
Âm Vang Phẫn Nộ
Thanh Thương Hoàng
Trong khi tôi viết bài này thì tin tức dồn dập từ trong nước cho biết bọn bành trướng Bắc Kinh giở trò bá quyền cướp trắng trợn mấy hòn đảo Hoàng Sa, Trường Sa của đất nước chúng ta và rầm rộ đưa tầu chiến tới thị uy hầm hè đe dọa. Đó là việc cướp biển, còn việc cướp đất qua trò khai thác bâu-xít ở vùng cao nguyên cũng đang làm cho đồng bào cả trong và ngoài nước sôi lên sùng sục. Các nhà trí thức, nhân sĩ, văn nghệ sĩ trong nước thu thập chữ ký, ra tuyên ngôn cảnh cáo chính quyền cộng sản và kết án bọn bành trướng Bắc Kinh. Còn sinh viên, thanh niên, học sinh bừng bừng căm phẫn, tự động kéo nhau xuống đường biểu tình từ Hà Nội tới Saigon chống đối bọn xâm lăng. Những tiếng gào thét như muốn vỡ toang lồng ngực nói lên ý chí bất khuất của giòng giống Tiên Rồng. Với nền giáo dục bịt mắt bịt tai, rút hết nhiệt huyết trong trái tim tuổi trẻ của cộng sản từ lâu, tưởng rằng tầng lớp sinh viên thanh niên học sinh chúng ta chỉ còn là những cái máy người thụ động “bác bảo đi là đi, bác bảo đánh là đánh“ (thơ Tố Hữu,“bác” ở đây là Hồ Chí Minh). Nhưng không phải vậy, lòng yêu non sông đất nước của tuổi trẻ lúc nào cũng đầy ắp trong tim, chỉ chờ thời cơ bùng phát. Tinh thần hăng say yêu nước của các bạn tuổi trẻ Việt Nam trong nước đã khiến cho kẻ cầm bút già và đầy mệt mỏi với ít nhiều bi quan này bỗng thấy lòng mình sục sôi hưng phấn lạ lùng.Và cũng muốn hét toáng lên thật lớn: “Đả đảo quân xâm lăng Trung Quốc! Đất nước Việt Nam là của người Việt Nam!”. Đồng thời trong tôi bỗng trỗi lên lời ca đã thấm từ lâu trong huyết quản: “Dân ta hằng anh dũng, dân ta vẫn oai hùng…”. Do tấm lòng yêu quý từng tấc đất của giang sơn đất nước này của trí thức, văn nghệ sĩ, báo chí, sinh viên, thanh niên, học sinh trong nước, tôi càng tin tưởng một cách mãnh liệt rằng cho dù một trăm năm, một ngàn năm nữa, chủ nghĩa cộng sản vẫn không thể nào nhuộm đỏ được con người Việt Nam. Con người Việt Nam muôn ngàn năm vẫn là con người Việt Nam. Chỉ có bọn bán nước dâng biển dâng đất cầu vinh cho ngoại bang mới mang trong mình giòng máu hôi tanh!
Có một điều tưởng cũng nên nói ra đây là trong cảnh biểu tình chiếu trên màn hình, người ta thấy công an, mật vụ và bọn du đãng trà trộn đầy rẫy vào đám đông để phòng ngừa và “sẵn sàng ra tay” đàn áp những người yêu nước. Và trong đợt biểu tình vừa rồi, họ đã huy động đến cả 2000 người (gồm đủ cảnh sát, công an chìm, dân quân tự vệ, du đãng, đầu gấu vv… đông hơn cả người biểu tình) thẳng tay đàn áp đánh đập bắt bớ những người biểu tình. Chẳng lẽ yêu nước là có tội? Lên tiếng phản đối kẻ chiếm đất đai tổ quốc phải bị trừng trị? Ngày trước ông cha ta vì yêu nước bị kẻ thù bắt bớ tra tấn rồi kết tội tù đầy, xử tử. Còn bây giờ đất nước đã độc lập rồi, biểu tình lên tiếng chống đối kẻ cướp đất đai của tổ quốc thì lại bị chính “nhà nước mình” (của dân, do dân, vì dân?) cấm đoán và đàn áp? Chẳng lẽ đảng và nhà nước ta sợ “người anh em láng giềng phương Bắc” đến thế sao! (Các đồng chí xưa nay vẫn vỗ ngực lớn tiếng tự xưng là anh hùng kia mà! Chẳng lẽ lại là anh hùng rơm?). Theo tin mới nhất có một số nhà tranh đấu dân chủ và văn nghệ sĩ cùng khá đông sinh viên, thanh niên, học sinh và cả dân chúng đã bị công an bắt giữ. Trong một lá “tâm thư” của một người dân (giấu tên) ở Hà Nội gửi ra hải ngoại cho biết: chính quyền cộng sản bắt các tổ dân phố phường khóm phải tìm cách cấm cản không cho con em xuống đường tham gia biểu tình vào đợt tới. Và các sinh viên thì được chỉ thị ngầm của chi ủy đảng nhà trường là ai đi biểu tình sẽ bị đuổi học. Như vậy rõ ràng đảng và nhà nước ta quyết tâm triệt để tôn trọng văn bản ký kết và ủng hộ hết mình việc dâng biển dâng đất cho Trung cộng của Phạm văn Đồng (thủ tướng cộng sản trước đây) Do đó có người nêu “sáng kiến” (để giúp đảng và nhà nước ta gỡ thế bí “tiến thối lưỡng nan” như hiện nay với người “anh em” Trung cộng) là tại sao đảng và nhà nước ta không sử dụng bọn du côn du đãng hành sự và lực lượng cảnh sát mật vụ ác ôn này vào công việc “giải phóng” mấy hòn đảo Trường Sa, Hoàng Sa đang bị bọn Trung quốc bành trướng chiếm đóng? Biết đâu nhờ thói côn đồ hung hãn của bọn này, lại đánh đuổi được bọn tầu cộng và trở thành… anh hùng xã hội chủ nghĩa! Nếu thành sự thì đảng và nhà nước ta tha hồ vỗ ngực huênh hoang phét lác “do tài lãnh đạo đảng ta!”. Còn nếu hư sự thì cứ đổ vấy cho bọn du côn du đãng hành sự tự phát và bắt vài tên to đầu giải giao cho các đồng chí Trung cộng xử bắn là xong. Hay đảng và nhà nước ta chỉ giỏi đánh đấm đàn áp dân mình và thạo nghề làm tay sai chuyên lạy lục dâng đất, dâng biển và bán phụ nữ cho ngoại bang?!
Bây giờ chúng ta bình tâm xét lại việc “người bạn láng giềng Trung cộng vĩ đại của đảng ta” thản nhiên, công khai đặt cơ sở hành chánh trên mấy giải đất Hoàng Sa và Trường Sa. Trước đây, trải qua mấy ngàn năm rồi, bọn họ bao phen đem quân sang đánh chiếm đất nước ta để cai trị bóc lột và dân ta tùy thời cơ đã vùng lên đánh đuổi kẻ xâm lăng giành quyền tự chủ. Nhưng lần này có hơi khác. Trung cộng được đảng và nhà nước ta chính thức dâng biển dâng đất (có văn bản rành rành do Phạm văn Đồng ký). Vậy thì không phải bọn bá quyền Trung cộng cướp đất mà họ được dâng đất.Theo ngu ý, một khi họ được cho thì họ có quyền sử dụng. Bài giải hóc búa ở chỗ này. Kẻ gây ra “cớ sự” không phải Trung cộng mà chính là đảng và nhà nước CSVN. “Bút sa gà chết”. Tục ngữ đã chỉ rõ như thế. Của đã cho rồi làm sao mà đòi lại được? Nhất là với quân bành trướng Bắc Kinh đã có cả ngàn năm “thành tích” xâm lăng cướp của và đất đai nước người. Vậy thì chúng ta chịu thua sao? Không, lịch sử đã chứng mình có thời kỳ chúng ta bị cả ngàn năm mất nước và bị người Trung quốc cai trị, tưởng tiêu vong, thế mà rồi vẫn vùng lên giành lại được chủ quyền non sông đất nước. Còn bây giờ? Chúng ta xuống đường biểu tình để nói lên nỗi đau mất mát và ý chí quật cường yêu nước. Nhưng nhất định bọn bành trướng Bắc Kinh sẽ không tháo lui trước những tiếng thét gào căm phẫn của chúng ta. Vậy thì sau khi bầy tỏ ý chí quyết tâm chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Theo thiển ý, trước hết chúng ta phải “hỏi tội” thủ phạm chính - kẻ đã gây ra thảm kịch này! Mà chính danh thủ phạm dâng biển dâng đất chính là đảng và nhà nước Việt Nam cộng sản. Muốn đòi lại đất, biển thì trước hết phải trị tội kẻ gây ra tội, rồi sau đó mới nhân danh quốc gia dân tộc, chúng ta chính thức đòi bọn bành trướng Bắc Kinh phải trả lại những gì họ tước đoạt.
Tôi vô cùng khâm phục tấm lòng yêu nước thiết tha nồng nhiệt và quả cảm của giới trí thức, thanh niên, sinh viên, học sinh và đồng bào ruột thịt trong nước. Quả không hổ danh giòng giống Tiên Rồng, không hổ danh với những đại anh hùng dân tộc như Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung…Vậy thì, theo tôi, chúng ta phải hỏi tội cộng sản Việt Nam trước đã, rồi sau đó mới tính tới việc đòi đất, biển. Việc này chúng ta đã và đang làm! Lòng dân là ý trời. Gió đã nổi lên rồi. Ngọn lửa đang bừng bừng cháy lan khắp nước! Đây là cơ hội ngàn năm một thủa! Chúng ta hãy dồn tất cả tâm, trí, lực cho đại cuộc. Tôi nghĩ rằng những tên chóp bu cộng sản Việt Nam bây giờ chẳng khác gì như gái ngồi phải cọc. Đúng là tiến thối lưỡng nan. Cái trò đu dây như trước đây họ vẫn áp dụng giờ thiên hạ biết mánh hết rồi. Chỉ còn con đường sống chết duy nhất - đối với họ - là ăn năn sám hối và trở về với dân tộc. Hơn nữa các đồng chí từ lớn tới nhỏ đều trở thành tư bản đỏ, tư sản đỏ từ lâu, nên sáng suốt biết khi nào thì ngừng, tránh ra chỗ khác để thiên hạ hành sự. Bọn bành trướng Bắc Kinh chẳng tử tế gì với các đồng chí (tất nhiên các đồng chí chưa quên cái vụ Đặng Tiểu Bình hai mươi năm trước “dạy cho Việt Nam một bài học”) Ngoài việc ăn cướp, bọn này còn luôn giở trò bỉ ổi “đâm bị thóc chọc bị gạo”, “xui nguyên dục bị”. Trước đây, mới xẩy ra vụ tranh chấp hai hòn đảo nhỏ mà họ đã xúi dục “người anh em Khờ Me” đòi lại đất đai đã Việt Nam hóa mấy trăm năm.
Hôm nay đọc lại lời di chúc của vua Trần Nhân Tôn từ ngàn năm trước, tôi càng thấm thía và đau đớn biết bao khi thấy những kẻ hậu duệ con cháu của Ngài chỉ vì danh vọng địa vị quyền hành tiền tài đã nhẫn tâm dâng đất dâng biển cho ngoại bang, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Nguyên văn lời di chúc như sau: “Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xẩy ra trên biển cả. Các việc trên, khiến ta nghĩ đến chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: “một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.
Không biết đến bao giờ những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam mới “sáng mắt sáng lòng”, hết u mê tăm tối, hồi tỉnh lại để trở về với quốc gia dân tộc mà ông cha ta đã phải mất mấy nghìn năm với bao hy sinh gian khổ, xương chất thành núi máu chẩy thành sông mới dựng được và giữ toàn vẹn bờ cõi đất nước tới ngày nay!
Thanh Thương Hoàng