Truyện CƯỜI Dài... Dài...
65.- PHỤ HỌA CHO CÂU RANH NGÔN:
"Sau lưng người đàn ông thành công là một người đàn bà…"
là:
Sau lưng người đàn ông thành công là một người đàn bà ngồi không.
Sau lưng người đàn ông ngoại tình là một người đàn bà ngồi rình.
Sau lưng người đàn ông bất lực là một người đàn bà rất bực.
Sau lưng người đàn ông long nhong là một người đàn bà long đong,
Sau lưng người đàn ông thất bại là người đàn bà xúi dại.
Sau lưng người đàn ông liệt dương là người đàn bà đáng thương.
Sau lưng người đàn ông đẹp zai là người đàn bà dễ mang thai
Sau lưng người đàn ông lảm nhảm là người đàn bà thê thảm !
Sau lưng người đàn ông nghèo khó là người đàn bà nhăn nhó
Sau lưng người đàn ông hám của lạ là người đàn bà lang chạ.
Sau lưng người đàn ông mê gái là người đàn bà tê tái.
Sau lưng người đàn ông mạnh khỏe là người đàn bà mắn đẻ.
Sau lưng người đàn ông hết tiền là người đàn bà giữ tiền.
Sau lưng ngưòi đàn ông vạm vỡ là người đàn bà nghẹt thở.
Sau lưng người đàn ông mất sĩ diện là người đàn bà… nhiều chiện.
Sau lưng người đàn ông homeless, không có người đàn bà nào cả.
* * * * *
66.- LÀM SAO NHẬN RA CHA?
Hai linh mục đi nghỉ hè ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì để có thể nhận ra rằng họ thuộc giới linh mục.
Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...
Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ "du lịch". Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.
Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:
- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.
Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?
Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói
- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.
Một linh mục không chịu được nữa và nói:
- Xin chờ một chút thưa cô.
- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.
- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?
- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.
* * * * * * * *
67.- VĂN HOÁ NGƯỜI MIỀN BẮC VIỆT NAM
Cái Xã Hội Chủ Nghĩa tại Việt Nam nó giáo dục con người như thế này thì phải làm sao đây. Theo năm tháng, cái văn hóa "mọi rợ" này nó ô nhiễm cả toàn thế giới. Hổng phải muốn phân biệt, cùng là tỵ nạn cộng sản, nhưng cộng sản mà đi tị nạn ở miền Bắc nó chửi thề, đánh lộn, còn trương lá cờ máu sao vàng trong trại tị nạn ở HongKong. Bởi vậy, một thời ở trại tị nạn HongKong đã chia thành 2 phe đánh nhau chí chóe. Ở hải ngoại này, bất cứ nơi nào có trồng cần sa là có dính líu đến người sống ở miền Bắc. Nói cho cùng, tất cả đều là nạn nhân của chế độ cộng sản mạn rợ nhất thế giới này. Cả thế giới là nạn nhân của nó đấy, không riêng gì người dân Việt Nam đâu.
Một câu chuyện vui được kể trong nhân gian, nhưng có lẽ nó thể hiện lên một sự thật rõ nét về cái văn hóa "man rợ" của nước CHXHCNVN hiện tại:
Khi đến Hà Nội, tôi tìm một người thân trong mội khu phố văn hóa, thấy một số trẻ em chơi ở đầu ngõ tôi hỏi:
- Các cháu có biết nhà tổ trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?
Một đứa bé trai khoảng chừng 10 tuổi, nhìn tôi ranh mãnh đáp ngay:
- Biết, nhưng đéo chỉ.
Tôi nhẹ lắc đầu, đi sâu vào ngõ, gặp một trong số thanh niên đang trò truyện, tôi lập lại câu hỏi:
- Anh ơi, có biết nhà tổ trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?
Anh ta trả lời cộc lốc:
- Đéo biết.
Đến khi gặp anh tổ trưởng văn hóa, tôi thuật lại câu chuyện rồi nói:
- Anh ơi, bộ ở đây phụ huynh không có dạy dỗ con cái hay sao mà để tụi nó nói chuyện như thế đối với người lớn tuổi?
Anh tổ trưởng khu phố văn hóa trả lời ngay:
- Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe.
Lúc đó, cô con gái của người bạn tôi, là cô giáo dạy văn, vội xen vào:
- Hôm đó, cháu giảng bài về lòng dũng cảm của nhân dân ta, đánh cho "Mỹ Cút, Ngụy Nhào", cháu mới hỏi một học trò:
- Dũng cảm là gì hả cháu?
Nó đáp lại gọn ơ:
- Là đéo sợ.
- Cháu cũng đem câu chuyện này thuật lại với ông bộ trưởng giáo dục Nguyễn Thiện Nhơn thì ông ta lại trả lời:
- Nó trả lời như thế cũng đéo có sai.
Lúc đó, tôi tức giận đến run người, tôi người miền Nam, từ thời cha sinh mẹ đẻ ra tôi đến giờ, tôi chưa bao giờ biết dùng chữ "Đéo", cũng phải buộc miệng chửi theo:
- Nói thiệt nha, đất nước kiểu này thì đéo khá.
Đấy, đấy đất nước Việt Nam của tôi là thế đấy. chế độ CHXHCNVN này phải giật sập nó, không thể nào thay đổi gì được.
* * * * * *
68.- BA ĐIỀU UỚC ...
Một cặp tình nhân hẹn nhau ra một ngôi nhà hoang vu giữa rừng để tâm sự, trong lúc đam mê vô tình đánh rơi một cái bình cổ xuống nền gạch vở tan nát, bỗng ở đâu xuất hiện một người đàn ông, cả hai hoảng sợ, người đàn ông mới xuất hiện liền cười to và nói :
- Các người đừng sợ, ta là thần bình, các người đã cứu ta. để tạ ơn ta cho hai người ba điều ước, một cho chàng trai , một cho cô gái và một .... cho ta. Chàng trai liền ước:
- Cho tui trở thành một ông chủ showroom xe hơi lớn nhất. Tới phiên cô gái ước được trẻ mãi không già, ông thần bình liền nói để ta thực hiện xong điều ước của ta thì sẽ thực hiện điều ước của hai người. Cặp tình nhân thắc mắc:
- Ông có điều gì mà làm không đựợc đâu chứ . Ông thần bình đáp:
- Ta chi muốn một điều nho nhỏ thôi, là cả ngàn năm nay rồi ta ở đây, bị nhốt trong cái bình cổ này đã chứng kiến biết bao nhiêu cảnh yêu nhau mà ta chưa đựợc một lần yêu, bây giờ ta muốn đuợc yêu một lần với một cô gái thử coi.
Chàng trai bèn thuyết phục cô gái, cuối cùng cô gái cũng đồng ý. chàng trai đi ra ngoài để ông thần bình cổ và cô gái yêu nhau. Xong ông nằm tâm sự với cô gái, thần bình cổ hỏi:
- Người yêu của em năm nay nhiêu tuổi rồi?
- Hai mươi bảy. Cô gái trả lời.
- Hai bảy tuổi rồi mà còn tin có thần tiên xuất hiện và cho ba điều ước nữa thì thật là điên rồ. Hì hì hì...
* * * * * * *
69.- XIN THÊM PHẤN
Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.
- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.
- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy...
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: "Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên". Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là... cha.
- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: "Tao xuống xin thêm phấn".
* * * * * *
70.- MUỐN GIÚP CHO HỌ SUNG SƯỚNG, LÀ THỈNH THOẢNG PHẢI LÀM CHO HỌ KHỔ
Có một bà cán bộ lãnh đạo từ trên xuống thăm một vùng, hỏi người đang cai quản ở đấy:
- Tình hình chỗ cậu thế nào?
Cấp dưới buồn rầu:
- Thưa, còn khổ lắm. Một tuần chỉ ăn cơm ba ngày.
- Ủa, vậy những ngày kia ăn phở hay sao?
- Đâu có, cháo không hà !
Lại ngạc nhiên:
- Cháo gà hay cháo vịt ?
Người kia sửng sốt một hồi mới trả lời được:
- Không, cháo bắp.
Cấp trên chép miệng, chuyển đề tài:
- Vấn đề mặc thì sao?
- Giản dị lắm ạ.
Tươi cười:
- Tốt. Tôi ghét nhất cái lối đi cày mà còn bận vét-tông. Ngày thường chớ có làm như ngày cưới.
- Dạ thưa, đám cưới ở đây người lớn bận lung tung, có gì xài nấy, không có gì cũng xài nấy..jpg)
Gật gù:
- Thế trẻ con?
- Trẻ con phần nhiều bận xà lỏn.
Khách reo lên:
- Viền đăng-ten chứ?
Chủ nhăn nhó:
- Không biết viền gì, nhưng mép tưa như xơ mướp.
Gằn giọng:
- Quái, chúng nó mua ở đâu vậy? Intershop chăng?
- Tiền đâu mua, thưa chị. Phần lớn là quần gia truyền.
- Đồ cổ à? Có giá trị văn hóa đấy. Chớ có bán!
- Bán sao được, thằng cha còn phải dành cho thằng em nữa.
Cấp trên im lặng một lát, giở sổ tay ra.
- Ăn… mặc… rồi, việc ở thế nào? Bình quân mỗi người bao nhiêu mét vuông?
- Hàng ngàn mét! Bởi nhiều nhà có mái chứ đã có tường đâu.
- Chà, nền nhà lát gạch bông gì vậy?
- Bông cỏ ạ. Mà không cần lát, cứ để tự nó mọc lên thôi.
Ngẫm nghĩ thêm vài phút, khách hỏi tiếp:
- Tôi cần biết tình trạng giáo dục, biết trẻ em học hành ở đâu?
- Dạ, phần lớn ở trường đời.
- Bao nhiêu tốt nghiệp trên đại học?
- Có một người, nhưng ra trường cách đây hai mươi năm.
Bà mở thêm một trang sổ tay nữa:
- Bây giờ đến những điều thiết yếu. Điện có thường xuyên không?
- Thưa, có rất đều vào những ngày không cúp. Mỗi tuần chỉ cúp độ sáu ngày.
- Chết cha, vậy làm sao chạy máy lạnh… Kỳ quá ! Thôi sau điện là nước. Đủ xài chứ?
- Chắc đủ. Vì em chưa gặp người chết khát bao giờ.
Sau khi nắm vững tình hình, bà hạ giọng:
- Dư luận quần chúng thế nào?
- Thưa, tại sao chị cần biết ạ?
- Tại điều đó quan trọng lắm. Cậu phải hiểu, ai làm chủ dư luận sẽ làm chủ xã hội.
- Thưa chị, thú thực là dân kêu khổ.
- Kêu thầm hay kêu to?
- Thầm, nhưng ai cũng nghe rõ.
Khách đứng lên, đi lại trong phòng, nói trong niềm xúc động:
- Cậu ạ, mục đích của đời tôi không có gì khác hơn là làm cho dân sung sướng.
- Đa tạ chị.
- Và hơn nữa, sự sung sướng ấy còn phải được nói to ra. Bây giờ mọi người kêu khổ chứ gì?
- Được. Tôi đã có biện pháp, cậu chuẩn bị thi thành.
Gồm mấy điểm. Ghi đi ...
Ngày hôm sau, vùng đất đó có những cải cách rộng lớn.
- Cơm từ chỗ đủ ăn ba ngày giảm xuống một.
- Nhà cửa từ chỗ không có tường tiến tới không có mái.
- Quần xà lỏn đi từ gia truyền đến thất truyền luôn.
- Điện xưa kia có một ngày trong tuần, hiện nay còn một giờ trong tháng.
- Nước trở nên hiếm hoi đến nỗi nhiều đám cưới, nhà gái thách nhà trai hai lu.
Bà con kêu khổ vang trời. Họ luôn miệng nhắc tới thời gian trước đây với vẻ thèm khát. Ai cũng mơ lại lúc bốn hôm được tắm một lần, mỗi tuần được coi tivi một buổi. Thỉnh thoảng, gia đình lại mang những tấm hình cũ ra ngắm, và thở dài khi thấy trong đó ai cũng được bận áo bà ba.
Đúng là hạnh phúc chỉ tồn tại khi người ta đã mất nó. Khi nỗi khổ đã lên tới cực điểm, bà khách bèn ra dấu hiệu. Lập tức những thứ ngày xưa ùn ùn quay trở lại :
Ánh sáng tràn ngập ngày thứ bảy, phông-tên ào ào lúc nửa đêm. Trẻ con được lội bộ tới trường, còn trường bao giờ cũng đủ tiền lương phát sau một tháng.
Dân kêu sướng inh ỏi.
Mọi người đều nói: Một thời đại mới đang bắt đầu, một thời kỳ huy hoàng đang mở ra, một giai đoạn khác đã ập đến.
Cái bà ở cấp trên xuống ấy đắc chí :
- Thấy chưa ? Muốn giúp cho họ sướng, tốt nhất là thỉnh thoảng phải làm cho họ khổ.
* * * * * * *
71.- HIẾM VÀ TỐT
Một ông nhà giầu nọ bị bệnh nan y sắp chết, bác sĩ Tề nói muốn sống thì phải thay nội tạng. Ông ta lập tức bay ra chợ đen nội tạng bên Trung Cộng.
Đầu tiên, ông ta vào tiệm bán tim.Tại đây, tim các loại có đủ cả. Nào là: tim bác sĩ, tim nông dân, tim công nhân, tim luật sư, tim thầy giáo… nhưng mắc nhất trong cửa hàng là một trái tim cộng sản. Ông ta liền hỏi chủ tiệm:
- Sao tim này mắc dữ vậy, bộ nó tốt lắm hả?
- Cái này hổng phải nó tốt mà là nó hiếm.
- Sao hiếm?
- Ây dà, nị hông thấy sao? Cả ngàn thằng cộng sản mới có 1 thằng có tim đó chớ. Vậy là nó hiếm rồi. Hàng hiếm đó, mua đi.
Ông nhà giầu mua trái tim cộng sản. Sau đó, qua tiệm bán bao tử. Ở đây cũng có đủ loại: bao tử lính, bao tử dân nghèo, bao tử dân giầu… nhưng mắc nhất là bao tử của quan chức nhà nước cộng sản. Rút kinh nghiệm tiệm bán tim, ông ta hỏi chủ tiệm:
- Cái này nó hiếm nên mắc phải không?
- Cái này hổng hiếm nhưng mà nó tốt!
- Tốt ra sao?
- Tốt lắm chứ! Xi măng, sắt thép, tiền bạc, mỡ thối, mỡ bẩn gì, kể cả sĩ diện và lương tâm bỏ vào nó cũng tiêu hóa hết. Tốt lắm đó, mua đi
Ông nhà giầu mua cái bao tử đó.Cuối cùng, chỉ còn tiệm bán não. Ở đây cũng có đủ loại não như 2 tiệm trước, nhưng mắc nhất cũng là não của người cộng sản. Lần này ,vừa thấy cái não mắc nhất đó, ông ta nói ngay:
- Lấy tôi cái này, cái này mắc vậy chắc vừa hiếm lại vừa tốt?
- Nị khéo chọn ghê! Cả triệu thằng công sản mới có 1 thằng có não, mà nó ít khi xài tới lắm nên còn mới Còn tốt ở chỗ là mỗi khi nó động não suy nghĩ tức là nó sắp có tiền!
********************
72.- CON HEO KHÁC CON LỢN?
1) Điểm khác nhau thứ nhất là con heo sinh ra ở Miền Nam, con lợn sinh ra ở Miền Bắc.
2) Điểm khác nhau thứ hai là con heo thì ăn bắp, con lợn thì ăn ngô nè.
3) Điểm khác nhau thứ ba là con heo thì da không làm bánh được còn con lợn làm bánh da lợn.
4) Điểm khác nhau thứ tư là con heo đóng phim người lớn, con lợn đóng phim thiếu nhi (phim Hiệp sĩ lợn).
Sau đây là một số điểm thú vị của con lợn và con heo:
1) Miền Bắc không có con heo nhưng lại thích "nói toạc móng heo" - Miền Nam không có con lợn nhưng làm được bánh da lợn.
2) Miền Bắc có lợn sề, lợn nái, lợn giống, lợn cấn, lợn sữa, lợn choai, lợn tháu, lợn ỷ, lợn rừng - Miền Nam có heo nhà, heo ruộng, heo bông, heo lang, heo cỏ, heo bò,
heo đen, heo nọc, heo hạch, heo nái, heo nưa, heo lứa, heo mọi, heo sữa, heo rừng.
3) Con lợn từ Miền Bắc xuống Miền Nam bị hóa kiếp thành con heo cũng có điển tích đàng hoàng:
Paulus Huỳnh Tịnh Của là một học giả người Miền Nam, trong Đại Nam Quốc Âm Tự Vị, ông đã giải nghĩa lợn là con heo, là giống lục súc béo hơn hết. Đúng như con lợn tự khoe: “Nội trong hàng lục súc với nhau, ai sánh đặng mình heo béo tốt?” (Lục súc tranh công).
4) Đọc Việt sử, ta thấy người Miền Nam phần lớn là những di dân từ Miền Trung, tiếng nói của họ nặng, khi phải bẩm trình với quan lớn, họ lại phát âm thành “quan lợn”. Quan cho là vô phép nên sai lính lấy hèo phạt, ai bẩm “quan lợn” là phạt đòn 10 hèo. Nhiều người bị phạt hèo như vậy, nên khi thấy con lợn họ hình dung ngay ra những cây hèo vút vào mông họ, họ bèn mỉa mai gọi con lợn là “con hèo”. Rồi để khỏi lầm lẫn con lợn với cây gậy quái ác ấy, họ bớt đi dấu huyền, còn lại là con heo.
* * * * * *
73.- CẬU HỌC TRÒ THÔNG MINH XUẤT SẮC!
Cu Tèo năm nay 10 tuổi học trường tiểu học lớp 5. Học được 1 tuần thì Cu Tèo chán học, không chịu làm bài vở nữa. Cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao thì Cu Tèo nói là tại chương trình học quá thấp so với trình độ của Cu Tèo và Cu Tèo xin cô cho Cu lên học cấp trung học. Cô giáo dẫn Cu Tèo lên văn phòng hiệu. trưởng trình bày đầu đuôi câu chuyện. Hiệu trưởng bàn với cô giáo là Ông sẽ hỏi Cu Tèo một số câu hỏi về Khoa Học, còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về Kiến Thức Tổng Quát, nếu Cu trả lời đúng thì ông sẽ cho Cu nhảy lớp.
Hiệu Trưởng (HT): 25 lần 25 là bao nhiêu?
Cu Tèo: Dạ là 625.
HT: Công thức tính diện tích vòng tròn?
CU TÈO: Dạ là bình phương bán kính nhân Pi.
HT: Nước bốc thành hơi khi nào?
CU TÈO: Dạ khi nước sôi 100 độ C.
Sau gần 1 tiếng "tra tấn" Cu Tèo, câu nào Tèo cũng đáp đúng hết, Ông rất hài lòng về kiến thức Khoa Học của Cu và giao cho cô giáo hỏi về Kiến Thức Tổng Quát:
Cô Giáo (CG): Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông HT hết hồn, nhưng Cu trả lời ngay.
-CU TÈO: Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ.
CG: Cái gì trong quần hiệu trưởng có mà cô không có?
Ông HT xanh cả mặt.
-CU TÈO: Cái ví.
CG: Ở nơi đâu lông của đàn bà quăn nhiều nhất?
Ông HT run lên...
-CU TÈO: Phi Châu.
CG: Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông HT chết điếng người!
-CU TÈO: Đầu gối.
CG: Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông HT há hốc mồm ra...
-CU TÈO: Cái lưỡi.
CG: Cái gì của cô còn "nhỏ" khi chưa có chồng và "rộng" ra khi cô lập gia đình?
Ông HT ra dấu không cho Cu trả lời nhưng Cu đáp ngay.
-CU TÈO: Cái giường.
CG: Cái gì mềm mềm nhưng vào tay cô một hồi thì cứng ra?
Ông HT không dám nhìn cô giáo.
-CU TÈO: Dầu sơn móng tay.
CG: Cái gì dài như trái chuối, cô cầm một lúc thì nó chảy nước ra?
Ông HT ngất xỉu!
-CU TÈO: Cây cà-rem.
Sau một hồi lâu Ông HT tỉnh lại mình mẩy đầy mồ hôi, bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với Tèo:
"Thầy cho con lên thẳng Đại Học vì nãy giờ thầy đáp không đúng 1 câu nào hết!