
Tôi chưa từng lo sợ cho mạng sống của mình. Lúc đó tôi thường nghĩ tới những trải nghiệm chiến đấu của thế hệ trước trong gia đình tôi thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, như bố tôi và họ hàng bên ngoại. Họ đã sống sót sau bao nhiêu năm chiến đấu gian khổ. Chính điều đó đã mang lại cho tôi sức mạnh nội tại, giúp tôi vững vàng hơn khi chứng kiến những nỗi đau xảy ra gần như hàng ngày trong hai năm làm nhiệm vụ ở Iraq.Tôi nhớ, trong chuyến đi tới thủ đô Washington hồi tôi còn nhỏ, tôi tới thăm đài tưởng niệm chiến tranh và biết về sự hy sinh vì Hoa Kỳ của những người đã ngã xuống. Tôi cảm thấy rằng thật là điều tự hào khi trả nghĩa họ. Thêm nữa, tôi không có con, nên nếu tôi có hy sinh, tôi không cảm thấy tệ bạc vì bỏ lại con mình. Nhưng dĩ nhiên, tôi sẽ cảm thấy buồn vì để lại nỗi đau cho cha, mẹ tôi...
Xem
tiếp