Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Tạp-Ký
10/15/2005 5:08:57 PM  

Mùa Xuân
Bình Yên
cho Phương Triều

 

Mùa Xuân theo ý tôi là mùa của hy vọng, của hạnh phúc và của những lộc may cho nhân thế. Mỗi độ Xuân về tâm hồn  tôi rộn rã, bừng dậy với bao bài ca của ngày Xuân mới, tươi thắm của những ngày Tân Niên đầu năm để người người chúc phúc cho nhau, cầu mong sao mọi điều vạn an trong cuộc sống, và rồi tôi nhớ mãi giọng ca truyền cảm của chị Hoàng Oanh ngân nga ngọt ngào bài hát "Câu Chuyện Đầu Năm", nhạc vang lên như phơi phới tâm tư:

 

"... Xuân mang niềm tin tới

Bao la nguồn yêu mới, như hoa mai nở phơi phới

Thế gian thay nụ cười

Đón cho nhau cuộc đời, trên đất mẹ vui khắp nơi

Xuân gieo lộc khắp chốn

Xuân đi rồi xuân đến, cho dân gian đầy lưu luyến

Đón xuân trên mọi miền

Viết thư thăm bạn hiền,

một lời nguyền xin chớ quên"

 

Thiên nhiên chuyển hóa vũ trụ nơi chúng ta hiện hữu để 12 tháng trôi qua của một chu kỳ bốn mùa nhiều đổi thay, rồi theo luật tuần hoàn đó, nàng Xuân mới của chúng ta rạng rỡ lại trở về cho những điều như ý nhất:

 

"Mong đầu năm cuối năm gặp may,

Gia đình luôn hạnh phúc sum vầy

Trên bước đường danh lợi rồng mây

Duyên vừa đẹp ý đắp say

Ôm nàng Xuân đẹp vào tay!"

 

Sáng nay thức dậy, nhìn ra ngoài trời thấy bàng bạc một màu trắng của mây trời quang đãng, nắng đã nhẹ vươn, gió thổi những chiếc lá trên cành đào đong đưa tôi nhận thức ra mùa Xuân ẩn hiện sau sân vườn, tôi bước ra khỏi giường để kéo màn cửa sổ hầu đón nhận hàng triệu tia nắng ấm đầu ngày, trên bàn viết của tôi là 3 quyển sách của nhà thơ Phương Triều gởi tặng tôi. Hai anh Đào Vũ Anh Hùng và anh Đinh Tiến Dũng từ Dallas ghé lên Austin thăm anh Phương Triều, được biết anh Phương Triều hiện nay đang dưỡng bệnh.

 

hoamai1.jpg (8373 bytes)Trong tác phẩm "Trăm Bài Thơ Xuân", tôi bắt gặp anh sáng tác nhiều bài thơ Xuân, mà mùa Xuân của Phương Triều những năm về sau khi ra xứ ngoài là những mùa Xuân ly hương, Xuân của những hoàng hôn mòn mỏi khi nhìn về cố quốc như trong bài "Sài Gòn":

 

"Sài Gòn Xuân đã lỡ mùa

Sài Gòn cây rụng trái chua đời buồn

Sài Gòn ngày qua lâu hơn

Sài Gòn đau quá nỗi buồn sơ sinh!..."

 

Bài thơ "Bụi Hồng", Phương Triều vẽ lại hình ảnh cô giáo không còn đứng lớp giảng bài sau mùa Xuân 75, để cả thành phố phải thay đổi, cô giáo đổi nghề buôn bán ngoài chợ hầu mưu sinh nuôi gia đình. Một sự giáo dục của chế độ mới đang đe dọa người dân:

 

"Ba ngàn lẻ mấy đêm mòn mỏi

Con sóng đời xô giạt nắng Xuân

Ấm êm như thể là châu bỏ

Đã biệt tăm theo bóng mỏi mòn!"

 

Mùa Xuân mà Phương Triều dệt thơ nghe như buồn bã, như thơ có mưa Xuân rơi trên bờ mi em trong bài "Mưa Trong Mắt":

 

"Con chim gọi nắng mùa Xuân muộn

Cho bão cuồng chân rớt cõi xa

Em cười sao cứ mưa trong mắt

Vầng trán hoàng hôn mây trắng qua..."

 

Phương Triều là nhà báo, là nhà văn khi tôi còn ngồi ghế nhà trường lúc còn bé lắm, anh thuộc thế hệ đàn anh, bậc thầy tôi, anh viết nhiều về các thân hữu, các nhà văn như Bình Nguyên Lộc, An Khê, Dương Trữ La, Trọng Viễn, Hứa Hoành, Xuân Vũ,... hay các nhà thơ Phan Yến Linh, Hoàng Trúc Ly, Hoài Điệp Tử,... Ngược lại, cũng có nhiều bằng hữu đã viết về anh, ví dụ như Nhật Hồng kể về anh như sau:


"... Từng ấy nhịp đập của con tim trong tức tưởi nghẹn ngào, hoà với hơi thở của mẹ Việt Nam đứt đoạn thương đau, đã được Phương Triều gọi lên, như hằn xuống trong hồn thơ của anh vốn là một nhà thơ, một người lính, một anh tù nhân "cải tạo", một tù chính trị HO, được trở về từ cõi chêt..."

 

Trong bài "Góc Quên", Phương Triều tả về một góc nhớ cõi chết từ xóm mộ như sau:

 

"Buổi chiều xóm mộ trời ngưng gió

Cỏ Lác nằm quên giấc ngủ dài

Con chim én liện qua nhìn ngó

Mùa Xuân sao lụn nắng vàng phai ?"

 

Nhà thơ Huy Trâm nhận định về Phương Triều qua dẫn chứng khá nhiều vầng thơ, tôi xin trích đoạn của bài "Bài Vỡ Lòng":

 

"Mười sáu trăng tròn giấu giữa mây

Gió không về kịp buổi chiều nay

Để nâng cánh én mùa Xuân muộn

Mà thức đêm xanh ngủ giấc ngày"

 

Huy Trâm cũng lược qua về tiểu sử của nhà thơ Phường Triều khi anh và gia đình mới đến Mỹ:

"Thi sĩ Phương Triều, sinh trưởng ở miền châu thổ sông Cửu Long, năm 1999 này đã ngót lục tuần, là một khuôn mặt quen thuộc trong giới báo chí của miền Nam trước đây. Là một sĩ quan trong QLVNCH, ông đã bị tập trung "cải tạo" nhiều năm trong các trại giam ở miền bắc. Phương Triều đến Hoa Kỳ năm 1994 và hiện nay định cư cùng gia đình tại tiểu bang Minnesota. Ông tiếp tục sáng tác và có thơ đăng tải rải rác trên nhiều tạp chí ở Mỹ."

 

Phương Triều đã cho ra 5 tập thơ như sau: Thơ Phương Triều (Tình Thương xb, 1995), Trăm Bài Thơ Xuân (Lê Huỳnh xb, 2000), Xóm Mộ (Lê Huỳnh xb, 2001), Giọt Sữa Đất (Lê Huỳnh xb, 2002). Ngoài ra, anh cho ấn hành 3 tập truyyện trước trước 1975, là Còn Nhớ Còn Thương (Sông Hậu xb, Saigon, 1966), Tiếng Hát Hoàng Hôn (Sông Hậu xb, Saigon, 1969), và Sầu Hương Phấn (Sông Hậu xb, Saigon, 1972),

 

Trong bài viết Phương Triều gởi thăm con gái Hoài Điệp Tử là nữ ca sĩ Yến Phương, anh viết lá thơ dài nhắc chuyện cũ, kỷ niệm với bạn bè tại Sài Gòn trong đó có Hoài Điệp Tử và gia đình (Trích đoạn ngắn cuối bài):

 

"Cháu Yến Phương,

Thế hệ của chú sắp ra đi vào dĩ vãng. Một số bạn già của chú và chú vẫn mang tâm trạng là đã hết đời rồi mà chẳng làm gì nên thân. Thế hệ các cháu cũngh trải qua một đoạn đời tuổi nhỏ cơ cực. Bây giờ đời sống các cháu đã tạm ổn định. Nhưng vết hằn của quá khứ vẫn còn ẩn hiện đâu đó trong tâm tư các cháu. Chú không được phép làm nặng trĩu thêm tâm tư của các cháu mà chỉ được trình bày tỏ một vài suy nghĩ mà minh thấy chính đáng. Chú không khỏi ái ngại khi nhìn thấy thoáng hiện nỗi buồn trong đôi mắt của cháu. Cha cháu, trong những đầu thập niên 50, tập tễnh vào nghề văn nghiệp báo, vô cùng vất vã và thiếu thốn, nhưng đôi mắt của cha cháu lúc nào cũng sáng ngời và long lanh. Chú nhìn thấy được niềm tin và nghị lực đã hóa thân thành nét cười trên đôi mắt của cha cháu.

 

Cháu Yến Phương,

Đời sống có những nhu cầu chính đáng thúc bách chúng ta khiến chúng ta lúc nào cũng phải cật lực vươn lên. Nhưng chúng ta cũng phải tận tụy và kiên trì giữ mãi tình yêu trong sáng mà chúng ta hằng mong muốn dành trọn vẹn cho con đường sự nghiệp đã chọn lựa.

Cám ơn cháu đã kiên nhẫn ngồi nghe những lời lẩm cẩm của một ông già mà lâu nay cháu vẫn quý mến gọi bằng chú.

Chúc cháu thành công.

Xứ Vạn Hồ, 3 tháng 11, 2002

Phương Triều "

 

Tôi xem lá thơ anh gởi cho Yến Phương đã đăng trên tạp chí Hương Quê năm 2002, điều này cho thấy Phương Triều là người bằng hữu với bản tánh thân thiện và anh sống rất tình cảm, sống chí tình với bạn bè như nhận xét của nhà văn Hải Bằng (HB Kiên Giang, Như Khóm Lục Bình) đã kể cho tôi nghe về cá tánh của nhà văn, nhà thơ Phương Triều. Ngày hôm nay anh bị giới hạn về sức khoẻ, tôi thành tâm cầu xin cho anh một mùa Xuân với nhiều hạnh phúc thật bình yên:

 

Nhân mùa Xuân 2006 tươi sáng chan hòa bao phủ không gian, rộn ràng mang bao ý Xuân, tôi xin gởi bài thơ thất ngôn sau đây đến anh Phương Triều với lời cầu chúc tốt đẹp nhất cho sức khỏe của anh.

 

Xuân Bình Yên

Lạc bước người xa chốn Sa Giang

Muôn phương bốn bể một thiên đàng

Kiếp nhân thế phù vân giao động

Đời vốn trầm luân những gian nan

Lão Tử xoay vần sau Sanh Bịnh

Thiện tâm thiện mỹ sắc kim cang

Thanh nhàn bước chân tìm hạnh phúc

Lời cuối ngàn sau Xuân Bình An

(VHLA)

 

Tôi mơ tưởng một hanh phúc bình yên của Bài Hát Mùa Xuân, nhạc do Thanh Trang, để đặc biệt gởi đến anh Phương Triều cho một tâm hồn thư thái và một hạnh phúc bình yên, từ lời chúc lành của rất nhiều bằng hữu chia sẻ những lo lắng, những quan tâm và những cảm nghĩ về anh như một người thi sĩ thân hữu của những nét trân quí dễ thương.

 

"Nào cùng nhau ta mừng đón Xuân

Nào cùng vui cho tròn tháng năm

Mùa Xuân đến không còn giá băng

Lòng vui tiếng chim trời hót vang!

 

Xuân yên vui,

Xuân đến cho ta niềm tin sáng ngời

Xuân muôn nơi,

Xuân hứa cho nhân loại ngày vui mới..."

(Bài Hát Mùa Xuân, Thanh Trang)

 

... Và hạnh phúc bình yên, thật bình yên.

 

Việt Hải, Los Angeles.