Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Chuyện Khắp Nơi
8/30/2009 1:57:56 AM  

Bác Sĩ Yamamoto Tadashi Và Những Nụ Cười

Mười năm nay, năm nào ông giáo sư – bác sĩ Yamamoto Tadashi (bệnh viện Toyohashi, Nhật Bản) cũng trở về Quảng Nam. Nhờ “cái duyên tình” gắn bó giữa ông và đất Quảng đã đem lại hàng trăm nụ cười cho những bệnh nhân không may mắn bị sứt môi hở hàm ếch. Nhiều người gọi ông bác sĩ già Yamamoto Tadashi, là ông Bụt.
 
Mười sáu năm có mặt trong cuộc đời này là chừng đó năm cô gái Cadong Nguyễn Thị Á sống trong nỗi buồn tủi và sự xa lánh, hắt hủi của dân làng. Em không biết vì sao khuôn mặt mình lại quái dị, khác thường so với những người khác. Sau này có người nói em và chị bị ảnh hưởng chất độc da cam. Em cũng không biết chất độc da cam là thứ gì mà ba mẹ bình thường còn em và chị lại “khác thường”. 
 
Người đi tìm nụ cười 
 
Ngày Á mới sinh ra, dân làng nhìn cái môi hở to, vòm miệng trống hoác, mũi sập sâu, không giống những đứa bé khác, đã tỏ vẻ kinh sợ. Và họ quả quyết, ba mẹ em bị ma ám nên mới sinh ra hai đứa con như thế. Không chịu nổi sự ghẻ lạnh, hắt hủi của dân làng, ba mẹ Á ra đi trong nỗi đau đớn và tuyệt vọng.

Ba mẹ chết, hai đứa con gái dắt díu nhau ra bìa rừng sống. Sức sống mạnh mẽ như cây, như cỏ, hai chị em rồi cũng lớn lên. Năm 2006, Á nghe nhân viên y tế về làng khám bệnh và nói có đoàn bác sĩ Nhật Bản chữa được bệnh của em. Hái rau rừng, bán con gà, gom góp được hơn trăm ngàn, cô sơn nữ của núi rừng Trà My tìm đường xuống bệnh viện đa khoa Quảng Nam, nơi em được “mách nước”, và cũng là tìm lối thoát cho cuộc đời mình. Và ở đó em gặp được ông Bụt!

Á không tin vào khuôn mặt của mình sau khi phẫu thuật. Nụ cười của đứa con gái Cadong thêm phần rạng rỡ. Ông giáo sư – bác sĩ già ngoài việc mổ, miễn phí thuốc men, còn cho Á tiền về xe.

Tại xã Đại Nghĩa, huyện Đại Lộc, cả gia đình Huỳnh Văn đều ứa nước mắt khi đứa con trai út ra đời mà không tròn vẹn, bé bị sứt môi hở hàm ếch nặng. Thế nhưng, do nhà nghèo, hai vợ chồng không nghề nghiệp nên vừa sinh con xong, Văn lại gạt nỗi buồn sang bên để lặn lội vào Đà Lạt bán bắp dạo, kiếm tiền nuôi con. Đến ngày 7.7.2009, nghe tin có đoàn bác sĩ Nhật mổ sứt môi, hở hàm ếch, mừng quá Văn lật đật vứt cả xe bắp để về quê, đưa con đi chữa bệnh. Vào tới bệnh viện mới hay tin đã chốt danh sách mổ, anh ôm con bước đi thất thểu như người mất hồn. Thấy hoàn cảnh tội nghiệp, “ông bụt” đề nghị các bác sĩ bệnh viện cứ khám, rồi ông sẽ mổ. Và ca phẫu thuật của bé trai Huỳnh Văn Hoà (sáu tháng tuổi) cũng là ca cuối cùng của đợt phẫu thuật.

Đó chỉ là hai trong số hàng trăm bệnh nhân sứt môi hở hàm ếch được ông bụt đem lại nụ cười nguyên vẹn! 
 
“Ông Bụt” Yamamoto Tadashi

Mười năm gắn bó với Quảng Nam, là chừng đó năm có hàng trăm bệnh nhân sứt môi hở hàm ếch của tỉnh được ông phẫu thuật đem lại nụ cười. Trước khi về Quảng Nam, ông đã đi phẫu thuật ở Trung Quốc, Campuchia... Năm 1995, lần đầu tiên ông đặt chân đến Việt Nam và phẫu thuật từ thiện ở tỉnh Bến Tre. Năm 2000, cảm mến đức tính và nghe những lời “thủ thỉ, rủ rê về Quảng Nam” của thông dịch viên tiếng Nhật, là người Quảng Nam, thế là ông về. “Và nay thì không thể bỏ đi nơi khác được”, ông cười hóm hỉnh. Có điều kiện gắn bó với đoàn của ông giáo sư già từ ba năm nay, hiểu rõ những đóng góp thầm lặng của ông cho bệnh nhân đất Quảng, tôi đã nhiều lần truy vấn “ông Bụt” Yamamoto Tadashi: “Điều gì khiến ông lại gắn bó với Quảng Nam lâu dài đến vậy?” Ông bảo rằng, bệnh nhân ở đây nghèo khó hơn, cần đến ông hơn, khiến ông cảm thấy việc làm của mình có ý nghĩa hơn gấp bội lần. Ông cũng thông cảm nỗi khổ tâm của những người mẹ đã mang nặng đẻ đau lại còn phải gánh chịu những lời nói, ác cảm của những người xung quanh.

Vì là giáo sư – bác sĩ có tay nghề cao, được mời đi giảng ở nhiều bệnh viện, đến đâu ông cũng dùng uy tín của mình vận động, tài trợ thuốc men, vật tư y tế cho bệnh nhân đất Quảng. Mười năm, ông đã vận động cho bệnh viện đa khoa Quảng Nam hàng chục container thuốc men, vật tư y tế... trị giá hơn chục tỉ đồng. Đặc biệt, nhờ ông và đứa con trai đang là bác sĩ bệnh viện Toyota mà hãng Toyota đã tài trợ cho bệnh viện đa khoa Quảng Nam một xe cấp cứu mới tinh, trị giá hơn một tỉ đồng. 
 
Ông thường tranh thủ những kỳ nghỉ đông, tết dương lịch để thực hiện các chuyến đi thiện nguyện. Đôi lúc còn rủ thêm bạn bè là bác sĩ như ông cùng sang Việt Nam. Thông dịch viên Tôn Thành Nghĩa gắn bó với ông từ mười năm nay, hiểu khá rõ ông, nói: “Lương của một giáo sư danh tiếng, tay nghề giỏi như ông Yamamoto không ít đâu. Nhưng có bao nhiêu ổng gom góp đem làm từ thiện cho bệnh nhân Quảng Nam như thế này hết”.
Ông Yamamoto nhiều lần tâm sự với Nghĩa rằng nhà ông ngày trước khá chật chội nhưng bây giờ hai đứa con trai ra riêng nên cũng thoải mái, không cần sửa sang, làm nhà to làm gì. Người Nhật vốn thích cuộc sống công nghệ, nhà của bạn ông Yamamoto tiện nghi lắm, chỉ cần điều khiển là tivi từ trong tường bật ra, có người máy phục vụ. Nhưng vợ chồng ông thì không vậy, ông không quan tâm đến điều đó là mấy. “Tôi có một người vợ tuyệt vời!”, ông Yamamoto nhiều lần khen vợ như thế. Bởi chỉ có bà mới thông cảm cho một ông chồng có bao nhiêu tiền đều đem hết cho bệnh nhân nghèo Quảng Nam. Có lẽ bởi hai ông bà đều có tấm lòng nhân hậu, và những trái tim thiện nguyện.

Công lao của ông đã được ghi nhận, UBND tỉnh nhiều lần trao tặng bằng khen cho ông. Riêng năm 2007 ông được bộ Y tế tặng kỷ niệm chương vì sức khoẻ nhân dân. Năm 2010, ông giáo sư già Yamamoto Tadashi sẽ tròn 65 tuổi, đến tuổi về hưu. “Sang năm, ngày nào cũng là chủ nhật”, ông bảo vậy. “Tôi sẽ không có điều kiện xin tài trợ, vận động thuốc men cho các bạn nữa. Nhưng tôi cũng vẫn sẽ sang Quảng Nam bất cứ khi nào, miễn bệnh nhân còn cần đến tôi, miễn đôi chân này còn đi được”. Khi bài báo này lên khuôn, có lẽ ông đang chuẩn bị về nước, về với người vợ “tuyệt vời” của mình. Nhưng tôi muốn nói, tất cả mọi người đều thích và yêu ông – ông giáo sư bác sĩ già ạ. Chính bởi nhờ trái tim thiện nguyện của ông mà biết bao nụ cười lại được tìm thấy. 
 
Bài và ảnh Vương Hằng Sa