Xin Chào Vị Khách Thứ
SEARCH
    Văn-Chương
11/19/2010 2:41:30 AM  

TRUYỆN RẤT NGẮN...

 

1.-


Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.

(Thanh Hải)

 

 

 

 

2.- CÃI NHAU


Bố mẹ cãi nhau. Bố mua con chim sáo nhốt trong lồng treo ngoài vườn. Mẹ mua con mèo thả trong bếp. Chẳng hiểu thế nào, khi bố về, con sáo không còn trong lồng, con mèo của mẹ đang phơi nắng ngoài sân. Bố đổ cho con mèo. Mẹ bảo không phải. Lại cãi nhau. Bố bỏ đến cơ quan. Mẹ nó  về bà ngoại, nó thút thít khóc . Chiều, người hàng xóm mang con sáo bay lạc sang trả. Nhà chỉ còn nó và bà vú già.

(Đặng Minh Hải)


 
 
3.- CÂU HỎI

Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.

Cuối buổi học.

- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.

- Hát đi cô.

Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".

- Hát theo cô nè..." Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen... "

Phía cuối, lớp  có  tiếng  xì xào:

- Tớ  không có ba mẹ thì chào ai?

- ...

Cô chợt rùng mình, nghe mắt mình cay cay.

(Nguyễn Hoài Thanh)

 
 
 
4.- BA VÀ MẸ

Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nông dân “chánh hiệu”.

Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.

Mỗi khi ba mẹ đấu láo, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.

Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.

Tối ba nói sảng điều gì đó, không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói : “Đúng!  C3�ng nói đúng…”  

Mẹ quay đi, sụt sùi. Nó thút thít khóc.
  
 

5.- BÃO

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến ra khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Khi nghe radio, ti vi báo bão, đêm chị nghe BBC chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.


Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa, mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

(Nga Miên)

 

 
6.-  KHÓC

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.


Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.


Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:


- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh nhiều.

(Phương Mai)


 
 
7.- ĐÁNH ĐỔI

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: "anh còn giữ nó?" Anh nghẹn ngào: anh tạo được tài sản này chỉ mong đánh đổi những gì anh có trừ chiếc xe đạp ngày xưa.

(Song Vũ)

 
8.- CHUNG RIÊNG

Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Cùng qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…

(Nga Miên)


 
 8.- TRO ẤM

Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.

Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẵn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:

"Ông ơi vào ăn cơm".

Cả nhà tôi đều im lặng.

Ông nội đã mất 15  năm rồi!

(Kim Liêu)

 
 
 
9.- THẦY VÀ TRÒ

Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến.

Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo ra không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo:

- Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học.

Cô bé thở ra như trút được gánh nặng, nụ cười nở trên môi.. Lòng tôi cũng
nhẹ nhõm.

(Thanh Sử)

 

 
10.- KẺ TRỘM CHỮ

Cháu ơi, đừng đọc sách của cô nữa, để cô bán.

Cậu bé rời hiệu sách đi đến một ngõ nhỏ. Chia cho đứa bạn khiếm thị nửa ổ bánh mì, cậu vừa ăn vừa kể:

- Sao lại chỉ có thế?

- Mới đọc đến đấy đã bị đuổi rồi.

- Tiếc nhi!

- Tiền mẹ cho mua truyện hôm nay vừa ăn hết. Thôi mai đi chỗ khác đọc vậy, mình về đây.

- Đưa hộ số chổi mình về. Ba làm xong ra chợ cho mẹ và bảo mình ăn rồi nhé.

- Cẩn thận kẻo lại té đấy!

- Ừ! sờ sờ cẩn thận khi đi.

(Lại Thị Thanh)

 

 
11.- PHẤN SON

Tốt nghiệp đại học, về lại thành phố đi làm.


Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Tôi chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào có biết phấn son là gì.

(Nguyễn Hồng Ân) 
  


12.- MỒ CÔI

Đêm đông nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thì thầm:


- Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chỉ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.

Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói:


 - Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con.
Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà lại có thêm người đỡ vắng lạnh.


Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ:


- Giá như đừng có dì nhỉ? Thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên.

(Nguyễn Văn Hùng)