không dám bắn.


Khi ông Thầy Châm Cứu Bùi Duy Tâm ở San Francisco tổ chức chào đón Đại Tá Việt Cộng Bùi Tín đến San José, tôi đến nơi gặp. Thấy tôi, ông Bùi Tín mặt xanh rờn, tôi vỗ vai ông ta, nói:


- Đại Tá đừng sợ, đây là đất tự do, ông và tôi cùng là người đi tìm tự do.


Đại Tá Vũ Lăng kể Vũ Trọng Phụng không phải là tên thật của Nhà Văn, tên thật của Nhà Văn là Vũ Văn Tý. Tên của bà mẹ ông, bà vợ Nhà Văn, là Phụng, ông Vũ Văn Tý ghép tên bà thành bút hiệu Vũ Trọng Phụng. Ông kể bà vợ Nhà Văn, bà mẹ ông, là em gái Luật Sư Trần Văn Tuyên, em cùng cha, khác mẹ. Ông kể năm ông 9 tuổi, Luật Sư Trần Văn Tuyên nói với bà mẹ ông là đưa ông đi chơi , nhưng ông TV Tuyên lại đưa ông sang Vân Nam bên Tầu. Ông sống ở đất Tầu mấy năm cho đến khi ông gặp ông Nguyễn Mạnh Côn, ông nói rõ:


- Người về sau là Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn.


Ông kể ông Nguyễn Mạnh Côn đưa ông từ Vân Nam về Hong Kong rồi đưa ông xuống tầu biển về Singapore. Không thấy ông nói rõ ông Nguyễn Mạnh Côn có cùng về Singapore với ông hay không. Chỉ biết ông kể tới đây là mất tích ông Nguyễn Mạnh Côn. Chính quyền Singapore giúp phương tiện cho ông về Sài Gòn. Từ Sài Gòn ông lên Tòa Thánh Tây Ninh.


Ông kể:

- Ở Tây Ninh tôi gặp lại ông Trần Văn Tuyên. Ông ấy đang là Cố vấn Pháp Luật của Đức Hộ Pháp Pham Công Tắc. Ông ấy bảo tôi: "Mày đừng nói với ai mày là cháu tao. Ở đây chúng nó kỳ thị, chúng nó thù ghét Bắc Kỳ. Đừng nhận họ để khi nếu nó giết tao thì nó không giết mày, nó giết mày thì nó không giết tao."


Tôi được Tướng Trịnh Minh Thế nhận là em nuôi, cho tôi đi học Khóa 4 Trường SĩQuan Đà Lạt. Năm ấy (1952) tôi nhớ Thiếu Tá Lefort là Hiệu Trưởng. Mỗi khóa Trường Võ Bị Đà Lạt cho các giáo phái Cao Đài, Hòa Hảo được cử 10 người theo học. Những năm 1960, 1961 có một số cán bộ, binh sĩ Việt Cộng gài lại trong Nam sau Hiệp Định Geneve được đưa ra Bắc chỉnh huấn, Tình Báo tổ chức cho tôi nhập vào những toán đó để ra Bắc hoạt động. Tôi ra Bắc năm 1961, bị bắt, bị tù đến năm 1982 mới trở về Sài Gòn.
Ngưng lời kể của Đại Tá Vũ Lăng.


                                                       * * * *

Ai thì tôi không dzám quả quyết chứ Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn thì tôi tự cho tôi có thể nói chắc là cả đời ông – Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn – không một lần đi ra khỏi nước Việt Nam. Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn nổi tiếng một thời của Văn Chương Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử, Mối Tình Mầu Hoa Đào, Ba Người Lính Nhẩy Dù Lâm Nạn, Kỳ Hoa Tử.. vv.. bị bọn Bắc Công bắt Tháng Ba 1976, năm 1979 ở Trại Tù Khổ Sai Xuyên Mộc, Nhà Văn đòi bọn CS phải trả tự do cho ông, chúng không chịu trả, ông tuyệt thực. Bắt chước cách đàn áp tù nhân của bọn Nga Cộng, Tầu Cộng, bọn Cai Tù Xuyên Mộc không cho ông uống nước đến chết. Nhà Văn chết ở Trại Tù Xuyên Mộc.


Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên có ông con là Trần Tử Thanh. Năm 1988 Trần Tử Thanh nằm phơi rốn trong Phòng 10 Khu ED Nhà Tù Chí Hòa cùng Tu sĩ Trí Siêu Lê Mạnh Thát và người anh em cùng bà vợ, với tôi là Hoàng Hải Thủy. Năm ấy ông Trần TửThanh, cùng ông em là Trần Vọng Quốc, bị Phản Gián P 25 nó tó vì tội "âm mưu cưa ghế chính quyền nhân rân". Hai anh em ông cùng nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hòa. Tôi, qua điện thoại, hỏi ông Trần Tử Thanh về chuyện ông Đại Tá Vũ Lăng San José nói bà mẹ ông ta là em gái Cố Luật sư Trần Văn Tuyên, tức là bà cô ruột của ông, và như dzậy Đại Tá Vũ Lăng Vũ Trọng Khanh San José là anh em con cô, con cậu với ông, ông Trần Tử Thanh cũng đã biết về cuộc phỏng vấn của SBTN, ông kêu :
- Làm gì có chuyện đó. Bà vợ ông Vũ Trọng Phụng đâu phải là em ông cụ tôi. Gia phả giòng tộc nhà tôi không có ai tên như vậy cả. Hoàn toàn bịa đặt! Anh em chúng tôi sẽ phải lên tiếng về vụ này.


Ông Trần Tử Thanh gửi cho tôi bức thư ngỏ:

 
THƯ NGỎ

Đồng kính gửi

- Các cơ quan truyền thông, truyền hình, báo chí, các mạng Internet.
- Quí vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, quí vị chủ tịch các đảng phái quốc gia, quí vị Chủ Tịch Công Đồng, các Tổ Chức, Hội Đoàn người Việt Quốc Gia tại hải ngoại.
- Bà con thân thuộc và Bằng Hữu của Gia Đình Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên.


Mới đây trong cuộc phỏng vấn kéo dài 4 phần trên Đài Truyền Hình SBTN ở Quận Cam và được báo Việt Nam Exodus đưa lên mạng, có một người xưng là Vũ Trọng Khanh, tự Vũ Lăng, Cựu Đại Tá QLVNCH, tốt nghiệp Khóa 4 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt (?), con của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng (?) – không hiểu vì lý do gì - đã mạo nhận là cháu của Luật Sư Trần Văn Tuyên.
Vì sự việc có liên quan đến thân phụ và giòng tộc chúng tôi, chúng tôi xin minh xác:

1 – Họ và tên người này nêu ra trong cuộc phỏng vấn để chứng minh liên hệ với gia đình Luật Sư Trần Văn Tuyên là hoàn toàn xa lạ với gia đình chúng tôi và không có trong gia phả của giòng họ Trần.

2– Những sự kiện liên quan đến thân phụ chúng tôi là những sự kiện hoàn toànb ịa đặt một cách trắng trợn.

Tất nhiên khi tạo dựng những sự kiện nêu trên, người được phỏng vấn hẳn có mưuđ ồ đen tối nào đó.

Vì vậy, chúng tôi xin gửi bức thư ngỏ này thông báo tới toàn thể bà con trong gia tộc, các bằng hữu quen biết gia đình chúng tôi, cùng mọi giới để cảnh giác đề phòng và tránh mọi ngộ nhận trong tương lai.

Thay mặt gia đình Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên.
Luật Sư Trần Tử Huyền, Trưởng Nam.
California , ngày 17 Tháng Hai năm 2008.

                                                 * * * *

From: nga-van tran <tiengvangusa@yahoo.com>
Subject: Re: [DDCL] Dương Thị Phương Hằng bà là ai?
To:
DienDanCongLuan@yahoogroups.com,
Cc: "Vang Tieng" <
tranvannga@hotmail.com>
Date: Wednesday, October 28, 2009, 12:46 PM

Thân gởi (ô hay bà) Thanh Nguyễn và qúy vị trên các Diễn Đàn,


Tôi xin bổ túc những điều ông Thanh Nguyễn viết. Theo chỗ tôi biết, bà Dương Thị Phương Hằng là cư dân của Thủ Phủ Sacramento chừng 5-6 năm trở lại đây (từ San Jose lên). Nay, qua anh Vũ Trọng Khanh cho biết, (không hiểu đúng được bao nhiêu phần trăm?) bà Dương Thị Phương Hằng đã bị cảnh sát câu lưu, vì tội làm passport giả, chứa gái mại dâm (dạng du học sinh từ VN sang) và mua bán ma túy, toàn là những trọng tội, chỉ vướng vào một tội thôi cũng tan nát đời hoa rồi.


Hiện anh Vũ Trọng Khanh (tự nhận là con trai của nhà văn quá cố Vũ Trọng Phụng) đang ở tại một nơi như là nursing homecó tên gọi là Senior Assisted Living Garden (số 5510 đường Sky Parway - ở 1 phòng trên lầu, gần khu thương mại sầm uất nhất của người Việt Sacramento).


Nơi này rất khó xin ở vì mỗi cụ ở riêng 1 phòng, khác hơn các dạng nursing home khác, 1 phòng có thể từ 2 đến 3-4 người. Mọi dịch vụ chăm sóc và lo ăn uống cho các cụ đều hoàn hảo và đặc biệt hơn nữa, người ở đây được quyền có bác sĩ gia đình riêng và đi nhà thương hay bác sĩ chuyên khoa nào cũng được, tùy gia đình chọn lựa. Còn các nursing home khác, ăn uống và chăm sóc cũng tương tự như ở đây, nhưng tiền SSI của mỗi cụ, các nursing home lấy hết, rút thẳng vào số tiền trợ cấp xã hội hàng tháng và bệnh tật đều có bác sĩ riêng hoặc đưa đến bệnh viện nào mà nursing home đã có giao tiếp trước và các cụ không phải đóng thêm tiền. Còn các cụ ở ởassisted living home phải đóng thêm tiền hàng tháng trên dưới $150 đối với các cụ hưởng tiền SSI, còn các cụ có hưu liễm hình như đóng mỗi tháng trên dưới $5,000?
Vì vậy, ai vào ở Senior AsssistedLiving Home phải có con cháu hay người thân tìm kiếm trên net hoặc đến tại chỗn ộp đơn xin. Các cụ vào đây cũng phải trải qua 1 cuộc phỏng vấn ngắn và thân nhân chịu trách nhiệm trả thêm tiền hàng tháng...


Tôi gặp anh Vũ Trọng Khanh kể như thường xuyên hơn 1 tuần nay vì anh mới được cảnh sát đưa anh vào đây "tạm trú" hay gọi là di tản chiến thuật vì chỗ bà Hằng cùng ở với anh (bà Hằng tự nhận là vợ của anh, đại tá Vũ Lang) bị cảnh sát hốt hết. Anh cho biết đến tháng1.12.09, anh sẽ được 1 cựu FBI (đang sử dụng xe lăn) thường đến thăm anh và đưa anh đến ở 1 chỗ khác, mỗi tháng trả gần $200 và ông Mỹ này xin được 1 người do Sở Xã Hội cho để chăm sóc anh (anh cho biết năm nay anh 80 tuổi, mù 1 mắt và đi đứng chậm chạp...)


Khi anh Khanh nói với khi anh mới đến ở chỗ mới này, bà Dương Thị Phương Hằng đã bị cảnh sát hốt cùng với 1 người Mỹ da đen và cảnh sát biết anh là nạn nhân của bà Hằng (trên danh nghĩa bà Hằng lãnh tiền giờ của Sở Xã hội, chăm sóc anh Khanh hàng tháng mà bà Hằng thường đi ta bà bỏ đói anh ta...) và cảnh sát hỏi anh Khanh muốn ở đâu, anh mới chỉ địa điểm Senior Assisted Living này vì trước đây bà Hằng có đến chăm sóc thêm vợ chồng của 1 cựu Trung Tướng QLVNCH (người mà tôi bảo trợ vào ở đây). 


Xin nói thêm, tôi biết anh Vũ Trọng Khanh từ năm 1957 khi tôi từ tỉnh lên Sài Gòn học. Bản chất anh Khanh rất hiền lành và đến khi tôi gặp lại anh Khanh cách đây khoảng 10 năm tại Sacramento, anh thường đến nhà tôi cũng như tôi cũng thường đến nhà anh ấy chơi, tôi mới biết anh tự nhận là con ruột của nhà văn lớn của VN thời xưa Vũ Trọng Phụng và anh Khanh vẫn hiền, nhưng thường "nói dóc" tổ sư. Từ đó, tôi ít có dịp tiếp xúc với anh và cũng vì anh đổi chỗ ở, hình như về lại San Jose và có thể gặp bà Phương Hằng.

- - - - - - - - - -