Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Đọc Báo Bạn
12/23/2011 4:26:35 AM  
 Ngăn Chặn Làn Sóng Đỏ
 
Bài: An Xuyên - Ảnh: Google 
 
 
 
Gần 30 năm đấu tranh ngăn chặn làn sóng đỏ, người Việt hải ngoại đã có những bước tiến đáng kể qua việc chiến thắng của lá cờ vàng ở các thành phố lớn và việc triệt hạ lá cờ máu ở các cơ quan công quyền, trường học.
 
 
Gần đây nhứt là việc thẳng thắn tố giác tay sai Cộng Sản Việt Nam đang lũng đoạn cộng đồng tại vùng Bắc Cali. Chống Cộng với những hành động cụ thể mới là phương pháp hữu hiệu. Nhân nhượng vì tình cảm cá nhân là sa vào cạm bẫy vết dầu loang của Cộng Sản.
 
 
Trong cuộc họp báo nhằm bạch hóa hồ sơ đặc công Cộng Sản tại San Jose, Luật Sư Nguyễn Tâm đã trưng dẫn các bằng chứng tố giác Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm tức Henry Liêm là Cộng Sản nằm vùng. Nghe đâu Cộng Đồng Bắc Cali sẽ còn tổ chức buổi diễn đàn cộng đồng nữa để tiếp tục bạch hóa hồ sơ của những đặc công Cộng Sản khác. Theo tài liệu của Luật Sư Tâm, bạo quyền Cộng Sản Việt Nam đang tung ra kế hoạch tuyên truyền mới nhằm đối phó với chiến dịch Cờ Vàng của hải ngoại. Từ ngày lá cờ vàng lần lượt được các thành phố công nhận là lá cờ chánh thức của người Việt, Cộng Sản Việt Nam cuống cuồng lo sợ đã chỉ thị cho các cơ quan liên hệ thi hành giải pháp thúc đẩy văn hóa vận, đưa văn công ra hải ngoại trình diễn để thu phục cảm tình đồng bào hầu thâu ngắn khoảng cách giữa hải ngoại và trong nước. Điển hình là truyền hình VTV4 của Úc đã cho phát hình những chương trình tuyên truyền của Cộng Sản Việt Nam đến những nơi có người Việt sinh sống. Đồng thời, Cộng Sản Việt Nam còn thiết lập Quỹ Hỗ Trợ Cộng Đồng Người Việt Nước Ngoài và Hội Liên Lạc Với Người Việt Nước Ngoài trong mục đích ưu đãi những Việt kiều tay sai. Ngoài ra, Cộng Sản Việt Nam còn ban hành quy chế khen thưởng Việt kiều có thành tích làm nội gián. Điều này đã khiến cho nhiều kẻ tham danh hám lợi, bất chấp lương tâm cúi đầu chấp nhận làm công cụ cho cái guồng máy độc tài, phi nhân của Cộng Sản. Bằng mọi cách, Cộng Sản Việt Nam đang quay lại canh bài biển lận năm xưa hòng nhuộm đỏ hải ngoại như đã nhuộm đỏ Việt Nam.
 
 
Những con sâu kiểu Nguyễn Hữu Liêm nếu không đập thẳng tay sẽ trở thành hàng đàn và tràn ngập hải ngoại theo đúng chính sách lũng đoạn cộng đồng người Việt quốc gia của Cộng Sản Việt Nam. Một số cơ quan truyền thông hải ngoại đăng tải những bài viết mang ý đồ bôi nhọ, bóp méo người Việt quốc gia vẫn còn được dung dưỡng. Một số tác phẩm có xuất xứ không rõ ràng với mục đích gây ấn tượng xấu về người Việt quốc gia, tạo huyền thoại tốt đẹp cho Cộng Sản cũng vẫn hiện diện trong làng báo chí hải ngoại. Cộng Sản Việt Nam đang muốn nuốt chửng hải ngoại là con bò sữa béo bở hàng năm mang về hàng tỷ đô la cho cái hầu bao không đáy của lũ cán bộ đảng. Vì vậy, bọn chúng không chừa một phương kế nào để mua chuộc những kẻ sẵn sàng phản bội anh em, phản bội đồng bào mà Nguyễn Hữu Liêm là một trường hợp điển hình.
 
 
Được sự trợ giúp hết lòng của cộng đồng quốc gia nhưng Nguyễn Hữu Liêm lại giao du với Cộng Sản để rồi quay lại đánh phá người quốc gia. Những loại tham mê lợi lộc, sẵn sàng chối bỏ lý tưởng chắc chắn chỉ làm vật tế thần cho Cộng Sản Việt Nam. Nguyễn Hữu Liêm đã quên mất cái gương của những kẻ phản bội kiểu Trịnh Công Sơn. Trịnh Công Sơn cũng đã trưởng thành bởi đất nước quốc gia, được vun bồi bởi những tâm tưởng quốc gia những lại âm thầm phục vụ cho mục tiêu của Cộng Sản. Kếït quả, sau năm 1975, nhạc Trịnh Cộng Sơn không còn được hưởng cái tự do tuyệt vời mà chính Trịnh Công Sản đã góp phần làm mất. Nhạc Trịnh Công Sơn không còn là những dòng nhạc vàng huyền thoại mà đã phải chuyển hóa để biến thành nhạc nô, chuyên ca tụng cái thế giới khát máu Cộng Sản, không khác gì thi nô Tố Hữu. Đến lúc chết, tên tuổi sụp đổ, danh vọng chẳng thấy đâu ngoài những cơn say khốn khổ để quên đi cái sai lầm vĩ đại của mình và sự miệt khinh của cộng đồng quốc gia, mặc dù Trịnh Công Sơn có thể nói là một thiên tài. Loại người ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản cần phải sống thực sự với cái xã hội chủ nghĩa đỏ để học một bài học đích đáng như những kẻ phản bội năm xưa. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã một lần tống khứ Ngô Bá Thành qua khỏi vỹ tuyến 17 để sống với Bác và Đảng cho biết đá biết vàng. Ngày nay, Nguyễn Hữu Liêm cũng cần dứt bỏ quốc tịch Mỹ, trở về Việt Nam làm công dân của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam để nếm mùi Ngô Bá Thành và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã nếm. Tất cả những chức vụ mang tính chất lãnh đạo, chỉ huy từ thượng đến hạ tầng cơ sở đều phải do đảng viên Cộng Sản nắm giữ, không phải chỉ vài ba câu nhố nhăng hạ nhục cộng đồng quốc gia, xum xoe nịnh bợ cán bộ là được Cộng Sản tin dùng. Những loại người trơ trẽn nắng chiều nào che chiều nấy chẳng có chế độ nào xử dụng cả, dù là cái chế độ có căn bản là xảo quyệt như chế độ Cộng Sản.
 
 
Ngoài những tay sai đang được mua chuộc để lũng đoạn cộng đồng quốc gia, Cộng Sản Việt Nam còn thả các vị lãnh đạo tinh thần quốc doanh ra hải ngoại cũng không ngoài mục đích thâu tóm tiền bạc và nhắn nhủ đệ tử xa rời chính trị cho phù hợp với đường lối của bạo quyền. Ngày xưa, khi tôn giáo bị bách hại, đã có hàng ngàn người sẵn sàng chết vì đạo pháp thì ngày nay, nếu bị ép buộc mà vẫn làm theo để sống còn thì có khác nào đã chà đạp lý tưởng và lương tâm tôn giáo? Nghe đâu một vị linh mục từ Việt Nam qua đã bắt phải hạ cờ vàng trước khi bước vào địa điểm hành lễ vì sợ liên lụy ở Mineasota. Trước đây, một vị thượng tọa cũng từ Việt Nam qua đã yêu cầu được đi cửa hậu để trốn tránh hàng cờ vàng do người Việt quốc gia dựng lên phía cửa trước ở Hoa Thịnh Đốn. Quý vị lãnh đạo tinh thần nếu biết lòng dân đang phẫn nộ vì bạo quyền mà vẫn cố đấm ăn xôi để được xuất ngoại thì có xứng đáng với vai trò lãnh đạo dù là lãnh đạo tôn giáo của mình hay không? Chúa hay Phật cũng đều khuyến khích con người ăn ở đạo đức nhưng không quên trí, dũng. Trí để phân biệt tốt xấu, dũng để bảo vệ điều hay, lẽ phải. Nếu không đủ trí dũng để hoán chuyển bạo quyền thì cũng không nên xuất ngoại làm gì để phải làm điều trái với lương tâm.
 
Ls-hồng Nguyễn Hữu Liêm và ca-sĩ-đỏ Ái Vân. 
 
 
Một phụ nữ Việt Nam, Mimi Nguyễn, làm việc tại Viện Bảo Tàng Oakland, bất chấp có thể bị mất việc, đã dám lên tiếng phản đối Ban Giám Đốc Viện cấu kết với nhóm cựu chiến binh phản chiến Hoa Kỳ, dự định bưng bít sự thực về cuộc chiến giữa Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Sản trong một chương trình triển lãm quy mô là một tấm gương can đảm cho những ai còn thập thò, chưa dám bước hẳn vào lằn ranh chống Cộng. Mimi nguyễn đã bị sa thải sau khi cô phản đối Ban Giám Đốc Viện nhưng Mimi Nguyễn vẫn không hề nao núng, lại lên tiếng tố giác việc làm thiên lệch này trên internet. Kết quả, nhờ sự can thiệp của người Việt quốc gia khi nhận được bài viết về những băn khoăn của cô cho chính nghĩa quốc gia, Viện Bảo Tang Oakland đã phải nhượng bộ và thay đổi hoàn toàn tiêu đề cuộc triển lãm để nói về tiến trình của người Việt tỵ nạn tại hải ngoại thay vì trưng bày hình ảnh “chống Mỹ cứu nước” xảo quyệt của Cộng Sản Việt Nam. Đây cũng là một thành quả lớn lao của người Việt quốc gia hải ngoại.
 
 
Mặc dù tay sai Cộng Sản trà trộn, đánh phá các Hội Đoàn, gây chia rẽ giữa cá nhân người Việt quốc gia mỗi lúc một nhiều, nhưng đồng thời những tấm gương dũng cảm, không tham lợi lộc đến quên cội nguồn của người Việt quốc gia cũng không thiếu. Chỉ cần một câu báo động, hàng trăm, hàng ngàn hưởng ứng đã sẵn sàng để đập tan mọi âm mưu thâm độc của Cộng Sản Việt Nam. Dù cộng đồng hải ngoại có những bất đồng, những dị biệt trong đường lối đấu tranh nhưng tựu chung, khi hữu sự, tất cả vẫn chỉ là một tấm lòng cương quyết không để Cộng Sản nhuộm đỏ hải ngoại là thành trì sau cùng của người Việt quốc gia. Cuộc chiến ý thức hệ chỉ chấm dứt khi chế độ Cộng Sản giải thể hoàn toàn trên quê hương Việt Nam. Cùng chung một dòng máu, người Việt hải ngoại không quay lưng để mặc gia đình, bạn bè, thân thuộc đắm chìm dưới ách độc tài, tàn bạo của Cộng Sản Việt Nam. Người Việt hải ngoại không dung dưỡng những tay sai đang nối giáo cho giặc trong cộng đồng hải ngoại, thẳng thắn tố giác những bộ mặt ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản, không để tay sai lũng đoạn cộng đồng để phải thua thêm một ván bài gian lận nữa. Có như vậy mới thu ngắn được công cuộc đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản đang đến giai đoạn quyết liệt và mới mong một ngày trở về quê hương trong vinh quang.
 

(Trích: Đại Chúng/ số 134/ ngày 15/1/2004).