Xin Chào Vị Khách Thứ
8625793
SEARCH
HOME
Ý Kiến Độc Giả
Hoa-Hoàng-Lan
Thanh Thương Hoàng
Nguyễn-Châu
Trần-Gia-Phụng
Tuyết-Lan
Mai-Thanh-Truyết
BS. Nguyễn Ý-Đức
Nguyễn-Đăng-Trình
ThơChuaHồCôngTâm
Tin Thế-Giới
Hải-Ngoại
Tin Năm Châu
Tin Hoa-Kỳ
Tin Việt-Nam
Tin Cộng-Đồng
Bình-Luận
Dân Ý
Chuyện Khắp Nơi
Đời Sống
Chuyện Khoa-Học
Bạn Có Biết
Tin San Jose
Phiếm Luận
Tạp-Ký
Diễn-Đàn
Phóng-Sự
Văn-Chương
Chuyện Thế-Sự
Tin Điện Ảnh
Chuyện Lứa Đôi
Sức Khoẻ
Nghệ-Thuật
Vườn Thơ
Tưởng Niệm
Quê-Hương Tôi
Hậu-Trường
Cười... Cười
Truyện Dài
Đó Đây
Tin Văn-Nghệ
Đọc Trên Net
Nhắn Tin
Đọc Báo Bạn
Nghe Đồn Rằng
Tin Vui
Tin Buồn
Rao Vặt
Tin Thường-Trực
Trang Hot News
Trang Chờ
8625793
Hoa-Hoàng-Lan
Hoa-Hoàng-Lan: Chiếc Lá Thu Phai
Con bé dành được cầm lái. Thảng trao chìa khóa chiếc xe đời mới mướn ở phi trường cho con bé. Chiếc xe lướt êm giữa đường phố đông người của chiều thứ bẩy đẹp trời. Thảng để mặc cho con bé lái đi đâu, tùy ý. Đến khi Thảng chú ý thì xe đã ra khỏi thành phố. Con đường vắng vẻ, dài hun hút trước mặt với những đường cong uốn lượn rất đẹp, với cảnh đồi thoai thoải bên đường và những hàng cây với lá đã phai từ mầu xanh sang mầu vàng, tía từ mấy hôm nay. “Thầy thấy những cây khoác áo mùa Thu chưa? Đẹp tuyệt thầy ơi! Vào những ngày có gió, lá thu xào xạc đuổi nhau dưới gầm xe và hai bên đường. Em hay lang thang lái xe đi một mình như vậy. Nhiều khi thấy mình giống như chiếc lá thu phai mầu... ”
Hoa-Hoàng-Lan: Cô Bé Và Gói Quà Valentine
"Anh thấy không? Từ ngày cưới nhau, anh lo gì cho tôi? Thôi, cũng tạm tha thứ đi, vì cuộc sống ở quê nhà cơ cực quá, Việt cộng đã tước hết quyền làm người của anh rồi. Nhưng từ ngày sang Mỹ đến nay, anh lo được gì cho tôi và con bé? Hay anh vất tôi ra đời, cho tôi lăn lóc kiếm sống, nuôi luôn cả con bé và anh cũng ké luôn? Anh nghĩ rằng chỉ cần đem tôi sang đây là đủ rồi phải không? Nói thật với anh, đất nước này tự do, thịnh vượng, giầu có, nên tôi bươi chải sống được. Nhưng xui cho anh, chính vì điều đó, nên ngày hôm nay tôi có thể nói thẳng với anh rằng tôi không cần anh nữa! Xin anh dang ra cho tôi sống!”...
Hoa-Hoàng-Lan: Xuân Trên Cây Ngọc Lan
Vì cây ngọc lan nhiều hoa và thơm quá, hấp dẫn những cô bé học trò tiểu học thích hái hoa dọc đường. Các cô bé công kênh nhau lên, cô nọ ngồi trên cổ cô kia, và níu cành, kéo lá, hái cho được vài búp hoa trắng như sữa để cài lên tóc, hay bỏ vào túi áo ngực xinh xinh, để mỗi bước đi, mùi hoa ngọc lan thoang thoảng tỏa ra. Có cô còn bạo gan, nhờ bạn công lên, níu những lỗ hổng gạch xây trên tường, đu mình trèo lên, ngồi vắt vẻo trên bờ tường, kéo cành lá đầy những hoa, hái say mê và thả xuống những chiếc mũ của các bạn đang mở ngửa ra bên dưới. Lúc này, người lớn đi vắng, hai cậu con trai học đàn trong nhà, bà quản gia đang bận việc bếp, không ai biết rằng có kẻ đang hái trộm hoa. Cũng có những người lớn thích hoa, kiễng chân, vít cành, hái vài búp hoa bỏ trong túi áo. Vả lại, bà chủ nhà thường nói:...
Hoa-Hoàng-Lan: Bích Chiêu
Tôi lắc đầu, e ngại cho Bích-Chiêu, vì bạn thân của tôi đã biết và ý thức rất rõ rằng tình yêu với Khoa là một nhu cầu không thể thiếu được trong đời sống tâm linh của nàng. Tôi chỉ lo sợ lỡ Khoa không đáp ứng lại tình yêu của Bích-Chiêu, chắc tôi sẽ mất bạn hiền. Vì thế, tôi kềm chế, giam hãm không cho tình yêu của tôi với Khoa bành trướng và phát triển. “Hãy quên đi và hãy cố đè nén”. Lòng nhủ lòng, tôi tự nói với mình như thế. Khoa chưa là cái gì của tôi cả, để đến nỗi tôi có thể mất Bích-Chiêu, mất bạn hiền thân thiết chỉ vì một tình yêu đơn phương. Khoa không hề biết có hai nữ sinh đang cùng yêu chàng say đắm. Không ai bảo ai, không ai nói với ai lời nào, nhưng hai thiếu nữ cùng tôn thờ hình ảnh đáng yêu của ông thầy dạy Triết của mình...
Hoa-Hoàng-Lan: Một Thoáng Hội An
Nhưng rồi mùa mưa tới. Mưa phũ phàng! Nước để dành ở đâu, từ bao lâu nay, trút xuống như thác đổ. Phố Cổ Hội An chìm trong màn nước mưa. Nước khắp nơi, trên trời rơi xuống, xối xả trên mọi nóc nhà, mọi cây cối và phủ trùm vạn vật. Những lằn chớp xé không trung, ngoằn ngoèo sáng như những chiếc roi điện, lóe lên rồi tắt ở một phía trời. Sấm nổ vang rền từ chỗ nọ chạy qua chỗ kia, làm những người yếu bóng vía phải sợ hãi. Trong không gian đẫm nước đó, tâm hồn tôi lại khô ráo, mát mẻ lạ thường. Thứ khô ráo, mát mẻ của một người vừa tắm gội xong, đang đứng trước gương soi để ngắm lại dung nhan mình. Từ cửa sổ phòng, tôi chống cằm, ngồi hàng giờ để say sưa theo dòng nước chẩy xối xả trên các mái ngói âm dương của mái nhà bên cạnh. Nước đua nhau chen chúc, đua nhau chẩy vào ống máng, rồi đi đâu? Nào ai biết được dòng xuôi của nước?...
Hoa-Hoàng-Lan: Trái Ngon Miệt Vườn
Lần này, Thơ có hơi dạn dĩ, tuy không chống-cự, nhưng con bé cũng không tỏ ý đồng thuận, mà chỉ trơ người ra để mặc cho Cảnh thỏa tình, vì Thơ biết ngày mai, dù muốn dù không, Cảnh cũng không còn ở đây nữa. Trong chiếc màn buông thả bốn bề che kín, mặc cho bên ngoài bầy muỗi đói vo-ve thèm hút máu người, Cảnh cũng lộ nguyên hình một con thú đói khát, thèm thịt người con gái thơm tho, mơn mởn là Thơ. Cô bé mở lớn đôi mắt, trừng trừng nhìn lên trần màn, mặc cho Cảnh hít hà tấm thân dậy-thì của mình, thụ hưởng tất cả những gì mà Cảnh có thể làm được. Nhưng éo le thay, chính thái-độ thụ-động của Thơ đã khiến cho lửa dục trong lòng...
Hoa-Hoàng-Lan: Cuối Cùng Em Cũng Có Thầy
Tôi nhấn ga, tăng tốc độ cho xe chạy như bay trên xa lộ. Gió từ hai bên cửa xe thổi tung mái tóc, tà áo lụa như được dán sát vào người. Nước mắt tôi trào ra nóng hai bên má. Xúc động cùng cực, tôi cố giảm tốc độ khi xe đã vào thành phố. Những ngã tư đèn xanh, đỏ với những con đường quen thuộc hiện ra trong tầm mắt. Chiếc xe quẹo gấp, như bị ném vội lên lề đường, rung động mạnh trước khi dừng hẳn. Tôi đi như bay trên những bực thang dẫn vào phòng. Ném vội chiếc ví tay trên bàn, tôi nhào lên giường và mặc cho những giọt nước mắt vui mừng thi nhau thấm ướt chiếc gối mềm. Vâng, tôi đang khóc vì sung sướng, vì hạnh phúc vừa bất ngờ đến với tôi, vì ở vào lứa tuổi bốn mươi lăm, mà tôi còn được một người đàn ông tỏ tình và ngỏ ý muốn đi đến hôn nhân với tôi. Người ấy là một giáo sư cũ dạy tôi ở năm học Đệ Nhất và ngày xưa tôi đã yêu say đắm. Và lúc nãy đây, ở phi trường đông nghẹt, người ấy đã hẹn tháng sau sẽ trở lại để cùng...
Hoa-Hoàng-Lan: Nếu Anh Còn Trẻ...
Thì ra có người nói lại với anh như thế? Thiên hạ tinh thật! Chẳng giấu được ai nhỉ? Cuộc sống em quả đúng như thế. Em đã quen rồi. Nhưng em có nói với mấy đứa con rằng: “Đứa nào lấy vợ lấy chồng sớm, bây giờ còn đủ cha đủ mẹ. Rủi mai kia, mẹ chịu không nổi, mẹ chia tay với ba, thì... ráng chịu!” Vì em không biết sức chịu đựng của em còn bao lâu nữa. Em thấy tình thương đã hết từ lâu - Thật ra, có thương đâu mà hết với còn? - Nhưng khổ nỗi anh ta không biết điều này. Lúc nào cũng dương dương tự đắc nghĩ rằng em không dám làm gì, vì thấy em nhút nhát, ngại đổi thay và sợ dư luận. Loại người hung hăng với vợ con trong nhà; nhưng khi ra ngoài, thấy đứa con nít lên ba cũng sợ, cũng muốn dạ thưa với nó. Hèn lắm! Em tự hỏi sao đời mình hẩm hiu quá! Ngày đó, “hắn” quay lưng với em, thì đời em đỡ khổ biết bao nhiêu!...
Hoa-Hoàng-Lan: Honolulu, Vĩnh Biệt Tình Anh!
Vốn quen thói rề rà, nên tôi vẫn là người lên phi cơ sau cùng. Cài xong dây an toàn, tôi đảo mắt một vòng chung quanh chỗ ngồi, và chiếc phản lực cơ của hãng hàng không Hawaiian đã trườn mình trên phi đạo. Trong chốc lát, phi cơ đã lao mình trên không trung bao la bát ngát một mầu xanh. Trời đẹp quá và lòng tôi phơi phới quá! Tôi đang nghĩ về chàng. Về Vũ của tôi trong những ngày sắp đến. Dòng suy tưởng của tôi tràn ngập hình ảnh về chàng. Đôi mắt to đen, dưới hàng chân mày rậm và sống mũi cao, thẳng tắp, đôi môi hơi mím lại mỗi khi cười. Trời ơi! Tôi lại nhớ đến đôi môi của Vũ, đôi môi đã nhiều phen khiến tôi say đắm và mê mẩn quên đời. Chỉ lát nữa thôi – sáu giờ bay – tôi sẽ gặp lại đôi môi ấy, tôi sẽ thấy lại chàng sau ba năm dài nhung nhớ. Tôi sẽ ngậm chặt đôi môi Vũ. Tôi sẽ...
Hoa-Hoàng-Lan: Tháng 4 - Không Thể Nào Quên!
Anh yêu dấu.
Bây giờ đã là tháng 4. Nhưng là tháng 4 của năm 2001, chứ không còn là tháng 4 của năm 1975 nữa. Trái đất đã quay hai mươi sáu vòng quay tròn trịa chứ không đứng yên một chỗ. Vì thế con người cũng đã quay cuồng trong hai mươi sáu nhịp quay ấy với một tốc-độ kinh-hoàng và một thay đổi ghê gớm: Anh đã không còn hiện hữu trong nhịp quay ấy nữa. Và em thì quay tít như một con vụ trong tay một đứa trẻ ham chơi trò quay vụ! Em không dừng được và cũng không muốn dừng. Đành phó mặc cho quả đất quay, số phận quay, và định-mệïnh quay. Tất cả đều quay, nhưng có một thứ không quay và may mắn thay, em đã làm chủ được nó. Đó là tình yêu của em dành cho anh, vẫn trường-tồn và bất biến trong em. Dù đã hai mươi sáu năm qua. Biết bao thay đổi, thăng trầm, biết bao điều đã xẩy ra, và biết bao nhiêu nước mắt đã...
Hoa-Hoàng-Lan: Tháng 4 - Thư Gửi Trong Gió
Dung ơi! Sáng nay, cơn mưa lớn vừa trút một lượng nước khổng lồ xuống thành phố em đang ở. Cơn mưa khiến em nhớ đến cơn mưa của Saigon ba mươi ba năm về trước. Và hơn hết, em nhớ Dung, nhớ vô cùng! Em viết thư này cho Dung. Dung ơi, cũng ngày này của ba mươi ba năm trước, hai chị em mình cùng với người dân của thủ đô Saigon đang chạy nhốn nháo để thoát ra khỏi cơn hấp hối của thành phố thân yêu. Dòng người như thác lũ đổ ra các ngả đường, những toan tính cũng rối tung cả lên. Không ai bảo ai là đi hay ở, vì tất cả chỉ có một con đường là lên phi cơ hay xuống tầu thủy. Dung nhớ không? Chị em mình thiếu kinh nghiệm nhưng thừa thì giờ, nên Dung chở em đi khắp nơi để tìm đường thoát thân cho cả gia đình. Em còn nhớ em đã ngây thơ nói với Dung “tìm chỗ nào đi bằng phi cơ, chứ đi bằng tầu thủy, em sợ lắm Dung ơi!”, vì em không bao giờ quên được hình ảnh những người chết trên xà lan, khi di tản từ Đà Nẵng vào Saigon. Dung còn nhớ, em đã lắc đầu quầy quậy khi chú Khâm đưa ra tờ danh sách dài thậm thượt để ghi tên xin đi Úc. Em đã nói với chú...
Hoa-Hoàng-Lan: Niềm Tin Bị Cướp
Ngạn ngữ xưa có câu “Mặt trời không có đối với kẻ đui và sấm sét không có đối với người điếc.” Người Việt Nam mình thì có câu “Điếc không sợ súng.
Văn sĩ người Đức Hermann de Keyserling đã kể một câu chuyện vui về một vị Mục Sư và đứa con trai mười lăm tuổi của ông. Chuyện kể rằng: “Một ngày kia, vị Mục Sư kia nói với cậu con trai: “ Này con, từ mười lăm đến hai mươi tuổi, cha cho con có quyền tin tưởng là con thông minh hơn cha; từ hai mươi đến hai mươi lăm tuổi, cha cũng cho con có quyền tin là con thông minh bằng cha; nhưng từ hai mươi lăm tuổi đến ba mươi tuổi, thì bắt buộc con phải nhìn nhận là cha thông minh hơn con một cách tuyệt đối vậy.” Có lẽ...
Hoa-Hoàng-Lan: Tiếng Vĩ Cầm Xưa
Anh nhớ lắm chứ. Nhớ Ngà đêm ngày những khi mới được thả về Saigon, nhớ như nung nấu những ngày mới bước chân vào nghề hành khất. Mất ánh sáng, anh như người sống trong bóng đêm, và trong cõi đêm mịt mù ấy, hình ảnh Ngà chói lòa. Trước kia, anh vẫn tự hỏi: Ngà sống thế nào khi xa anh? Nhưng khi biết Ngà đã đi Mỹ rồi, thì câu hỏi của anh biến thành câu trả lời: Bây giờ, Ngà đã sung sướng rồi, hẳn đã quên anh. Ngà biết: từ cuộc sống ngục tù ở miền Bắc, đến những ngày được tự do ở miền Nam; từ cuộc sống tràn đầy ánh sáng, đến cuộc sống âm thầm trong bóng đêm, anh đã đi từ thái cực dương sang thái cực âm, khác hẳn nhau và trái ngược nhau hoàn toàn...
Hoa-Hoàng-Lan: Tác Phẩm Sống
Thêm cái thắt lưng được rút ra, ném mạnh, vang lên ở góc phòng. Rồi cái áo bốn túi của Hoàng được ném ra, với tiếng của mấy đồng bạc cắc rơi vung vãi. Hoàng vùng lên như một lực sĩ chạy tiếp sức, sau khi cái áo đầm lụa mỏng và nhẹ của Uyên-Ly cũng được ném vào góc phòng. Uyên-Ly đưa tay tìm nút tắt bớt ngọn đèn lớn. Cả căn phòng chìm trong bóng tối mờ mờ của ngọn đèn nhỏ không đủ soi sáng mọi vật. Nhưng cần gì, vì tiếng nói đầy dục cảm của Uyên-Ly đã hổn hển vang lên...
Hoa-Hoàng-Lan: Mãi Mãi Là Đóa Hồng Đỏ Thắm
Lễ Vu-Lan năm nay, Tiểu-Liên đi chùa với bà ngoại, ba và cả gia đình nội ngoại. Sân chùa đông những người là người. Mọi người ai cũng ái ngại và chăm sóc cho Tiểu-Liên, vì đây là Vu-Lan đầu tiên, Tiểu-Liên không còn có mẹ trên cõi đời. Vu-Lan năm ngoái, bà ngoại cài hoa hồng trắng và mẹ cài hoa hồng đỏ, rồi tươi cười, mẹ chọn cho Tiểu-Liên một đóa hoa hồng đỏ thắm, thật tươi, mới hé nở, mẹ cài lên ngực áo cho Tiểu-Liên. Năm nay... “Mẹ đâu rồi, mẹ ơi?” Tiểu-Liên khẽ gọi mẹ trong vô vàn thương nhớ...
Hoa-Hoàng-Lan: Hư Vô
Quỳnh-Như loay hoay, trở mình, cố dỗ giấc ngủ. Vùi đầu trong vũng gối mềm, nàng muốn tìm lại giấc mơ vừa rồi. Nàng thật sự tiếc nuối giấc mơ đã qua. Nàng nhắm nghiền đôi mắt để ru giấc ngủ, để mong tìm được người tình trong giấc mơ. Nhất định Quỳnh-Như phải ngủ trở lại. Nhất định nàng không thể thức giấc trong lúc này, vì giấc mơ mới chỉ bắt đầu, chưa kết thúc. Trong mơ, đôi mắt chàng đắm đuối, vừa cầm tay nàng, vừa toan nói câu yêu thương gì đó. Chàng chưa kịp nói và nàng chưa kịp nghe, thì một tiếng động khô khan, như của một vật bị rơi trên sàn nhà, nàng chợt tỉnh giấc giữa muôn tiếng động của không gian. Nàng nhắm mắt, tiếp tục vùi đầu...
Hoa-Hoàng-Lan: Đáy Mắt Người Tình
Duyên lắc đầu khổ sở khi cứ loay hoay tìm kiếm tình yêu của Quân trong đôi mắt Vinh. Mới hôm nào đây, hình ảnh của Duyên ngự-trị hoàn toàn trong đôi mắt ấy. Quân đã không nhìn thấy ai, ngoài Duyên. Cũng mới hôm nào đây, sau khi vui vẻ bên nhau, bờ môi của Duyên luôn chạm hờ trên đôi mắt Quân để ra về. Quân yêu Duyên say đắm, và Duyên biết rằng không có gì có thể chia cắt hai người được. Thế mà... Thượng-Đế! Nếu Ngài có thật, Ngài quả là trớ-trêu và tàn ác! Những lần sau, Duyên đến thăm Vinh đều hơn, nhưng ngắn hơn. Duyên biết rằng đã có đôi mắt thương xót của Hà từ sau tấm màn cửa nhìn ra...
Hoa-Hoàng-Lan: "Truyện Ngắn... Ngắn"
... “Bảo rằng Ninh trúng tiếng sét của Nhã cũng không đúng. Bảo rằng Nhã phải lòng Ninh cũng sai bét. Bình tĩnh và công bằng mà nhớ lại, trong hai người Ninh và Nhã, không ai nhớ được người nào đã ngã vào lòng người kia trước và ai đã đưa tay ra đỡ cho người nọ khỏi ngã. Cũng không ai xác nhận xem ai đã ngây ngất để môi kề môi, má kề má. Mà ai kề ai trước đã chớ? Chịu! Nhã dành là “vì em mến anh”. Còn Ninh thì bảo là chính vẻ hồn nhiên, tươi tắn của Nhã đã hớp hồn chàng. Thôi thì ai cũng được. Có ai treo giải thưởng đâu mà dành nhau thế nhỉ? Nhưng vì cả hai đều muốn nghĩ rằng cuộc tình được khai sinh và gầy dựng...
Hoa-Hoàng-Lan: Bắt Gặp Mùa Xuân Tình Cờ
Xe nối đuôi trong dòng đông đúc của phố phường. Saigon đông và vui quá, Bích như nghẹn ngào trước sức quyến rũ mãnh liệt của quê hương. Thấm thoát nàng đã xa Saigon gần mười lăm năm. Trong mười lăm năm xa xứ, cuộc sống độc thân và những sinh hoạt của Bích đều đặn như một cây kim đồng hồ, hình ảnh Saigon luôn hiện ra trong trí nhớ. Nàng nhớ từng con hẻm nàng đã đi qua, nhớ từng hàng quán nàng đã dừng chân và nhớ từng ổ gà nơi con đường dẫn về căn nhà nàng ở trong khu Đệ Nhất Khách Sạn. Nhiều lần nàng cũng muốn về thăm, kể từ khi hai bên...
Hoa-Hoàng-Lan: Mùa Xuân Không Còn
Lợi dụng mấy ngày nghỉ của cuối năm 2007, tôi trở lại thành phố mang tên King City sau gần bốn năm xa cách để tìm tung tích của Harris. Tự nhiên tôi nhớ chàng da diết và tôi muốn có chàng. King City là một thị trấn nhỏ, nằm khép nép sâu bên quốc lộ 101 của tiểu bang California phồn thịnh. Đa số dân cư sống bằng nghề trồng trọt trù phú, chế biến và cung cấp hoa mầu cho những vùng lân cận. Bao nhiêu lâu rồi, thành phố vẫn tĩnh lặng với những nét buồn muôn thuở. King City buồn lắm, nếu bạn là người từ xa đến. Nhưng nếu bạn người địa phương, bạn sẽ không buồn...
Pages (2) : [
1
2
]
Dynamic Sponsor Scrolling