
Trong cái xã hội như vậy, những con người xã hội chủ nghĩa vốn tàn nhẫn vì cuồng tín và được điều kiện hoá để trở thành vô cảm qua những đợt đấu tranh giai cấp đã chỉ còn có một mối quan tâm là sống còn và dẫm đạp lên người khác để trồi lên dưới mặt trời. Cái tư tưởng này đã tạo ra những con người tư bản vô lương nhất khi chủ nghĩa tư bản được lãnh đạo du nhập chính thức, sau khi Mỹ mở bang giao và cấm vận. Nghiã là dùng đủ mọi cách để làm tiền, bất chấp người khác, ngõ hầu thoả mãn những thèm khát dồn nén lâu ngày suốt mấy chục năm trong xã hội toàn trị. Tình trạng này đã khiến một số người Cộng sản hiểu biết và có chút lương tâm gọi là “tư bản hoang dã”, tệ hại hơn cả thời tư bản ban đầu ở những nước Âu châu. Nhưng nay họ đã im vì chính họ đã được hưởng những lợi ích của tình trạng này. Họ đã biến thái thành một thành phần trong chế độ và chủ trương cải sửa nó dần dần, bằng những đóng góp ý kiến góp nhặt từ các kiến thức sách vở bên ngoài và từ những khuyến cáo của các định chế thế giới...
Xem
tiếp